Solskjaer, siêu anh hùng ngàn năm có một
Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 0

2 tháng của mùa giải 2016/17 đã trôi qua nhưng Man United vẫn chưa thể là cỗ máy chiến thắng. Vấn đề mới nhất của họ là khả năng dứt điểm. Đó là lúc để nhớ về một thời, Quỷ đỏ không thiếu những sát thủ. Một trong số đó là Ole Gunnar Solskjaer.

Man United của Jose Mourinho hiện đang đứng thứ 4 giải đấu về số lần dứt điểm (121) nhưng số bàn thắng thu lại chỉ là 13 (tỷ lệ thành bàn 10,7%). Làm một phép so sánh, Man City hiện dẫn đầu giải đấu với 18 bàn thắng (cùng Liverpool) nhưng dứt điểm ít hơn, chỉ 118 (tỷ lệ thành bàn 15,2%). 

Ibrahimovic chính là hình ảnh đại diện cho sự lãng phí của Man United. Để có được 4 bàn, tiền đạo người Thụy Điển cần tới 38 cú dứt điểm, nhiều hơn bất kỳ ai khác (James Milner của Liverpool cũng sở hữu số bàn tương tự nhưng chỉ sau... 4 cú sút). 

Sẽ là thiếu công bằng nếu viện dẫn quá khứ để chê trách hôm nay, nhưng cũng chẳng có gì sai để nhớ lại, Man United đã từng có một sát thủ, người chỉ cần một nửa cơ hội để có một bàn thắng. Tròn 20 năm trước, anh ta bước vào Old Trafford. Là Ole Gunnar Solskjaer.

FAN MAN UNITED VĨNH VIỄN 
Mùa Hè 1996, Sir Alex Ferguson nhất quyết phải có một tiền đạo siêu hạng. Alan Shearer là ưu tiên hàng đầu nhưng Kevin Keegan đã nhanh tay hơn, mang anh ta về Newcastle với cái giá kỷ lục 15 triệu bảng. HLV người Scotland đã rất thất vọng và buộc phải hài lòng với Solskjaer, thương vụ rẻ hơn gấp 10 lần, chỉ 1,5 triệu.

Thật ra ông đã theo dõi cầu thủ người Na Uy từ rất lâu trước đó, khoảng những năm 1997. Les Kershaw, trưởng bộ phận tuyển trạch đã phát hiện ra Solskjaer và Sir Alex đã cử Jim Ryan đến xem giò. Solskjaer biết có người của Man United trên khán đài, nhưng cứ nghĩ là ông ta quan sát ai đó, không phải mình. Sau 2 buổi theo dõi, Ryan gửi tin nhắn về: ký hợp đồng ngay, đừng bỏ lỡ. 

Solskjaer đến với Man United vào đầu mùa giải 1996/97 vì họ không thể mua được Alan ShearerSolskjaer đến với Man United vào đầu mùa giải 1996/97 vì họ không thể mua được Alan Shearer

Khi ấy rất nhiều CLB muốn đưa tiền đạo 23 tuổi rời khỏi Molde. Anh đã gặp gỡ Felix Magath tại Hamburg, Giovanni Trapattoni ở Cagliari và PSV, Bayern cũng có những động thái gạ gẫm. Nhưng cuối cùng Man United chiến thắng vì như Solskjaer đã nói, anh vĩnh viễn là một fan Man United và dòng máu Quỷ đỏ luôn chảy trong tim.

Trong một lần chơi cho ĐTQG, Solskjaer ghi 2 bàn volley đẹp mắt vào lưới Azerbaijan. Sau trận đấu, người đại diện cho biết Man United muốn ký hợp đồng trước khi Chủ tịch của họ, Martin Edwards đi nghỉ Hè. Ngay lập tức, anh đề xuất ý kiến với Ban lãnh đạo Molde. 

Nhìn thấy sự háo hức trong mắt Solskjaer, họ đồng ý. Không những thế, còn thuê một chiếc trực thăng và đưa anh đến Manchester. Tại đó, cầu thủ người Na Uy có một tour tham quan Old Trafford và được hướng dẫn viên giới thiệu về lịch sử đội bóng. Khi kết thúc, một quan chức nói: “Sau tất cả, cậu quyết định chưa?”. 

