Trần Minh

Chia sẻ

Bình luận 0

BĐ&CS xin tiếp tục gửi đến quý độc giả phần 15 của cuốn tự truyện "Tôi là Zlatan" hấp dẫn của Zlatan Ibrahimovic.
Ở phần trước, Ibra đã dọa bẻ gãy chân thủ quân Van der Vaart của Ajax và tự triệt đường sống của anh tại CLB này. Nhờ tài xoay xở người đại diện Mino Raiola, Ibra đã kiếm được bản hợp đồng sang Juventus và khởi đầu hành trình trở thành một cầu thủ lớn. Phần này Ibra kể về thời gian ở Juve, về vị HLV hà khắc Capello, nhà cầm quân duy nhất có thể khiến anh e sợ và tuân phục.

Tẩy sạch chất Ajax đi
Fabio Capello, có lẽ là HLV thành công nhất thế giới vào thời điểm ấy, gọi tôi. Tôi hồi hộp đến nghẹt thở. Capello có khả năng gieo cảm giác ấy vào bất kỳ ai. Sau này Wayne Rooney kể, khi Capello đi lướt qua ai, người ấy cảm thấy mình như tử tội. Thật đấy. Ông ta chỉ cần cầm tách cà phê và ném cho bạn một ánh nhìn là đủ rét rồi. 

Tôi từng nói ở Italia, cầu thủ không nhảy lên theo ý HLV nhưng với Capello là ngoại lệ. Cầu thủ xếp theo hàng khi ông ấy xuất hiện. Bạn phải cư xử đàng hoàng trước Capello. Khi Capello giận, đố bạn dám nhìn vào mắt ông ta. 

Khi bỏ qua một cơ hội mà Capello trao cho, bạn sẽ có cảm giác: “Thôi chết toi, kiểu này có nước ra đường bán xúc xích chứ cửa nẻo gì mà đá bóng nữa”. Bạn không thể nhờ Capello giải quyết những vấn đề của mình. Ông ta không phải tuýp bạn bè với cầu thủ. Đấy là một thủ lĩnh thép.

Vừa sang Italia, tôi đã nhận ra áp lực khủng khiếp ở đây. Báo chí đang hoài nghi vì tôi ghi ít bàn quá. Họ giật tít: Liệu Zlatan đã sẵn sàng cho Italia chưa?. Mino đã đáp lại: Vậy Italia đã sẵn sàng với Ibra chưa?. Đúng kiểu trả lời tôi thích. Ở Italia mà hiền, báo chí sẽ xơi tái bạn. Ở Thụy Điển người nói về trận đấu trước và sau khi nó diễn ra. Ở Italia người ta bàn suốt cả tuần.

Ajax như một ngôi trường bé xíu so với đại học khổng lồ là Juve, Trên sân tập thôi, muốn ghi bàn tôi phải vượt qua Thuram, Cannavaro, đã vậy còn có Buffon trong khung thành nữa. Không ai đối xử nhẹ nhàng với tôi chỉ vì tôi là người mới. Capello có một vị trợ lý lớn tuổi tên Italo Galbiati. Capello nói với vị Italo ấy: “Hãy cho cậu nhóc Ibra này nếm mùi đau khổ đi”.
Hết giờ tập, tôi chuẩn bị vào thay đồ thì thấy chàng thủ môn của đội trẻ xuất hiện. Ô là la, tập sút. Bóng đến từ mọi hướng và tôi phải suýt mọi kiểu, phải 60 cú sút trong một buổi tập như vậy. Một lần Capello đến xem và nói: “Biết tại sao tôi phải làm vậy không? Tôi đang cố tẩy Ajax ra khỏi người cậu. Khỏi lừa bóng chi cho mệt. Sút và sút. Phải trở thành sát thủ phải theo kiểu Italia”.

Không dễ dàng thay đổi điều đó, tôi lớn lên trong những lời trầm trồ vì đi bóng qua nhiều cầu thủ đối phương. Tôi ngủ mà cũng mơ về những pha đi bóng, nhưng giờ tôi phải học cách tư duy mới. Đá đẹp có ích gì khi đội nhà thua trận. Rồi Capello nhồi thể lực cho tôi. Ép tôi ăn nhiều hơn và chạy nhiều hơn để tăng cân. Tôi càng lúc càng to hơn những cũng khỏe hơn và nhanh hơn. Tôi cảm nhận mình tốt hơn từng ngày. Nhưng tính tình điềm đạm thì không. 
Còn tiếp...












Chia sẻ

Bình luận 0