Trần Minh

Chia sẻ

Bình luận 0

BĐ&CS xin tiếp tục gửi đến quý độc giả phần 14 của cuốn tự truyện "Tôi là Zlatan" hấp dẫn của Zlatan Ibrahimovic.
“CHỪNG NÀO CÓ HẮN, TÔI SẼ KHÔNG RA SÂN”
Tháng 8 là một tháng bận rộn. Tin đồn chuyển nhượng ở khắp nơi bởi lúc ấy là thời gian nghỉ Hè, báo chí đâu có gì để viết. Điều đó khiến chính các cầu thủ cũng cảm thấy mệt mỏi, họ tự hỏi rồi mình sẽ đi đâu. Đặc biệt là ở Ajax, nơi ai cũng muốn sang một CLB lớn. Dẫu vậy tôi vẫn cố tập trung cho bóng đá. Đấy là trận gặp Utrecht, tôi bị thay ra giữa chừng. Koeman vẫy tôi vào và tôi đá vào tấm biển quảng cáo.

Ngày ấy tôi đã có thói quen gọi Mino sau các trận đấu. Nói chuyện với anh ấy rất dễ chịu. Lần này thì không.

"Thằng điên ấy dám rút tôi ra kìa? Coi hắn ngu không chứ".

"Rút ra là phải. Mày đá ngu nhất sân".

"Ông nói cái gì vậy?"

"Đã bao lần tao nói mày rồi? Mày ngu thì mày ra, mày đá biển quảng cáo làm gì. Mày phải trưởng thành".

"Ông đi chết đi".

"Mày phải sang Turin thôi".

"Gì"

"Juventus. Tao sẽ tìm đường mang mày sang đấy thi đấu".

Juventus đấy, hoàn toàn khác với Southampton. Ngày ấy Juve có lẽ là đội bóng số 1 châu Âu với các ngôi sao Thuram, Trézéguet, Del Piero, Buffon và Nedved. Đã vậy họ còn vừa ký với Fabio Capello, người HLV ở AS Roma đã muốn có tôi từ nhiều năm trước. Mino ơi, tuyệt vời.

Nhưng tiến trình thương thảo tốn nhiều thời gian và tôi phải tiếp tục ở Ajax chờ đợi. Trận giao hữu với Hà Lan đã đến và với chúng tôi nó có ý nghĩa quan trọng. Ai cũng muốn chứng tỏ mình dư sức đánh bại Hà Lan và chỉ thua tại EURO do xui rủi. 

Tôi có bóng ngoài vòng cấm và bị 4 cầu thủ theo kèm, trong đó có Van der Vaart. Họ lôi kéo nhưng rốt cục tôi vẫn thoát ra và chuyền cho Matias Jonson ghi bàn. Van der Vaart lăn lộn trên sân đau đớn và rời sân trên cáng. Đau mắt cá, nhưng chả đến mức phải diễn như vậy. Nghỉ 1 hay 2 trận là cùng.

Vậy mà báo chí làm như tôi vừa hạ sát hắn vậy. Khi ấy Van der Vaart là cục cưng của báo lá cải còn tôi là kẻ thù công chúng. Thật phi lý, tôi thậm chí chả phạm lỗi, mà hắn là đội trưởng của tôi cơ đấy. Nhưng tôi cũng xin lỗi và bảo mình không cố tình. 

Tôi nói cả trăm lần, kể cả với báo chí. Nhưng thằng điên ấy cứ tiếp tục nói là tôi cố tình chơi hắn. Đồng đội c** gì vậy. Nội bộ Ajax chia rẽ, phe Hà Lan theo hắn còn phe cầu thủ nước ngoài theo tôi. Đến mức Koeman phải triệu tập cuộc họp. 

"Zlatan cố ý chơi tôi", Van der Vaart nói.

"Tao đã nói tao không có. Mày mà nói thêm lần nữa tao bẻ gãy 2 chân mày, lần này là bẻ thật cho mày coi". 

Van der Vaart chỉ chờ có vậy: "Thấy chưa? Thằng này điên mà".

Đến lượt Van Gaal gọi chúng tôi tới. Gã độc tài nói: "Tôi là giám đốc điều hành, yêu cầu 2 anh bỏ qua hiềm khích và thi đấu tiếp".

Tôi nói: "Không bao giờ có chuyện đó. Chừng nào có hắn, tôi sẽ không ra sân".

Rồi tôi ra về, mọi hy vọng tìm CLB đặt hết cả vào tay Mino...
Còn tiếp...











Chia sẻ

Bình luận 0