Sự thức tỉnh từ cái chết của Andres Escobar
Hoàng Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

“Vua bóng đá” Pele quá nổi tiếng về những dự đoán sai “cả ngàn cây số” của mình trước các giải đấu lớn. Nhưng trước World Cup 1994, khi dự đoán Colombia sẽ vô địch giải đấu trên đất Mỹ, huyền thoại Brazil thực sự có lý do để tin tưởng vào thành công của đội bóng này. Rất tiếc cho Colombia, những biến động trong nước chẳng liên quan gì đến bóng đá đã biến World Cup 1994 trở thành một thảm họa và cái chết đầy tức tưởi của đội trưởng Andres Escobar sau giải đấu là đỉnh điểm của tấn bi kịch.

SAI LẦM CHẾT NGƯỜI TRÊN BÀN CỜ CHÍNH TRỊ
Xã hội Colombia đầu thập niên 1990 vô cùng phức tạp. Cuộc chiến giữa chính phủ và những tay trùm ma túy khét tiếng nắm trong tay rất nhiều tiền, đồng nghĩa với quyền lực thao túng xã hội, lên đến đỉnh điểm. Người dân của đất nước Nam Mỹ đã quá mệt mỏi trong một xã hội đầy bất an. Những vụ thanh trừng đẫm máu giữa các băng nhóm hay các cuộc chạm trán giữa lực lượng của chính quyền và tội phạm đẩy Colombia vào vòng xoáy bạo lực không có hồi kết.

Đứng đầu trong giới xã hội đen Colombia khi đó không ai khác hơn là Pablo Escobar, một trong những ông trùm lừng danh nhất lịch sử về độ tàn nhẫn cùng một gia tài khổng lồ chủ yếu đến từ hoạt động buôn ma túy. Mặc dù tội ác của Pablo Escobar là không thể phủ nhận, điều nghịch lý là rất nhiều những người nghèo ở vùng Medellín, khu vực hoạt động chủ yếu của Escobar, vẫn còn nhớ đến hắn như một Mạnh Thường Quân đầy phóng khoáng.

Đã từng có thời điểm Pablo Escobar là một trong những người giàu nhất thế giới. Để hợp pháp hóa những khoản tiền thu về từ các hoạt động phạm pháp, một trong những kế hoạch “rửa tiền” của hắn là đầu tư vào bóng đá. 

Trong lĩnh vực này, Escobar là người đi tiên phong và sau đó rất nhiều ông trùm xã hội đen học theo hắn. Những tên tội phạm khét tiếng chi tiền cho các đội bóng mua sắm cầu thủ và sử dụng hóa đơn giả để khai khống số tiền chuyển nhượng lên cả chục lần, nhằm che mắt các cơ quan chức năng về những khoản thu bất thường từ ma túy hay buôn vũ khí.

Chính những hoạt động này lại giúp bóng đá Colombia phát triển mạnh mẽ. Atletico Nacional, đội bóng Pablo Escobar trực tiếp đầu tư, vô địch Copa Libertadores năm 1989. Một thế hệ những tài năng lớn như Andres Escobar, Carlos Valderama, Rene Higuita, Faustino Asprilla, Freddy Rincon… xuất hiện; biến Colombia trở thành một thế lực thực sự tại Nam Mỹ bên cạnh hai ông lớn Argentina và Brazil.

Trùm ma túy Pablo Escobar, người có sức ảnh hưởng rất mạnh tại Colombia khi còn sốngTrùm ma túy Pablo Escobar, người có sức ảnh hưởng rất mạnh tại Colombia khi còn sống

Trước World Cup 1994, Colombia chỉ để thua 1 trong 26 trận đấu. Họ thậm chí đánh bại Argentina tới 5-0 ngay tại thủ đô Buenos Aires. Bóng đá trở thành mảng màu sáng nhất trong bức tranh u tối của xã hội Colombia. Người dân coi các cầu thủ là những người hùng và đặt lên vai họ trọng trách rất lớn lao. 

Điều đó vô tình tạo nên một áp lực cực lớn. Oscar Cortes, thành viên của đội hình Colombia dự World Cup 1994 thừa nhận: “Tất cả chúng tôi không ai nói đến chức vô địch hay đi đến trận chung kết. Thực ra Colombia vượt qua vòng bảng đã tốt lắm rồi. Nhưng ở quê nhà, các CĐV lại quá tin tưởng vào những điều kỳ diệu”.

TỪ CÁI CHẾT CỦA PABLO ESCOBAR…
Tháng 12/1993, sau nhiều năm truy đuổi, chính phủ Colombia với sự giúp đỡ của người Mỹ cùng những tay chân thân tín phản bội Pablo Escobar, cuối cùng cũng tiêu diệt được ông trùm ma túy khét tiếng sau một chiến dịch kéo dài 15 tháng và tiêu tốn hàng triệu USD.

Không còn Pablo Escobar, chính phủ Colombia nghĩ rằng họ đã đem đến bình yên cho xã hội. Tuy nhiên đó là một sai lầm lớn. Khi ông trùm mạnh nhất bị tiêu diệt, các băng nhóm khác được thoải mái vùng lên để chiếm lấy vị trí thống lĩnh. Tình hình Colombia thậm chí còn rơi vào trạng thái hỗn loạn hơn trước. Bạo lực nổ ra khắp nơi và tính mạng người dân bị đe dọa bất cứ lúc nào.

