Trần Minh

Chia sẻ

Bình luận 0

BĐ&CS xin tiếp tục gửi đến quý độc giả phần 25 của cuốn tự truyện "Tôi là Zlatan" hấp dẫn của Zlatan Ibrahimovic.
VỊ CỨU TINH PHÚT CUỐI
Vậy đó, tôi đã mang sức khỏe và thân thể của mình ra đặt cược, vậy mà tất cả những gì tôi nhận được là việc bị loại và nhận những lời cay nghiệt. Sự lạc quan biến mất, Inter chệch hướng, Mancini tuyên bố ra đi rồi sau đó rút lại. Sự tin tưởng dành cho tay HLV cũng biến mất. Là HLV mà có chuyện đi hay ở lại cũng không quyết được, chả chuyên nghiệp chút nào. 

Trên sân Inter tiếp tục mất điểm, hòa Genoa rồi thua Juventus, khoảng cách điểm lớn mà chúng tôi tạo dựng suốt mùa dần bị thu hẹp. Vậy mà cái thằng Ibra ngu si tứ chi phát triển này vẫn cứ phải vào sân, chỉ vì nó không biết hoặc không dám nói không.

Đầu gối của tôi dần quá tải, đi muốn không nổi. Tôi lê vào phòng thay quần áo và muốn xé nát nơi ấy ra thành từng mảnh. Tôi hét với Mancini trong trạng thái hoàn toàn hoang dại: "Mẹ nó, tôi cần phải nghỉ ngơi, cho tôi đi vật lý trị liệu. Không đá đấm gì nữa, tôi chả quan tâm Scudetto sẽ đi đâu".

Nói vậy chứ không dễ đâu. Bạn ngồi trong phòng tập trị liệu, nhìn ra ngoài và thấy đồng đội mình đang tập. Cái cảm giác phải làm khán giả ngồi xem một bộ phim mà mình lẽ ra phải đóng vai chính không dễ chịu chút nào. Cảm giác ấy còn kinh khủng hơn cả vết chấn thương. 

Thế là tôi quyết định bay về Thụy Điển để tránh xa cái rạp xiếc Inter. Sau 6 tuần vật lý trị liệu, chân cẳng tôi đã khá hơn, nhưng vẫn chưa thể đá được. Trận gặp Siena, Inter ngỡ như đã giải quyết xong Scudetto. Dẫn trước Siena những 2-0, Vieira ghi bàn và gã Balotelli đá thay tôi ghi bàn còn lại. Nhưng rồi bị gỡ 2-2. Materazzi bị kéo ngã trong vòng cấm và Inter có trái phạt đền. Julio Cruz lẽ ra là người sút, nhưng Materazzi giành và sút trượt. 

Các Ultra đòi lấy mạng anh ta, báo chí như phát điên và CLB thì rối như canh hẹ. Ibra bị chấn thương, khoảng cách 9 điểm giờ chỉ còn 1 điểm. Trận cuối mà hòa hay thua Parma thì coi như dâng Scudetto cho Roma, chỉ phải đá với đội chót bảng Catania.

Cái tên Ibra lúc này xuất hiện ở mọi nơi. Bật tivi thì 1 phút họ nói đến Ibra một lần. Anh ta kịp trở lại không? Các CĐV thì gào lên: Ibra hãy cứu lấy chúng ta, hãy đứng dậy vì đội bóng và thành phố đi. Gã ba phải Mancini đến gặp tôi và muốn tôi đá trận quyết định. Đây là trận cầu của Inter, của tôi và của chính ông ấy nữa. 

Tôi đồng ý, tôi muốn đá trận đấy hơn bất kỳ thứ gì trên đời. Trong cái ngày Scudetto được hay mất, tôi cũng muốn mình trực tiếp góp mặt bất chấp việc tôi chưa đá một trận nào suốt cả tháng rưỡi.

(*Trận ấy Inter thắng 2-0 với 2 bàn trong hiệp 2 của Ibrahimovic - PV)
Còn tiếp...

Chia sẻ

Bình luận 0