Tấn bi kịch Enke và lời cảnh tỉnh với thế giới bóng đá
Bình Nguyên

Chia sẻ

Bình luận 0

7 năm không dài nhưng cũng không phải là ngắn, đủ để nhiều điều lui vào dĩ vãng. Nhưng có một sự kiện xảy ra ngày này 7 năm về trước khiến cả thế giới bóng đá rúng động, và cho đến hôm nay vẫn còn nguyên vẹn nỗi tiếc thương. Đó là cái chết của thủ thành Robert Enke và tấn bi kịch anh mang trong mình.

CHUYẾN TÀU 4427 ĐỊNH MỆNH
Những điều tốt đẹp đang chờ Robert Enke ở phía trước. Anh nổi lên như là ứng viên số 1 trong khung gỗ tuyển Đức ở World Cup 2010. Die Mannschaft khi đó, Neuer mới 23 tuổi và đang thi đấu ở Schalke; Tim Wiese thuộc về Bremen và phong độ cũng không phải quá ấn tượng; Hans-Jorg Butt thì đã 36 tuổi. Trong khi đó, Enke với sự ổn định và độ chín sự nghiệp, được đánh giá cao hơn đối thủ số 1 Rene Adler. Nhưng anh không chờ được đến ngày tranh tài trên đất Nam Phi.

Chủ nhật ngày 8/11, Robert tươi cười bắt tay cùng NHM Hannover sau màn trình diễn xuất sắc của đội nhà, cầm hòa 2-2 đội đang cạnh tranh ngôi vô địch Hamburg. Một ngày sau, Enke hoàn thành bài tập như hàng nghìn bài tập khác trong suốt sự nghiệp. Không ai nhận thấy sự bất thường nào báo hiệu tấn bi kịch.

Hiện trường nơi Enke lao mình vào đoàn tàuHiện trường nơi Enke lao mình vào đoàn tàu

Thứ Ba, 10/11/2009 - ngày định mệnh. Hannover có hai buổi tập trong ngày, nhưng không ai thấy Robert đến sân tập. Người đại diện Jorg Neblung tá hỏa gọi cho vợ anh, Teresa và cảnh sát. Một người đàn ông 57 tuổi nhìn thấy Enke đang lái chiếc Mercedes 4x4 đổ xăng tại Neustadt-Eilvese. Thủ thành 32 tuổi này đỗ xe ở gần một đường ray xe lửa, để lại ví trong ghế, thậm chí không khoá cửa xe.

18h17, một nhân viên trên chiếc tàu tốc hành mang số hiệu 4427 đi từ Bremen đến Hannover nhìn thấy có bóng người dưới đường ray. Một người khác kéo còi cảnh báo inh ỏi. Những nỗ lực cứu sống một sinh mạng đã trở nên quá muộn màng, con tàu lao với vận tốc 160km/h đã băng qua sinh mạng xấu số. Không ai khác, đó chính là Robert Enke. Anh được kết luận là tự tử.

CÓ MỘT ENKE TRONG TẬN CÙNG ĐAU KHỔ
Ngày 10/11/2009 chỉ là sự kết thúc của một hành trình đau khổ mà Robert Enke đã đi qua. Anh đã chiến đấu với căn bệnh trầm cảm trong nhiều năm, nhưng nỗi đau nội tâm giằng xé chưa bao giờ vơi bớt. Nơi anh từ giã cõi nhân gian chỉ cách mộ cô con gái ruột Lara chừng 100 mét!

Có lẽ trường bi kịch của Enke bắt nguồn từ cuộc chuyển nhượng đến Barcelona mùa hè 2002. Anh có 3 mùa giải gây tiếng vang ở Benfica bất chấp tình cảnh hỗn loạn tại Bồ Đào Nha, và được Louis van Gaal đưa về Nou Camp trong nhiệm kỳ thứ hai của mình.

Robert Enke đã phải chống chọi với căn bệnh trầm cảm trong thời gian rất dàiRobert Enke đã phải chống chọi với căn bệnh trầm cảm trong thời gian rất dài

Màn ra mắt của Enke kết thúc trong thảm họa. Gã khổng lồ xứ Catalan bị đối thủ hạng ba Novelda đánh bại 3-2 tại Cúp Nhà vua ngày 11/9. Đám cule hung bạo đòi tống cổ gã người Đức, thủ quân Frank de Boer công khai chỉ trích Enke mắc lỗi ở 2 trong 3 bàn thua, còn ông thầy Van Gaal thì không phải một người tâm lý để bảo vệ cậu học trò chân ướt chân ráo.

Mối lương duyên của Enke với Barca kéo dài vỏn vẹn thêm 2 trận nữa ở Champions League, trước khi anh bị ném đến Fenerbahce và Tenerife theo dạng cho mượn.