Bàn phản lưới nhà định mệnh của Andres EscobarBàn phản lưới nhà định mệnh của Andres Escobar

Trong tình trạng ấy, đội tuyển Colombia đến Mỹ dự World Cup với các cầu thủ luôn ở trong tình trạng lo lắng cho người thân ở nhà. Họ không thể tập trung vào trái bóng. Bên cạnh đó, chính đội tuyển cũng thường xuyên phải nhận những cú điện thoại đe dọa từ những ông trùm cá độ. Trận ra quân, Colombia thất thủ 1-3 trước Romania. Sau trận, HLV trưởng Francisco Maturana nhận một cuộc điện thoại yêu cầu không được đưa tiền vệ Gabriel Gomez ra sân, nếu không “cả đội sẽ bị giết”.

Trận thứ hai Colombia gặp đội chủ nhà Mỹ. Các học trò của Maturana gần như bị tê liệt vì áp lực và sự căng thẳng trong phòng thay đồ. Khoảnh khắc định mệnh diễn ra vào phút 35 của trận đấu. Sau một đường căng ngang không mấy nguy hiểm của John Harkes, nỗ lực ngăn chặn của Andres Escobar vô tình khiến bóng đối hướng đi thẳng vào lưới nhà trong sự ngỡ ngàng của thủ thành Oscar Cordoba. Colombia để thua trận thứ 2 và dù sau đó đánh bại Thụy Sỹ ở lượt đấu cuối, nhà vô địch theo dự đoán của Pele chấp nhận bị loại ngay sau vòng đấu bảng.

… ĐẾN CÁI CHẾT CỦA ANDRES ESCOBAR
Andres Escobar vào thời điểm đó là một trong những cầu thủ được yêu mến nhất Colombia. Những màn trình diễn tuyệt vời trong màu áo Atletico Nacional đưa tên tuổi anh lên hàng ngũ những hậu vệ xuất sắc nhất Nam Mỹ. Sau World Cup 1994, Escobar sẽ gia nhập AC Milan và hoàn toàn có thể tỏa sáng ở đội bóng vĩ đại của Italia.

Nhưng tất cả dừng lại ở ngày 2/7/1994, như lời vị hôn phu Pamela Cascardo của Escobar kể lại sau này. 3h sáng ngày hôm đó, hậu vệ ĐT Colombia bị bắn ở bãi đỗ xe quán bar El Indio ở ngoại ô Medellin. Tên sát nhân nã 12 viên đạn vào hậu vệ 27 tuổi và hét lên “Goooooooool” (nhại theo tiếng hô dài của các BLV Nam Mỹ khi có bàn thắng) sau mỗi viên đạn. 

Những nhân chứng tại hiện trường cho biết tên sát nhân bỏ trốn trên chiếc xe của anh em Pedro và Juan Gallon, những kẻ thân tín cũ của ông trùm Pablo Escobar. Nguồn tin từ báo giới cho hay anh em Gallon đã thua cược một khoản tiền rất lớn do thành tích của Colombia tại World Cup 1994.

Ảnh Escobar được các CĐV Colombia mang đến sân trong một trận đấu của ĐTQGẢnh Escobar được các CĐV Colombia mang đến sân trong một trận đấu của ĐTQG

Bằng một cách nào đó, anh em Gallon không bị lôi ra ánh sáng. Người bị bắt và kết tội duy nhất là Humberto Castro Munoz. Munoz bị kết án 43 năm tù sau phiên tòa diễn ra tháng 6/1995 nhưng được thả vào năm 2005, 11 năm sau khi vụ án diễn ra, nhờ “cải tạo tốt”.

Cái chết của Escobar gây rung động toàn thế giới ở thời điểm đó. Đám tang anh tại Medellin có tới 120.000 người đến chia buồn. Họ lần lượt đi quanh quan tài được phủ lá quốc kỳ của anh. HLV Francisco Mutarana, nói về cái chết của cậu học trò: “Người ta nói rằng Escobar bị giết vì bóng đá. Không! Phải nói rằng Escobar là một cầu thủ bóng đá bị giết vì những vấn đề xã hội của chúng ta”. Một số người cho rằng nếu Pablo Escobar không bị giết, Andres Escobar có lẽ cũng không phải nhận một thảm kịch như thế.

Rất nhiều cuộc tuần hành, biểu tình đã diễn ra sau cái chết của tuyển thủ Colombia. Đồng thời sự việc đau buồn đó cũng thúc đẩy chính quyền Colombia đẩy mạnh việc truy quét các băng nhóm tội phạm, trả lại bình yên cho cuộc sống người dân.

Andres Escobar không ngã xuống vô ích. Hơn 20 năm sau cái chết của mình, anh vẫn là một người hùng tại Colombia. Những bức ảnh của Escobar vẫn được đưa đến SVĐ trong các trận đấu của ĐTQG. Câu nói nổi tiếng: “Cuộc sống không dừng lại ở đây” của anh được các CĐV Atletico Nacional phổ thành lời bài hát. Bóng đá Colombia trong những năm gần đây cũng đã có sự hồi sinh mạnh mẽ sau một thời gian dài kiệt quệ bởi không còn nguồn đầu tư từ “tiền bẩn”.

Những điều tốt đẹp hơn, có khi lại đến từ cái chết.

Chia sẻ

Bình luận 0