Trần Minh

Chia sẻ

Bình luận 0

BĐ&CS xin tiếp tục gửi đến quý độc giả phần 12 của cuốn tự truyện "Tôi là Zlatan" hấp dẫn của Zlatan Ibrahimovic.
“ZLATAN, CON CỦA CHÚA TRỜI”
Nghe vậy lẽ ra tôi phải cáu, nhưng tôi lại có cảm giác Mino là người tin được. Tôi giao chiếc Porsche Turbo cho anh ấy rồi leo lên chiếc Fiat Stilo chán ngắt. Và tôi tập như điên. Lời nói của Mino như thôi thúc tôi, phải tập nhiều hơn, phải trở thành số 1 thế giới. 

Có những lúc quá mệt, tôi cũng than thở. Mino lần nào cũng nói: “Cậu yếu mềm như cứt vậy. Chỉ than là giỏi. Thôi tự lo đi, tôi chán rồi”. Zlatan này mà chả là gì ư? Rồi tôi cũng tự nói với mình: “Đúng rồi, Zlatan, mày như cứt vậy, mày không giỏi như mày nghĩ đâu, phải tập cho chiến vào”. 

Thế là tôi tập và thi đấu như điên. Tôi bị chấn thương vòm háng, mặc xác. Tôi xịt thuốc giảm đau và hoàn thành mọi giáo án cũng như đá mọi trận đấu bất chấp cái đau. Mino nhìn thấy và bảo: “Tập cho hay lên chứ không phải cho chết. Đến bác sĩ đi”.

Phải mổ. Trời, một kẻ quen nổi loạn như tôi mà bị buộc phải ngồi một chỗ, đấy là khoảng thời gian tồi tệ. Nhưng nhờ vậy mà ý chí của tôi cũng mạnh lên. Tôi quyết tâm khi trở lại mình phải là một cầu thủ khác. Quả nhiên mọi thứ đã trở nên hết sức tuyệt vời khi tôi trở lại. 

Một số poster trên khán đài ghi: “Zlatan, con của Chúa trời”. Khán giả bắt đầu gào tên tôi, báo chí bu lấy tôi. Tôi càng chơi càng hay. Nhưng lúc nào cũng thế, người này tỏa sáng thì sẽ có kẻ khác ganh ghét. Rồi tôi bắt đầu bị ghét, chủ yếu là bởi những cầu thủ trẻ đang muốn gây ấn tượng để tìm đường sang những CLB lớn.

Trong số đó có Rafael van der Vaart. Rafael không hài lòng với sự phát triển của tôi vì hắn đang là cầu thủ nổi tiếng nhất Hà Lan, được báo chí tán dương và săn đuổi, được Ronald Koeman trao băng thủ quân khi mới 21 tuổi. Rafael muốn mình là ngôi sao sáng nhất và không muốn bất kỳ sự cạnh tranh nào. Hắn mơ được sang một đội bóng mạnh càng nhanh càng tốt. Còn tôi ư? Tôi mặc xác hắn.

“MÀY BÓC CAM MÀ ĂN ĐI”
Đấy là mùa Hè 2004 và căng thẳng giữa chúng tôi không bùng nổ cho đến tận tháng 8. Tháng 4 và tháng 5 mọi thứ vẫn còn rất tốt. Chúng tôi vô địch Hà Lan lần nữa với Maxwell, bạn tôi, được bình chọn là cầu thủ hay nhất. Tôi mừng cho anh ấy. Nếu có ai đó tôi luôn mong những điều tốt đẹp nhất thì đấy là Maxwell. 

Tôi nhớ là chúng tôi đã ăn mừng tại nhà hàng pizza ở Haarlem, nơi Mino từng lớn lên. Ở đó tôi nói chuyện với chị gái của Mino Raiola và biết là Mino đã đem chiếc Porsche Turbo của tôi cho bố anh ta chạy. Tôi nhớ nó, nhưng quyết bỏ qua tất cả những thú ăn chơi để tập trung hoàn toàn vào bóng đá.

EURO 2004 tại Bồ Đào Nha là giải đấu lớn đầu tiên của tôi cùng ĐTQG. Khi ấy Henrik Larsson gọi điện cho tôi và bảo đây sẽ là giải đấu cuối cùng của anh ấy. Mọi người sẽ nhớ Henke vì anh ấy là một hình mẫu, là thần tượng. Nhưng dù sao đi nữa tôi cũng được thi đấu cùng anh ấy ở một giải đấu lớn. 

Ngày ấy báo chí bàn tán rất nhiều về việc tôi sẽ thay thế Larsson để trở thành chân sút số 1 của đội tuyển. Tôi hiểu thời cơ của mình là đây. Rất nhiều nhà báo và tuyển trạch viên sẽ dõi theo tôi trên khán đài. Thứ áp lực kinh khủng ấy làm tôi bối rối. Và tôi hỏi Henke: “Mẹ ơi, tôi làm gì bây giờ đây Henke? Chỉ có anh là giúp được tôi thôi”.

Henke đáp: “Xin lỗi Zlatan. Từ giờ trở đi cậu phải tự đối mặt với những chuyện như thế này. Chưa có một cầu thủ Thụy Điển nào trước giờ thu hút được chừng ấy sự quan tâm đâu”.

Ví dụ như có một gã người Na Uy đến trước mặt tôi và cầm một quả cam. Ngày ấy người ta nói rất nhiều về cam. Đấy là vì John Carew đã chỉ trích cách chơi của tôi và tôi đáp trả: “Những gì Carew có thể làm với quả bóng thì Zlatan có thể làm với một quả cam”. Thế nên tay phóng viên Na Uy ấy mang trái cam đến và yêu cầu tôi hãy chứng tỏ điều mình nói.

Việc gì tôi phải làm? Thế là tôi nói: “Lấy trái cam của mày lột vỏ ra mà ăn. Nó có nhiều vitamin, tốt cho mày đấy”. Từ đấy, tôi bị báo chí gán cho tính cách tự mãn và kiêu ngạo. Những câu chuyện về mối quan hệ căng thẳng giữa tôi và báo chí như thế sau này còn rất nhiều. Nhưng chân thành mà hỏi thật mọi người nhé, bộ trả lời như thế là lạ lắm sao?

Chia sẻ

Bình luận 0