Trần Minh

Chia sẻ

Bình luận 0

BĐ&CS xin tiếp tục gửi đến quý độc giả phần 18 của cuốn tự truyện "Tôi là Zlatan" hấp dẫn của Zlatan Ibrahimovic.
NGÀY TÀN CỦA JUVE
Quả nhiên là vậy. Đầu tiên là vụ Lapo Elkann, cháu của Gianni Agnelli. Tôi gặp tay này vài lần, nhưng không liên lạc gì. Playboy thứ dữ, biểu tượng thời trang, chả bao giờ nhúng tay vào điều hành Juve. Gia đình ông chủ giao hết cho Moggi và Giraudo lo liệu. 

Lapo bị phát hiện chơi cocaine quá liều, rồi chơi gái chuyển giới. Lúc xe cấp cứu tới thì thằng cha này bất tỉnh mất rồi. Nhưng nó đâu có liên quan gì đến Juve. Sau này tôi mới nghĩ lại: một khi muốn đập đội nào là kẻ chủ mưu chỉ đạo đập triệt để, không tha gì hết. Chính trị mà.

Hồi đó, Juve bị đập. Tụi này mới ăn Scudetto mà. Ở Italia, bạn mà leo cao là có đứa muốn bạn xuống bùn. Tôi không ngạc nhiên khi đủ thứ chuyện chỉ xảy đến ngay sau khi Juve vô địch. Cảnh sát tiến hành điều tra Moggi âm thầm, khởi đầu là vụ tổ chức dùng doping từ trước đó rất lâu. Họ theo dõi điện thoại của Moggi. Công tố viên bảo ông ta luôn cố phân bổ trọng tài "dễ thương" với Juve. Truyền thông xúm vô cứ như có chiến tranh thế giới vậy.

Nhưng tôi nói thật nha. Cứt hết. Tôi chưa được trọng tài ưu ái lần nào. Tướng tôi to như vậy. Thằng nào có tộng vào tôi chục cái không sao, nhưng tôi đụng vô là văng xa 4 thước rồi. Tôi đã phải chiến đấu ngoài kia cùng các đồng đội, vậy mà người ta bảo chúng tôi ăn nhờ mua trọng tài. 

Phe Inter sau lưng vụ này chắc chắn. Chúng tôi, Milan, Lazio, Fiorentina và Hội đồng trọng tài bị trừng phạt hết. Còn có câu chuyện Moggi đã rủa một trọng tài tơi bời vì thổi sao mà Juve không thắng. Chuyện vậy cũng viết báo được. Trọng tài thì thằng nào chả chửi được chứ, ai mà chả muốn bảo vệ đội bóng của mình. Báo còn đập luôn cả con trai Moggi, gian lận gì đó.

Rồi truyền thông còn bảo Moggi đạo diễn vụ tôi cãi lộn với Van der Vaart để sang Juve. Bịa đặt. Đến tôi cũng bị cảnh sát theo. Căn hộ của tôi bị lục soát. Họ hỏi tôi có nhận tiền đen không, tôi nói "Không bao giờ" và đưa cho họ một số giấy tờ ngân hàng của tôi và Helena. Họ cám ơn và tạm biệt. Nguyên bộ sậu Juve, Giraudo, Bettega và Moggi từ chức hết. Moggi lên báo và nói: "Tôi nhớ linh hồn mình. Nó đã bị giết".

MANG ƠN “BỐ GIÀ” MOGGI
Ngày Moggi rời Juve, ông ta xuống gặp mọi người giã biệt. Quần áo vẫn đẹp, gương mặt cũng còn ngon. Nhưng đùng một cái ông ta khóc ngon ơ. Tôi thấy bụng mình quặn lại. Moggi mà khóc sao, tôi không tin nổi. Tôi chưa từng thấy ông ta tỏ ra yếu đuối bao giờ. Đấy là người đàn ông luôn kiểm soát mọi thứ rất tốt với quyền lực bao quanh. Mặc dù tôi nghĩ Moggi đã phải trả giá cho những gì mình làm, nhưng cảm giác vẫn xót xa. Rồi tôi nghĩ ra một chuyện quan trọng:

Tại sao Moggi không ký hợp đồng với tôi? Phải chăng ông ta muốn bảo vệ tôi.

Tôi bắt đầu tin như vậy. Ông ấy đã biết trước Juve sẽ bị chơi, chơi một cú không gượng dậy nổi. Ký tiếp là tôi ở lại chết chùm cả đám. Chưa kể bản hợp đồng mới sẽ bị soi và tôi sẽ bị cảnh sát quấy nhiễu. Lúc ấy tôi đang chơi lên chân, chìm xuồng ở Juve dám toi cả sự nghiệp như chơi. Nên dù mọi người xúm vô đập Moggi, tôi vẫn ủng hộ. Tôi mang ơn ông ấy.

Juve như con xuồng chìm dần, người ta nói sẽ giáng đội xuống Serie B và Serie C. Alessio Secco gọi tôi đến và nói: "Nếu có một đề nghị tốt, phắn đi Zlatan, càng nhanh càng tốt. Lời khuyên của tao đó". Cả đội Juve như loạn lên. Thuram và Zambortta sang Barcelona, Cannavaro và Emerson sang Real Madrid, Patrick Vieira đến Inter. Ai cũng gọi cho đại diện của mình cầu cứu. Không gian ngập một màu tuyệt vọng. Sau buổi gặp ấy tôi không có nghe Secco nói thêm câu nào nữa. Juve phải đấu tranh cho một cuộc sinh tồn.

Tôi gọi cho Mino:

- Làm tất cả những gì ông có thể đi. Cứu tôi ra khỏi đây.

- Tao đang cố.

- Cố hơn nữa đi.

Đó là tháng 6/2006, Helena có thai. Tôi vui chứ. Đứa bé dự kiến ra đời vào tháng 9. Nhưng bố nó thì đang ở trên một con thuyền đắm...
Còn tiếp...

Chia sẻ

Bình luận 0