Trần Minh

Chia sẻ

Bình luận 0

BĐ&CS xin tiếp tục gửi đến quý độc giả phần 21 của cuốn tự truyện "Tôi là Zlatan" hấp dẫn của Zlatan Ibrahimovic.
DẸP NẠN BĂNG ĐẢNG Ở INTER
Khi đến Juventus, Ibra chỉ là một cậu nhóc mới từ Ajax sang, hoàn toàn choáng ngợp trước môi trường mới và những ngôi sao sáng chói mà anh chỉ từng chứng kiến qua truyền hình. Nhưng khi đến với Inter, Ibra là một nhà vô địch. Việc Moratti xem Ibra như một ngôi sao sáng cũng giúp anh tự tin hơn trong cách đối xử với những đồng đội mới. Đoạn tự truyện này nói về thời gian tươi đẹp của Ibra tại Inter Milan.

Tôi chơi bóng với ánh mắt dò xét trên sân tập. Tôi háo thắng và hoang dã, tôi sẽ điên lên nếu có ai đó không chơi hết khả năng trên sân. Tôi sẽ hét vào cả đội nếu thua trận. Vâng, tôi có tố chất lãnh đạo và tôi luôn muốn truyền tham vọng của mình đến mọi người

Nhưng Inter có những vấn đề. Moratti đã làm rất nhiều thứ cho CLB, bao gồm việc chi hơn 300 triệu euro cho những cầu thủ như Ronaldo, Maicon, Crespo, Vieri, Figo và Baggio... Tuy nhiên, ông ta lại tử tế quá mức, có thể chi hàng mớ tiền chỉ vì 1 trận thắng. Tôi phản ứng với việc đó. Tại sao không thưởng sau khi vô địch mà chỉ cho 1 trận thắng, ngay cả khi trận ấy chả có gì quan trọng. Moratti không hề khó gần, nên tôi đến và nói:

- Ông dễ dãi quá rồi!

- Chỗ nào?

- Tiền thưởng ấy. Cầu thủ có thể sẽ an phận. Một chiến thắng chả là gì cả. Chúng tôi chỉ nên nhận thưởng khi mang về Scudetto. Hãy thưởng to nếu ông muốn, nhưng thưởng sau 1 trận thắng thì thôi đi.

Moratti hiểu ra và chấm dứt điều đó. Này, chớ hiểu lầm tôi đấy. Tôi không hề nghĩ là mình sẽ vận hành CLB tốt hơn Moratti. Nhưng thấy chuyện bất cập là tôi nói. Và tiền thưởng thật ra cũng chỉ là chuyện nhỏ. Vấn đề lớn nhất là phe nhóm. 

Tôi lớn lên ở Rosengard, tôi biết rõ phe Thổ, phe Somalia, phe Nam Tư và phe Ả Rập cùng sống chung sẽ như thế nào. Trong bóng đá cũng thế. Bạn chỉ chơi tốt khi xích lại gần nhau. Ở Inter khỏi có chuyện đó. Phe Brazil ngồi một góc, phe Argentina ngồi góc khác và phần còn lại ngồi ở giữa.

Tất nhiên là trong đội bóng tồn tại những liên minh bởi vì ít nhất bạn cũng phải chọn bạn cho mình chứ. Nhưng ở Inter đấy không chỉ là liên minh mà còn là những thế giới riêng. Không thay đổi thì còn lâu mới vô địch được. Bạn sẽ cho rằng việc quái gì phải thân thiết, ăn trưa với ai mà chả được. Nhưng tin tôi đi, không chơi được với nhau ngoài đời thì không đá được trên sân đâu. Mối quan hệ sẽ ảnh hưởng đến động lực và tinh thần đồng đội. 

Tôi dạo quanh một vòng sân tập rồi nói: “Cái quái gì vậy? Mấy người tụ tập như đám con nít vậy?”. Nhiều người đồng ý, nhưng dễ gì thay đổi được thói quen. Tôi lại đến gặp Moratti. Ông ấy liền tổ chức cuộc họp. Cả đội nhìn ông ấy rồi nhìn tôi, như thể Moratti đang nói bởi cái miệng của Ibra vậy. Kệ, miễn là đội bóng nhích lại gần nhau. 

Nhưng không phải cứ nhích lại gần nhau là vô địch. Đấy là trận gặp Fiorentina ở Florence. Fio muốn hạ chúng tôi với bất cứ giá nào. Họ bị phạt vì scandal Calciopoli và khởi đầu Serie A với âm 15 điểm trong khi Inter lại không chịu bất kỳ một hậu quả nào. Đám đông tại sân Artemio Franchi chán ghét chúng tôi cực kỳ. 

Tôi đá với Hernan Crespo trên hàng công. Trong hiệp 2 tôi đón đường chuyền dài và tung một cú đề mi vô lê. Trận đầu ghi luôn siêu phẩm, ngon lành. Càng ngày tôi chơi càng hay. Và tôi cảm thấy mình đã đúng khi nói không với lệnh triệu tập của đội tuyển cho vòng loại Euro. Tôi muốn dành thời gian cho Inter và gia đình mình.
Còn tiếp...

Chia sẻ

Bình luận 0