“Ký thôi”, Solskjaer đáp. Anh hỏi mượn cây bút và nhanh chóng ký tên. Đó cũng là ngày mà ở vùng Đông Bắc, Newcastle chào đón Alan Shearer. 


SIÊU ANH HÙNG CỦA OLD TRAFFORD
Sir Alex ban đầu không cho rằng Solskjaer đã sẵn sàng cho thử thách tại Anh. Ông điền tên tiền đạo này vào danh sách đội dự bị trong 6 tháng đầu tiên. Thế nhưng anh ta đã chứng minh Fergie đã sai. Ngay lần ra mắt với số áo 20, 6 phút cuối gặp Blackburn, Solskjaer đã có bàn thắng. Và sau 6 trận đầu khoác áo Man United, anh ghi 5 bàn - một hiệu suất khủng khiếp.

Ở Old Trafford, người ta gọi Solskjaer là “Sát thủ có khuôn mặt trẻ thơ” hoặc “Siêu dự bị”. Đơn giản vì anh không bao giờ mất quá nhiều thời gian và cơ hội để chọc thủng lưới đối phương. Trận chung kết Champions League 1999 là một ví dụ. 

Man United bị Bayern dẫn trước và Sir Alex phải làm điều gì đó. Ông quyết định tung Sheringham vào sân phút 67, thay vì Solskjaer. “Không phải chứ? Tôi đã ghi 17 bàn, chủ yếu từ ghế dự bị. OK, tôi sẽ cho thầy biết đó là một sai lầm”, anh nghĩ. Và khi rời ghế dự bị phút 81, Solskjaer đã khiến Nou Camp nổ tung với bàn thắng quyết định phút 90+3. 

Pha ăn mừng lịch sử của Solskjaer trong trận chung kết Champions League 1999 với Bayern MunichPha ăn mừng lịch sử của Solskjaer trong trận chung kết Champions League 1999 với Bayern Munich

Ý nghĩ đầu tiên của anh khi quả bóng đi vào lưới Bayern là “có phải việt vị rồi không?”. Nhưng không có phản ứng nào từ trọng tài vào lúc đó, Solskjaer chạy như điên và trượt đầu gối xuống cỏ (mà sau này khiến anh bị căng dây chằng và bỏ lỡ một vài trận cùng Na Uy). 

Nhiều người cho rằng Solskjaer hài lòng với vai trò dự bị. Thật ra là không. Anh chấp nhận vai trò đó với hai lý do: một, tình yêu với Man United và hai, tình đồng đội. 

Có một thời gian Sir Alex thích xoay tua. Solskjaer và Cole sẽ ra ra sân vào một ngày và sau đó là Yorke và Sheringham. “Các cậu thấy ổn không?”, Fergie nói. 3 người kia gật đầu nhưng Solskjaer bất ngờ phản ứng. “Không, tôi thì không”, anh nói, “Tôi vừa ghi bàn và muốn tiếp tục làm điều đó”. Có lẽ cảm thấy hơi quá, tiền đạo người Na Uy đứng dậy. Trước khi bước ra, anh vỗ vai Sheringham: “Teddy, sếp muốn cậu chơi”. 

Đó là lý do mà các mancunian chưa khi nào thôi yêu mến “sát thủ có khuôn mặt trẻ thơ”. 91 bàn sau 13.926 phút xuất hiện tại Premier League trong 11 năm, trung bình 153 phút/bàn đã khiến Solskjaer trở thành chân sút có hiệu suất ghi bàn tốt thứ 7 trong lịch sử giải đấu và chỉ sau Ruud van Nistelrooy tại Man United (128,2 phút). 

Anh là một huyền thoại đặc biệt của Old Trafford, một dạng siêu anh hùng mà mỗi khi xuất hiện, chắc chắn có cái gì đó đặc biệt xảy ra.

Chia sẻ

Bình luận 0