Ở Thổ Nhĩ Kỳ, mọi thứ thậm chí còn tồi tệ hơn. Ngày 10/8/2003, Fenerbahce thảm bại 0-3 trước Istanbulspor. Robert bị đám đông la ó, ném chai lọ, pháo sáng suốt trận đấu, bị quy trách nhiệm là nguyên nhân của thất bại. Và kể từ đây, Enke chính thức rơi vào trầm cảm, có dấu hiệu lảm nhảm và gần như phải hoàn toàn từ bỏ bóng đá.

Trở về Bundesliga năm 2004, sự sống như bừng lên với Enke. Dẫu có bi quan, trầm cảm nặng đến đâu thì phàm là con người, ai ai cũng có lòng ham sống. Nhưng phong ba cuộc đời như muốn đánh gục tia sáng hiếm hoi của Enke. Năm 2006, cô con gái bé bỏng Clara qua đời vì bệnh tim bẩm sinh.

Hy vọng sống duy nhất của Robert cũng tắt theo sự ra đi của Clara, như tiết lộ trong cuốn sách Một cuộc đời quá ngắn ngủi - Tấn bi kịch của Robert Enke của người bạn, đồng thời cũng là bác sỹ tâm lý Ronald Reng, phát hành năm 2011.

Sau cái chết của cô con gái Clara, Enke hoàn toàn suy sụpSau cái chết của cô con gái Clara, Enke hoàn toàn suy sụp

Những nỗ lực cứu vớt Enke của vợ anh, Teresa và bạn bè, đồng đội hoàn toàn không có kết quả. Việc nhận nuôi cô con gái Leila chỉ khiến bệnh tình thêm nặng, vì Enke lo sợ rằng tai họa với Clara có thể ập đến với Leila một lần nữa. Buổi sáng cuối cùng ngày định mệnh, anh hôn lên trán Leila, tạm biệt vợ anh với một niềm xúc động vô bờ. Đó là thời khắc chia ly vĩnh viễn.

ĐỂ KHÔNG CÒN TẤN BI KỊCH ENKE NÀO NỮA

Sau cái chết của Robert Enke, những nghiên cứu khoa học đã chỉ ra rằng anh chỉ là một nạn nhân của chuỗi bệnh tật liên quan đến các khái niệm stress (căng thẳng), burn-out (kiệt sức) và depression (trầm cảm). Và trong thế giới bóng đá, cầu thủ rơi vào trầm cảm vì áp lực sân cỏ như trường hợp của Enke không hiếm.

Hơn 2 năm sau cái chết của Enke, một cựu danh thủ khác là Gary Speed treo cổ tại nhà riêng hôm 27/11/2011, chỉ một ngày sau khi xuất hiện trong chương trình Football Focus của kênh BBC One. Hơn hai tuần sau ngày giỗ thứ ba của Enke là đến ngày giỗ đầu của Speed.

Sự phát triển của y học giúp cho các cầu thủ được điều trị một cách kịp thời các chấn thương thể xác. Nhưng những tổn thương tinh thần là điều không dễ để phát hiện. Bản thân những cầu thủ bị vướng vào các bệnh về thần kinh, tâm lý cũng ít khi chịu công khai mà chỉ cố gắng điều trị một cách bí mật, với hy vọng mình sẽ tự chiến thắng, thậm chí nhiều người còn không ý thức được tình trạng trầm trọng họ đang mắc vào.

Teresa (bên trái), vợ Enke, khóc ngất trong đám tang chồngTeresa (bên trái), vợ Enke, khóc ngất trong đám tang chồng

Nhiều trường hợp cầu thủ vướng vào căn bệnh trầm cảm, may mắn không rơi vào tấn bi kịch của Enke, của Speed nhưng cũng phải sớm kết thúc sự nghiệp. Breno, trung vệ người Brazil của Bayern Munich, tự tay châm lửa đốt nhà. Tiền vệ Sebastian Deisler, một tuyển thủ quốc gia Đức và thành viên của câu lạc bộ Bayern, cũng phải giải nghệ sớm.

Huấn luyện viên người Đức Ralf Rangnick phải từ chức để nghỉ ngơi khi đang dẫn dắt Schalke chơi khá tốt. Phải đến năm 2015, Rangnick mới trở lại dẫn dắt CLB Leipzig nhưng cũng chỉ được 1 mùa và giờ thì nhường lại vị trí cho HLV đội U17, Achim Beierlorzer. Với nền móng mà Rangnick xây dựng, Leipzig đang là chú ngựa ô của Bundesliga mùa năm nay, thay thế Dortmund để cạnh tranh quyết liệt với ông lớn Bayern Munich.

Vì những trường hợp kể trên, các cầu thủ cần được chăm sóc nhiều hơn về nguồn sức mạnh tinh thần, giải quyết khối áp lực đè nặng lên vai họ. Đội tuyển xứ Wales sở dĩ chơi tốt tại EURO 2016 là bởi họ có một bác sỹ tâm lý xuất sắc, Ian Mitchell, người luôn giữ cho các cầu thủ sự thoải mái và tinh thần lạc quan. Và không chỉ xứ Wales mà bất cứ đội bóng nào cũng cần một Mitchell như thế.

Chia sẻ

Bình luận 0