Trần Minh

Chia sẻ

Bình luận 0

BĐ&CS xin tiếp tục gửi đến quý độc giả phần 3 của cuốn tự truyện "Tôi là Zlatan" hấp dẫn của Zlatan Ibrahimovic.
BỊ GHÉT BỎ VÌ KHÔNG HIỀN LÀNH, DỄ THƯƠNG
Thế là tôi gặp Pep để nói chuyện. Tôi đến với thái độ hết sức rõ ràng là chỉ muốn đối thoại chứ không phải choảng nhau. Tôi nói: “Tôi không muốn chiến tranh, chỉ cần một cuộc thảo thuận”.
Pep gật đầu, nhưng trong ánh mắt có nét sợ sệt. Tôi bèn lặp lại: “Nếu ông nghĩ tôi đến kiếm chuyện thì cứ nói, tôi sẽ bỏ đi. Nhưng tôi thật sự muốn nói chuyện”. Hắn đáp: “Tốt thôi, tôi thích thảo luận với cầu thủ”.
“Thế tôi vào vấn đề nhé. Ông không sử dụng đúng năng lực của tôi. Nếu cần một trung phong ghi bàn, ông nên mua Inzaghi hay một ai khác. Tôi cần khoảng trống và được tự do. Tôi không thể chạy lên chạy xuống liên tục. Tôi nặng đến 98 kg và không có nguồn thể lực cho việc ấy”.
Do không chịu "ngoan ngoãn" nên Ibra bị Pep coi là "con cừu đen" tại BarcelonaDo không chịu "ngoan ngoãn" nên Ibra bị Pep coi là "con cừu đen" tại Barcelona

Hắn suy nghĩ, hắn lúc nào cũng tỏ ra trầm tư như vậy, rồi nói: “Tôi cứ nghĩ anh đá được như thế”. Tôi đáp: “Không, thà là cho tôi dự bị còn hơn. Nói thẳng nhé, tôi hiểu ông đang hy sinh tôi cho những cầu thủ khác. Điều này không ổn đâu. Giống như mua một chiếc Ferrari về và lái nó như một chiếc Fiat vậy”. Hắn lại suy nghĩ, rồi đáp: “OK, có lẽ tôi đã phạm sai lầm. Hãy để tôi sửa chữa nó”.

Nhưng không có gì thay đổi cả, chỉ có chiến tranh lạnh mà thôi. Sau buổi nói chuyện ấy, hắn gần như chả nhìn đến tôi. Tôi cũng không phải loại người quá để tâm đến những chuyện như vậy. Và bất chấp vị trí mới, tôi vẫn ghi bàn.

Làm khách của Arsenal tại Champions League, chúng tôi chơi lấn lướt hoàn toàn. Tôi ghi 1, rồi 2 bàn, đều rất đẹp. Khi ấy tôi nghĩ: “Mặc xác Pep, ta sẽ đi con đường của ta”. Nhưng khốn kiếp, hắn thay tôi ra. Arsenal lội ngược dòng và gỡ lại 2 bàn. Đúng là rác rưởi, rồi chấn thương đùi xảy ra.
Bình thường một HLV sẽ phải quan tâm đến những điều như vậy, Zlatan mà chấn thương thì đấy phải là chuyện nghiêm trọng ở mọi đội bóng. Nhưng Pep vẫn lạnh đá. Hắn không buồn nói với tôi dù chỉ nửa lời trong suốt 3 tuần. Một lời chào cũng không. Một cái nhìn cũng không.
Ibra đã có màn trình diễn chói sáng trong trận gặp Arsenal cho đến khi bị dính chấn thương đùiIbra đã có màn trình diễn chói sáng trong trận gặp Arsenal cho đến khi bị dính chấn thương đùi

Việc quái gì thế này? Tôi đã làm gì sai chứ? Tôi quái đản lắm sao? Tôi nói gì khùng điên à? Đầu óc tôi quay cuồng với những câu hỏi. Tôi nghĩ về nó nhiều đến mức không ngủ được. Tôi có cần hắn phải yêu tôi đâu, thù cũng được, nhưng phải có lý do chứ.

Tôi hỏi Thierry Henry, khi ấy đang phải ngồi dự bị. Đấy là cầu thủ ghi bàn nhiều nhất trong lịch sử ĐT Pháp, rất giỏi và thông minh, nhưng cũng gặp vấn đề với Pep. “Ông ta không chào tớ, thậm chí chả thèm nhìn, chuyện gì thế nhỉ?”, tôi hỏi. “Tớ cũng đếch biết”, Henry đáp.
Giữa Ibra và Henry có chung mối đồng cảm: bị Pep ghét bỏGiữa Ibra và Henry có chung mối đồng cảm: bị Pep ghét bỏ

Rồi Henry bắt đầu trêu tôi. “Này Zlatan, Pep chịu nhìn cậu chưa vậy?”; “Chưa, nhưng tôi thấy được lưng của ông ta rồi”; “Thế là có tiến bộ rồi chúc mừng nhé”. Tôi càng ngày càng mệt mỏi trong việc đi tìm câu trả lời. Tôi cố thử tiếp xúc, nhưng thấy tôi đến gần là hắn quay lưng đi. Trông có vẻ sợ sệt.

Có vẻ như Pep không biết cách quản lý những cá tính mạnh. Hắn chỉ thích những kẻ dễ thương, hiền lành. Và khi đụng chuyện, hắn chạy trốn khỏi những vấn đề của chính mình. Hắn chả dám nhìn vào mắt đối phương và điều đó khiến cho vấn đề thêm tồi tệ. Với tôi, đúng là càng ngày càng tồi tệ.

Còn tiếp...

Chia sẻ

Bình luận 0