Trần Minh

Chia sẻ

Bình luận 0

“Tôi là Zlatan” là cuốn tự truyện đầu tiên trong giới cầu thủ được đề cử giải văn học. Bóng đá Cuộc sống khởi đăng cuốn tự truyện do tác giả Trần Minh dịch để độc giả thưởng thức.

CHƯƠNG 1
PHẦN I: “Phải khùng, tôi đá mới hay”

LŨ HỌC SINH BARCA ĐẦN ĐỘN

Pep Guardiola, HLV của Barcelona, trong bộ vest xám và gương mặt trầm trọng, nhìn tôi với ánh mắt nghi ngại. Ngày ấy, tôi đã nghĩ Pep là một HLV ổn, tất nhiên không phải là một Mourinho hay Capello, nhưng cũng chấp nhận được.
Nhưng sau đó tôi biết mình đã lầm. Đấy là mùa Thu năm 2009 và tôi đang sống trong giấc mơ thời thơ ấu của mình. Tôi được chơi cho đội bóng hay nhất thế giới và được chào đón bởi 70.000 CĐV tại Camp Nou. 
Zlatan gia nhập Barcelona với bao háo hứcZlatan gia nhập Barcelona với bao háo hức

 Tôi đang đi trên mây. Nhưng không hoàn toàn như thế. Có những thứ rác rưởi được viết trên báo. Họ bảo tôi là một gã xấu xa và tôi đã thật sự khó khăn để chấp nhận nó. Nhưng kìa, tôi đã ở CLB mà mình muốn. Helena và bọn trẻ cũng vui vẻ. Chúng tôi có một căn nhà dễ thương ở Esplungues de Llobregat và tôi cảm thấy tràn đầy sinh lực. Làm sao có chuyện gì được chứ?


“Chào cậu” - Pep nói - “Ở Barca, chúng tôi luôn giữ chân mình trên mặt đất”.
“Vâng,” - tôi trả lời - “Tốt thôi”.
“Ở đây chúng tôi không lái xe Ferrari và Porsche đến sân tập”.
Tôi gật đầu, cố không tỏ ra thô lỗ theo cái kiểu xe cộ thì liên quan quái gì ở đây? Nhưng tôi tự hỏi: Rốt cục ông ta muốn gì? Thông điệp ông ta muốn truyền đi là gì? Tôi yêu những chiếc xe của mình, chúng là đam mê của tôi.
Nhưng mau chóng, anh gặp rắc rối với HLV Pep Guardiola từ chiếc xe trở điNhưng mau chóng, anh gặp rắc rối với HLV Pep Guardiola từ chiếc xe trở đi

 Nhưng tôi lờ mờ nhận ra dụng ý của Pep. Kiểu như: Đừng nghĩ là mình đặc biệt. Vào thời điểm ấy, tôi đã nhận ra Barca giống như một ngôi trường. Các cầu thủ đều rất dễ thương và tôi không gặp vấn đề gì với họ. 

Ở đây còn có Maxwell, người bạn cũ thời còn ở Ajax và Inter. Nhưng thật sự là không có ai cư xử như ngôi sao cả. Thật là kỳ quặc. Messi, Xavi, Iniesta, nói chung là cả nhóm cư xử như học sinh vậy. Những cầu thủ hay nhất thế giới cứ gật đầu trước mọi lời HLV bảo.  Ở Italia nếu HLV bảo nhảy lên, cầu thủ sẽ hỏi: “Việc quái gì phải nhảy”. Ở đây, họ làm mọi thứ được bảo. 
Tôi không hợp với kiểu sinh hoạt ấy. Nhưng tôi nghĩ: Thôi thì chấp nhận vậy. Tôi học cách thích nghi, tôi cố tỏ ra hòa đồng và dễ thương.  Giờ nghĩ lại tôi thấy mình thật điên rồ. Mino Raiola, người đại diện và là người bạn, đã nói với tôi: “Chuyện gì xảy ra với anh thế? Tôi chả nhận ra anh nữa”.
Điều đó khiến Zlatan cảm thấy bị ức chếĐiều đó khiến Zlatan cảm thấy bị ức chế

Mà đúng là không ai nhận ra tôi thật, kể cả những người thân nhất. Tôi đã trở nên tẻ nhạt, vâng lời và hoàn toàn khác với bản thân mình từ thời còn ở Malmo. 
Suốt cả quãng đời trước khi đến Barca tôi chỉ có duy nhất một triết lý: đi con đường của riêng mình. Tôi chẳng mảy may quan tâm đến việc người ta nghĩ gì, tôi chán ghét những luật lệ và mọi sự áp đặt. Nói một cách dễ hiểu nhé: tôi thích những tay vượt đèn đỏ.

Còn tiếp...

Chia sẻ

Bình luận 0