Trần Minh

Chia sẻ

Bình luận 0

BĐ&CS xin tiếp tục gửi đến quý độc giả phần 16 của cuốn tự truyện "Tôi là Zlatan" hấp dẫn của Zlatan Ibrahimovic.
TẶNG ĐỒNG ĐỘI MỚI MỘT CÚ ĐẤM TRỜI GIÁNG
Trong đội có một hậu vệ người Pháp là Zebina, từng cùng Capello vô địch Scudetto với AS Roma hồi 2011. Nhưng có lẽ tay này khó ở. Trên sân tập hắn táng vào chân tôi một đạp. Tôi nói: “Muốn chơi bẩn thì nói một tiếng, tôi đá bẩn cho mà xem”. 

Con gà trống ấy húc thẳng vào ngực tôi. Chớp nhoáng, tôi thậm chí còn chưa nói hết câu. À mày ngon, tôi đáp lễ với một cú đấm. Bạn nghĩ Capello sẽ điên lên chứ gì? Không có đâu. Ông ta chỉ đúng nhìn.

Cannavaro đến kéo tôi ra và la một câu chiếu lệ, bởi anh ta cũng chả ưa gì Zebina. Nhưng Thuram xót đồng hương nên chửi: “Ibra, mày trẻ trâu vừa thôi. Bỏ cái trò đó đi”. Đến lúc này Capello mới lên tiếng. Và đấy là tiếng thét: “Thuuuuuraaam. Câm mồm và cút ra khỏi sân”.

2 tiếng sau tôi thấy Zebina trong phòng mát xa với cái túi đá trên mặt. Ăn nguyên cú đấm cơ mà. Mắt bầm coi bộ lâu. Moggi phạt cả 2 đứa. Capello thì chả nói, không có họp nốt. Ông ấy nói: “Đánh nhau vậy là tốt cho đội bóng”. Capello vậy đó. Ông ấy muốn không khí trong đội kích động. Nhưng chớ mà giỡn mặt với ông. Kiêu ngạo thì đừng trách. 

Tôi nhớ trận tứ kết Champions League với Liverpool, chúng tôi thua 0-2. Trong tình huống để thua từ quả phạt góc, Thuram bỏ người kèm được phân công và chạy sang kèm người khác. Phòng thay quần áo sau đó y như pháp trường.

- Ai bao anh đổi người kèm? - Capello hỏi Thuram.

- Không ai cả. Tôi thấy vậy tốt hơn - Thuram đáp.

Capello cố lấy lại nhịp thở:

- Ai bảo anh đổi người? - Vẫn câu hỏi ấy.

- Tôi thấy vậy tốt hơn -  Lại câu trả lời.

Hai bên nói đến lần thứ 3 thì bom nổ.

- Tôi bảo anh đổi sao? Tôi là HLV hay ai? Là tôi, nghe chưa. Tôi bảo cậu làm gì, cậu làm cái đó. Nghe thủng chưa? - Capello đá vào băng ghế hết sức bình sinh. Không ai dám nhìn lên. Mắt dán hết vào sàn nhà. Trezeguet, Cannavaro, Buffon không dám nhúc nhích. Chả ai dám nghĩ đến chuyện làm trái ý Capello như Thuram nữa.

CẬU CÒN GIỎI HƠN CẢ VAN BASTEN
Bởi thế nên khi nghe câu “Ibra, vào đây tôi bảo” thì tôi đã rụng rời hết cả tay chân. Tự nhiên tôi nghĩ: “Chết mẹ, mình vừa ăn trộm xe đạp sao? Mình vừa tẩn tay nào à?”. Nhưng vào đến nơi thì tôi sốc với cảnh tượng Capello đang... ở trần. Ông ta vừa tắm xong. Trên đời này ngoài vợ Capello ra không biết có ai nhìn thấy cảnh ông ta bán khỏa thân như thế hay không.

- Ngồi xuống đi - Capello nói và tôi ngồi xuống như một cậu bé, trước mắt là một cái tivi và đầu video đã được Capello để sẵn. Ông ta nhét cuộn băng vào và nói: 

- Anh làm tôi nhớ một cầu thủ tôi từng huấn luyện tại Milan. 

- Tôi biết ông nói ai rồi.

- Thật chứ?

- Tôi nghe người ta so sánh nhiều.

- Tốt, vậy là cậu không sợ áp lực từ sự so sánh. Giờ tôi nói nhé, cậu không phải là Van Basten. Cậu giỏi hơn nhiều. Nhưng Marco có cách di chuyển trong vòng cấm rất hay. Tôi đã ghi những pha ghi bàn của Marco lại và tôi muốn cậu học nó.

Ông ta đi ra. Tôi ngồi nhìn vào tivi. Rất nhiều bàn, rất nhiều góc độ. Tôi ngồi đó, 15 phút rồi 20 phút, không dám rời khỏi phòng dù biết Capello đã về rồi. Tôi hiểu Capello muốn gì ở mình, và tôi đã sẵn sàng cho việc ấy. Hậu vệ bám rịt lấy tôi như sói, họ tặng cho đôi đủ thứ những những pha xoạc bóng, những lời miệt thị, chửi cha chửi mẹ. Nhưng càng giận tôi đá càng hay. 

Capello đã cho Del Piero, một huyền thoại của Juventus ngồi dự bị để có chỗ cho tôi. Tôi càng sướng. Khi áp lực dồn hết lên người, cơn điên khiến tôi chơi tuyệt vời trên sân. Bàn này đến bàn kia. Báo Italia viết: “Họ từng nói anh ta ghi ít bàn. Giờ đã có 15 bàn rồi còn gì”. Khán đài vang  lên “Ibra, Ibra”. Đấy là điều mà tôi đã từng mơ ước bấy lâu. 

Tôi đâu biết, cơn giông tố đang ở phía trước!
Còn tiếp...













Chia sẻ

Bình luận 0