Trần Minh

Chia sẻ

Bình luận 0

BĐ&CS xin tiếp tục gửi đến quý độc giả phần 17 của cuốn tự truyện "Tôi là Zlatan" hấp dẫn của Zlatan Ibrahimovic.
LẦN LỮA CHUYỆN HỢP ĐỒNG
Phần trước đã nói về khởi đầu tuyệt vời của Ibra tại Juventus. Ngay trong năm đầu tiên, Ibra đã được Fabio Capello tin tưởng giao cho suất đá chính, buộc biểu tượng của Juve là Del Piero phải ngồi dự bị. Kết thúc mùa giải Ibra giành Scudetto cùng đội bóng thành Turin và được xem là cầu thủ hay nhất giải. Anh cũng nhận luôn giải dành cho cầu thủ hay nhất Thụy Điển trong năm do tờ báo mà anh căm thù là Aftonbladet trao tặng. Phần sau đây nói về năm thứ 2, cũng là năm cuối của Ibra tại Torino.

Trong mắt công chúng Moggi là một tay mafia vô lại, nhưng mọi người đều phải dành cho ông ta sự tôn trọng. Ông ta có quyền lực và hiểu biết mọi thứ quanh mình. Kết thúc mùa bóng đầu tiên, tôi chờ đến ngày được ký hợp đồng mới như đã hứa. Tôi cùng Mino đến văn phòng của Moggi. Cha mập này thì chả biết kiêng dè ai cả. Hắn nhảy tót lên ghế làm việc của Moggi, để luôn chân lên bàn theo cái kiểu lãnh đạm hết sức.

"Thôi đi cha, ông ấy tới bây giờ. Đừng làm hỏng hợp đồng của tôi. Ra đây mà ngồi nè".

"Im con mẹ nó mồm đi", Mino lúc nào cũng vậy. Nhưng dù rất tin tưởng vào gã đại diện này, tôi cũng hơi hồi hộp. Moggi bước vào với điếu xì gà trên môi và rống lên:

"Cái quái gì vậy? Dám ngồi lên ghế của tao à?",

"Ngồi xuống nói chuyện đi cưng", Mino điềm tĩnh đáp.

Rồi cuộc nói chuyện cũng diễn ra êm thấm. Moggi hứa một bản hợp đồng mới. Nếu tiếp tục chơi tốt tôi sẽ là cầu thủ lĩnh lương cao nhất đội. Tôi thấy hài lòng. Nhưng những điều bất ổn dần xuất hiện.

Trên sân cỏ, tôi dần mất đi sự nhanh nhẹn. Tôi thấy nặng nề vì đã tăng đến 90 kg. Ăn pasta 2 bữa một ngày mà lại. Nhưng đấy là tôi tự cảm thấy vậy thôi, chứ tôi chơi vẫn tốt. Vậy mà Moggi hẹn lần hẹn lữa buổi ký hợp đồng với tôi bằng đủ thứ lý do trên đời. Tuần sau ký rồi tháng sau ký, tôi chịu hết nổi và nói với Mino: "Mẹ nó, ông nói thằng Moggi ký ngay đi. Tôi không chờ nữa".  

Mino ra tay quả nhiên có tiến triển. Moggi hẹn vài ngày nữa. Rồi chúng tôi có một trận Champions League với Bayern trên sân nhà. Bên Bayern có một gã trung vệ tên Valerien Ismael. Hắn theo tôi suốt cả trận và làm đủ trò. Tôi đạp hắn 1 cái và ăn thẻ vàng. Phút thứ 90, tôi bị ngã trong vòng cấm. Lẽ ra lúc ấy tôi phải bình tĩnh. Phút 90, tỷ số 2-1, ăn tới nơi rồi. Nhưng tôi ngứa mắt với thằng khốn Ismael quá và cho nó 1 cú nữa. Thẻ vàng thứ 2, rời sân. Capello chửi tôi như điên. Tôi biết mình sai.

Nhưng Moggi dùng đúng lý do đó để thông báo là sẽ không ký tiếp. Có chuyện gì ghê gớm vậy chứ. Tôi nói với Mino: "Đi nói với Moggi là tôi không bao giờ ký dù nó có chìa ra bản hợp đồng lớn cỡ nào. Tôi muốn được chuyển nhượng". Mino nói: "Mày nói đó nha". 

Sau khi Mino truyền đạt điều tôi muốn nói, Moggi xuống nước và thảo hợp đồng mới. Nhưng lại cái trò cũ: hẹn đã rồi hoãn. Mino nhận ra vấn đề:

"Hình như có chuyện lớn rồi nha mày"

"Là sao?"

"Tao nghe có mùi, thằng Moggi hành xử lạ lắm".
Còn tiếp...

Chia sẻ

Bình luận 0