Roberto Baggio: Vượt qua nỗi đau để lại nuối tiếc muôn đời
Hùng Quang (theo Independent)

Chia sẻ

Bình luận 0

Cú đá 11m lên trời của Roberto Baggio ở trận chung kết USA 1994 đến giờ vẫn là nỗi ám ảnh với người Italia và những ai trót yêu mến họ. Trong những ký ức xưa cũ, “Đuôi ngựa thần thánh” đẹp đến mê người nhưng cũng để lại nuối tiếc muôn đời sau..

4 năm sau cú sốc ở California, Baggio lại bước lên chấm 11m một lần nữa ở World Cup. Đó là trận ra quân của Italia tại France 98 và họ bất ngờ để “hiện tượng” Chile dẫn trước 2-1 với cú đúp của “sát thủ” Salas. Khi mà Azzurri chỉ còn cách thất bại 6 phút, họ đã được hưởng phạt đền và Baggio bước lên tái hiện hình ảnh quen thuộc năm nào. Chấm 11m dường như đã ám ảnh cầu thủ điển trai này, nhưng ở tuổi 31 anh không còn mắc sai lầm nào nữa. Lưới Chile rung lên và Italia có 1 điểm quan trọng trong ngày ra quân.

Vậy trong khoảnh khắc đó, Baggio đã nghĩ gì? Anh có nghĩ về nước Mỹ hay không?

“Ồ, tất nhiên rồi”, anh nói, đôi mắt vẫn xanh lấp lánh, chòm râu vẫn ở đó nhưng mái tóc đã ngả màu hoa râm. “Tất nhiên là tôi nghĩ về nó. Đó là điều không thể tránh khỏi khi bạn bước vào tình huống tương tự những gì xảy ra trong quá khứ. Nhưng lần này tôi đã ghi bàn. Nếu đá trượt nữa, có lẽ tôi sẽ tự đào một cái hố và trốn luôn ở dưới đó”.

Khoảnh khắc buồn nhất sự nghiệp của Baggio là khi ánh đá hỏng quả phạt đền trong trận chung kết World Cup 1994 với BrazilKhoảnh khắc buồn nhất sự nghiệp của Baggio là khi ánh đá hỏng quả phạt đền trong trận chung kết World Cup 1994 với Brazil

Quả thật, Baggio đã nhận lấy quả bóng từ các đồng đội đầy cảm xúc. Anh chống tay xuống gối như cố giữ bình tĩnh. Khi Filippo Inzaghi trao bóng cho Baggio, anh đã phải xoa vai động viên người đàn anh. Cuối cùng, Baggio tung cú dứt điểm vào góc thấp bên phải khung thành của Nelson Tapia và ghi bàn. Sau trận đấu, anh tự tin nói đó là cú sút “kết liễu bóng ma năm 1994”.

Cho đến tận bây giờ, bất chấp sự nghiệp đầy nét chấm phá, cút sút 11m hỏng ăn trước Brazil vẫn là điều mà người ta nói đến đầu tiên mỗi khi nhắc về Baggio. Nói đến anh, người ta nghĩ ngay đến tóc đuôi ngựa và cú đá bóng lên trời đó. Lịch sử rõ ràng không chỉ nhớ đến người chiến thắng.

Baggio là cầu thủ mang đến cho người hâm mộ cảm giác về cái đẹp - thẩm mỹ trước tài năng bóng đá. Ở anh luôn có cái gì đó cuốn hút lạ thường, từ đôi mắt, khuôn mặt, chòm râu và tất nhiên tóc đuôi ngựa. Và khoảnh khắc Baggio đứng chống nạnh, cúi mặt thất thần khi quả bóng không bay vào lưới Claudio Taffarel đến giờ vẫn được coi là biểu tượng, về cảm xúc trái ngược giữa thắng - thua trong bóng đá. 

Ráng chiều tuyệt đẹp tại California như muốn lãng mạn hóa bi kịch của Baggio, người vốn quá lãng mạn với màu áo tím của Fiorentina trước đó. Còn nhớ sau khi chia tay Fiorentina đến Juventus, Baggio đã từ chối đá phạt đền vào lưới CLB cũ. Chiếc khăn màu tím trên khán đài bay xuống, giống như lòng chung thủy vẫn tồn tại dù xa cách. Ở Mỹ, không có chiếc khăn nào cho Baggio, nhưng cũng không người nào nỡ lòng trách móc một người đàn ông buồn đến vậy.

Trong suốt giải đấu, Baggio luôn thể hiện phong độ ấn tượng và là ngôi sao sáng nhất đưa Italia vào đến chung kếtTrong suốt giải đấu, Baggio luôn thể hiện phong độ ấn tượng và là ngôi sao sáng nhất đưa Italia vào đến chung kết

Điều thứ 2 không thể quên về Baggio là cú chạm bóng rung cảm hơn cả vòng tay mơn trớn của tình nhân, vượt qua Edwin van der Sar và sút tung lưới Juventus gỡ hòa cho Brescia ở những phút cuối trận đấu năm 2001. Năm đó Baggio đã 34 tuổi. Ít ai ngờ một cầu thủ như vậy chỉ giành được 4 danh hiệu lớn trong suốt sự nghiệp. Không Champions League và không luôn các danh hiệu quốc tế. Thành tích đó đơn giản quá ít ỏi với cầu thủ top 2 thế giới những năm đầu 1990 và khoác áo tất cả các CLB lớn ở Serie A. Thế nhưng bất chấp sự nghiệp luôn có vẻ đen đủi, Baggio vẫn được nhớ đến nhờ những khoảnh khắc chạm vào trái tim người yêu bóng đá, nhờ những bàn thắng tinh tế, nhẹ nhàng đến ngoạn mục.

