Trần Minh

Chia sẻ

Bình luận 0

BĐ&CS xin tiếp tục gửi đến quý độc giả phần 5 của cuốn tự truyện "Tôi là Zlatan" hấp dẫn của Zlatan Ibrahimovic.
KẺ TRỘM ĐỒ CHUYÊN NGHIỆP
Anh trai mua cho tôi một chiếc xe đạp BMX khi tôi còn nhỏ. Tôi gọi nó là Fido Dido. Fido Dido là một con quỷ nhỏ đáng yêu, y như một nhân vật hoạt hình vậy. Tôi từng nghĩ nó là thứ dễ thương nhất trên đời. Nhưng nó đã bị trộm mất bên ngoài một nhà tắm công cộng ở Rosengard. 

Bố tôi đã đến đó với tay áo xắn lên và ngực áo phanh ra. Ông là kiểu người "Đừng thằng nào đụng đến con tao, đừng chạm vào đồ vật của nó". Nhưng ngay cả một người đàn ông rắn rỏi như thế cũng không làm được gì trong tình huống này. Fido Dido đã mất rồi và tôi đã rất đau khổ.

Sau khi chiếc xe thân yêu bị trộm, tôi bắt đầu... đi trộm xe người khác. Tôi phá khóa xe một cách lành nghề. Bang, bang, bang, thế là chiếc xe trở thành của tôi. Tôi đã trở thành một tên trộm xe chuyên nghiệp và làm việc ấy với trí óc ngây thơ. 

Có một lần tôi mặc đồ đen và lẻn ra ngoài vào buổi tối y hệt như Rambo. Tôi rất kết một chiếc xe đạp quân đội và đã cắt khóa nó bằng một chiếc kìm lớn. Chiếc xe hết xảy. Tôi đã cùng nó chạy qua những khu phố vào ban đêm và ném trứng vào cửa sổ nhà người ta. Cảm giác rất tuyệt, tất nhiên thỉnh thoảng cũng bị tóm.

Rồi một sự cố đã xảy ra tại khu mua sắm của căn hộ Wessels. Trời đang giữa mùa Hè mà bọn tôi mặc áo lạnh dày. Mối đứa giấu trong đó 4 cây vợt bóng bàn và mấy thứ nhỏ nhỏ mà mình giấu được. Nhưng một bảo vệ đã thấy điều đó: "Bọn mày chưa trả tiền cho mấy thứ này". Tôi móc mấy xu lẻ ra và nói: "Trả nhiêu đây đủ heng". 

Tên ấy không có khiếu hài hước và chúng tôi đã bị một trận ra trò. Sau lần đó tôi quyết tâm phải ăn trộm... chuyên nghiệp hơn nữa. Và quả nhiên tôi đã thật sự lành nghề trong lĩnh vực này.

NGHỊCH NHƯ QUỶ VÀ KÝ ỨC ĐÒN ROI
Hồi bé tôi bị nói đớt và được giao cho một giáo viên phát âm. Một người phụ nữ đến trường và dạy tôi cách nói chữ “S”. Nhưng tôi thấy chuyện ấy nhảm nhí quá chừng, tôi chả chịu nổi và chạy đi mất. Khi chạy thật nhanh tôi có cảm giác là không điều tồi tệ gì có thể xảy ra với mình.

Chúng tôi sống ở Rosengard ngoại ô Malmo và nơi đây đầy người Somalia, Thổ Nhĩ Kỳ, Nam Tư, Ba Lan, nói chung là đủ loại dân nhập cư. Vì thế những người Thụy Điển như tôi rất vênh váo.

Cuộc sống gia đình tôi không hề chan hòa tình thương như những gia đình khác. Chả có ai hỏi: "Sáng giờ vui không Zlatan", không một người lớn nào giúp bạn làm bài tập về nhà và hỏi xem liệu bạn có gặp vấn đề gì không. Chúng tôi tự giải quyết vấn đề của mình, không làm nũng hay rên rỉ với bất kỳ ai. Đã vậy còn có những tiếng chửi rủa và những trận đòn. Sống vậy cũng quen, nhưng đôi khi bạn cũng cần cảm giác được che chở, thương yêu. 

Có một lần tôi rớt từ mái nhà của trường mẫu giáo xuống đất. Vừa khóc vừa chạy về nhà với đôi mắt bầm đen, tôi cũng hy vọng được nghe một lời an ủi. Nhưng làm gì có, chỉ có một cái tát vào mặt. "Mày làm cái quái gì trên mái nhà thế? Ngu vừa thôi chứ" chứ không phải là "Tội Zlatan của mẹ ghê". Tôi đã ôm mặt chạy đi.

Những ngày ấy, mẹ tôi không có thời gian để ôm ấp vỗ về các con. Bà luôn dọn dẹp và làm đủ mọi cách để có tiền. Cuộc sống khiến mẹ tôi trở nên cứng cỏi, với cuộc đời và với chính con mình. Thay vì nói: "Cục cưng lấy cho mẹ miếng bơ nào", mẹ tôi sẽ nói: "Uống sữa cho mau đi thằng đần". 

Cũng có những lúc mẹ đóng sầm cửa lại và khóc một mình trong đó. Mẹ hay khóc. Tôi thương người mẹ phải làm việc 14 giờ/ngày của mình. 

Mẹ hay đánh bọn tôi với cái muỗng gỗ và thỉnh thoảng nó bị gãy. Thế là tôi phải di mua cái mới cứ như cái muỗng gãy là lỗi của tôi vậy. Một lần tôi ném cục gạch vào trường mẫu giáo và làm bể cửa kính, mẹ tôi nổi giận (cứ tốn tiền là mẹ tôi giận).

Thế là no đòn. Đôi khi mẹ đánh nhiều đến mức chả còn cái muỗng nào trong nhà, khi ấy mẹ thay thế bằng cái chày lăn bột. Những lúc ăn đòn, tôi hay chạy đến bên Sanela (chị ruột của Ibra). 

Còn tiếp...





Chia sẻ

Bình luận 0