Thông điệp ám ảnh Rio Ferdinand gửi tới Sir Alex
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 2

“Khi chiến thắng, tôi không cảm thấy hạnh phúc. Đó chỉ là một sự giải tỏa, một sự khẳng định rằng tôi không thua. Có đôi khi, bóng đá biến bạn thành một kẻ vô cảm và máu lạnh”, Rio Ferdinand đã bắt đầu cuốn tự truyện mới phát hành “Nói ra suy nghĩ” như vậy. 

9 năm trước, M.U đánh bại Chelsea nghẹt thở ở Luzhniki và vô địch Champions League. Sau trận đấu, CLB mở tiệc ở một quán bar sang trọng nhất Moscow. Ngày hôm sau, khi quay lại Manchester, đội tiếp tục màn ăn mừng chiến công trong các nhà hàng và khách sạn. Chính Sir Alex – một người rất kỷ luật – đề xuất các phương án ăn chơi cho anh em. Họ đã trải qua mùa giải vất vả và xứng đáng có những ngày xả hơi. 

Nhưng Sir Alex không thể ăn mừng niềm vui ấy trọn vẹn. Trong bữa tiệc ở Dusk Til Pawn, Rio Ferdinand không ngừng tra tấn ông bằng câu hỏi: “Này thầy, mùa sau chúng ta sẽ mua ai?”.

Ngay sau khi vô địch Champions League, Ferdinand chỉ quan tâm đến kế hoạch chuẩn bị cho mùa sau chứ không cảm thấy vui mừng gì cảNgay sau khi vô địch Champions League, Ferdinand chỉ quan tâm đến kế hoạch chuẩn bị cho mùa sau chứ không cảm thấy vui mừng gì cả

Sir Alex đã cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ về chuyên môn ra khỏi đầu. “Tôi mệt, làm ơn tha cho tôi được không. Ra uống rượu và xõa với anh em đi, xin cậu đấy Rio” – trích nguyên văn cuộc đối thoại giữa hai người. Ngay cả Sir Alex cũng muốn được thả lỏng. 

“Không, tôi sẽ không dừng cho tới chừng nào tôi biết chúng ta sẽ mua sắm, tăng chất lượng đội hình cho mua sau”, Ferdinand nài nỉ. 

Đó là một trong muôn vàn ví dụ được Henry Winter – nhà báo chắp bút cho cuốn sách của Ferdinand liệt kê. Rio Ferdinand, trên thực tế, tự thừa nhận mình là kẻ vô cảm. 

“Tôi không phải trường hợp duy nhất. Bóng đá chuyên nghiệp biến con người thành những đồ vật vô tri vô giác. Bạn nhìn Ronaldo xem. Anh ấy là người bạn khá thân thiết của tôi. Nhưng có lần, CR7 thừa nhận khi bước vào công việc, anh ấy coi tất cả mọi người, dù là đối phương hay đồng đội, là kẻ thù. Chỉ có nghĩ thế, Ronaldo mới trở thành câu thủ xuất sắc nhất thế giới”, Rio bộc bạch trong cuốn sách. 

Năm 2002, trong ngày đầu tiên Ferdinand ra mắt M.U sau vụ chuyển nhượng từ Leeds, Sir Alex đã tìm gặp Janice, mẹ của Ferdinand. Ông muốn hỏi xem cảm xúc của chàng trai mới lớn đó thế nào khi được gia nhập đội bóng mạnh nhất nước Anh. Đáp lại, Janice bảo: “Nó chẳng bảo gì. Rio luôn là vậy. Không cảm xúc”. 

Có một triết lý được Ferdinand đúc kết trong cuốn sách: “Là cầu thủ chuyên nghiệp, bạn không chỉ học cách giấu nhẹm cảm xúc. Bạn còn học cách trở nên vô cảm”. 

Tính cách vô cảm của Ferdinand là do ảnh hưởng từ người chaTính cách vô cảm của Ferdinand là do ảnh hưởng từ người cha

Khi còn là một đứa trẻ, Ferdinand đã luôn tâm niệm như vậy. Cha của anh đã reo giắc những tư tưởng ấy vào đầu Ferdinand. Những gì Ferdinand bộc lộ trong đời sống bóng đá là bản sao mô phỏng tư tưởng của bố. Ở trường học, nếu Ferdinand học sút, ông sẽ lẳng lặng cất con mèo thú cưng của Ferdinand đi chỗ khác. 

Trong suốt cuộc đời này, Ferdinand chưa bao giờ được nghe câu “Bố yêu con”. Tại Moscow, ông chỉ bước xuống sân, bắt tay Ferdinand, giơ ngón cái ra dấu và nói thầm vào tai con trai: “Nhớ dùng cái tay vừa bắt để nâng Cúp”. Không ca ngợi, không vỗ tay, không lời đường mật.

Ferdinand luôn muốn làm một người bố tốt trong mắt ba đứa nhỏ Lorenz, Tate và Tia. Anh không muốn là người cha, người chồng vô cảm. Nhưng Ferdinand chỉ làm được những gì mình muốn sau cái chết của cô vợ thân yêu Rebecca. 

Năm 11 tuổi, Ferdinand xác định rạch ròi con đường mình sẽ đi. Cảm xúc duy nhất anh cho phép người khác nắm bắt, là lòng hận thù. Trong các trò chơi sân 5 ở Leeds, người ta thường xuyên thấy Ferdinand mắng nhiếc thủ môn mỗi lần lưới rung. 

Một lần khác, sau một thất bại của M.U trước Bayern tại Champions League 2010, Ferdinand đã tới văn phòng của Sir Alex và chất vấn trực tiếp Ngài Fergie “Tại sao hôm nay thầy lại đổi chiến thuật làm đội thua?”. 

Michael Carrick kể lại, Ferdinand đã từng dằn mặt anh em nhà hậu vệ Silva trên xe buýt vì dám cợt nhả, rủ đồng đội đi bar giải khuây sau thất bại trước Liverpool. “Thắng trận không khiến tôi vui. Nó chỉ giúp tôi cảm thấy được giải thoát khỏi áp lực phải thắng”, Ferdinand nhấn mạnh. 

Cuộc sống của một cầu thủ chuyên nghiệp dễ dàng đẩy con người ta tới những giới hạn mà trước đó, những ý niệm kiểu vậy chưa từng xuất hiện trong đầu. “Ngày Lampard tới Chelsea, tôi không thèm nhìn mặt cậu ấy. Tôi và Lampard là anh em ruột thịt ở West Ham nhưng khi tình cảnh đặt chúng tôi vào hai đầu chiến tuyến, tôi không được lựa chọn. Nếu tôi mềm lòng, tôi sẽ mất nghiệp”, Ferdinand giải thích câu chuyện từng xôn xao trên mặt báo. 

Sự tàn nhẫn của bóng đá đã biến Ferdinand thành con người khô khan vô cảmSự tàn nhẫn của bóng đá đã biến Ferdinand thành con người khô khan vô cảm

Làm cầu thủ chuyên nghiệp có thích không? – Ferdinand đặt câu hỏi ấy cho các độc giả ở cuối cuốn sách. Anh chỉ bảo, đá bóng sẽ cho bạn nhà, xe, tiền tài danh vọng, gái đẹp và những cám dỗ vật chất. Nhưng với những cầu thủ nhà nghề, họ đều nhận thức được, địa ngục sẽ ở ngay sau lưng khi giải nghệ. 

“Bởi bóng đá biến con người thành robot, mất đi các chức năng cảm nhận và dây thần kinh cảm xúc. Nhẹ thì trầm cảm, nặng thù u uất dẫn tới tự sát. Bạn cầm tiền trong tay nhưng ra ngoài đường và không biết làm thế nào để tiêu hết số tiền ấy, đấy là khi bạn nhận ra mình là kẻ bị bỏ đi trong xã hội”, Ferdinand bộc bạch. 

Chia sẻ

Bình luận 2