Chỉ riêng tại USA 94, Baggio đã có 5 bàn thắng như thế. Anh tịt ngòi ở vòng bảng, nhưng bùng nổ ở vòng knock-out. Đầu tiên là cú sút vừa đủ lực giúp Italia gỡ hòa 1-1 trước Nigeria ở phút 88. “Bàn thắng đó giúp ngôi nhà quay lại với tôi”, Baggio mô tả. Và cánh cửa cũng mở sẵn chào đón anh. Trong hiệp phụ, Baggio tiếp tục lập công giúp Italia đi tiếp. 

Vào tứ kết, vẫn là phút 88 định mệnh, số 10 lướt đi như một cơn gió, vượt qua cả thủ môn Tây Ban Nha để ấn định chiến thắng 2-1 cho Azzurri. Đến bán kết, anh lập cú đúp tuyệt đẹp hạ gục Bulgaria. Sau Maradona năm 1986, người ta mới là thấy một cầu thủ đẹp đến vậy, biến World Cup trở thành giải đấu của riêng anh. Sự thiếu sót vinh quang sau này không thể phá bỏ hình tượng đó của Baggio.

Tuy nhiên, với bản thân tiền đạo này, điều thôi thúc anh tỏa sáng nhất lại là… chứng minh các bác sĩ đã sai. Fiorentina đã mua Baggio chỉ vài ngày sau khi anh chấn thương nặng và đặt niềm tin tuyệt đối vào anh. Họ hỗ trợ tiền đạo này phẫu thuật và kiên nhẫn chờ đợi anh hồi phục. Đó cũng là lý do mà Baggio luôn trân trọng màu áo tím, ngay cả khi sau này anh chuyển đến Juventus với mức giá kỷ lục thế giới.

Dù từng bị nghi ngờ không thể đá tốt sau khi gặp chấn thương nhưng Baggio đã chứng minh cho tất cả thấy điều ngược lại bằng phong độ tuyệt vời trong màu áo FiorentinaDù từng bị nghi ngờ không thể đá tốt sau khi gặp chấn thương nhưng Baggio đã chứng minh cho tất cả thấy điều ngược lại bằng phong độ tuyệt vời trong màu áo Fiorentina

Ngồi lặng yên trong cửa hàng giày bóng đá ở phố Carnaby chia sẻ với người viết, Baggio cũng xác nhận một câu chuyện khác. Đó là câu chuyện khiến kỳ tích của anh trở nên ấn tượng hơn nhiều lần. Anh bị dị ứng với thuốc giảm đau. “Tôi học cách sống với nỗi đau”, Baggio mỉm cười.

Đó là câu nói mang nhiều lớp nghĩa. Bởi vì những gì xảy ra trong sự nghiệp của Baggio cũng đau đớn không kém những vết cắt vì chấn thương, và bởi vì anh là cầu thủ thực sự yêu thích bóng đá, thèm khát chơi bóng đá. Anh thà thi đấu với cơn đau.

Chỉ có niềm vui trên sân cỏ mới giúp Baggio vượt qua đau đớn thể xác. Chỉ trên sân cỏ, anh mới được thể hiện mình và làm điều gì đó khác biệt. Điều vui sướng khi xem Baggio thi đấu là anh ấy có thể làm mọi chuyện xảy ra, và thường theo cách tinh tế, đẹp đẽ nhất.

“Nếu tôi có thể thử làm điều gì đó kỳ diệu, tôi sẽ thử”, Baggio nói. “và nó cũng luôn luôn mang đến hiệu quả. Nếu làm việc hiệu quả mà đẹp mắt, việc đó sẽ tốt hơn nhiều. Tôi sẽ làm những gì tôi cảm thấy, nó đến rất tự nhiên”.

Sự nghiệp đưa Baggio đến rất nhiều nơi, từ Vicenza đến Fiorentina, từ Juventus tới Milan, xuống Bologna rồi lại lên Inter. Nhưng người ta tin rằng Baggio hạnh phúc nhất trong 4 năm cuối cùng ở Brescia, khi anh đã bước vào “tuổi băm” nhưng vẫn kịp ghi 46 bàn thắng sau 101 trận đấu và giúp CLB nghèo này 2 lần được chơi ở UEFA Cup. Vậy qua bao thăng trầm và làm việc cùng các HLV nổi danh nhất, Baggio thực sự hạnh phúc khi nào?

Theo Baggio, quãng thời gian hạnh phúc nhất là những năm cuối sự nghiệp ở BresciaTheo Baggio, quãng thời gian hạnh phúc nhất là những năm cuối sự nghiệp ở Brescia

“Tôi luôn luôn giữ niềm vui trong đôi mắt ở mọi nơi tôi đến, nhưng Brescia có lẽ ít áp lực nhất. Mọi người thường sẽ cảm thấy nhiều niềm vui hơn khi không phải chịu áp lực, nhưng với tôi thì mọi thứ không khác biệt quá nhiều. Tôi thích áp lực và không có vấn đề gì với nó”.

“Chính vì thế nếu phải chọn giai đoạn vui sướng nhất, tôi sẽ chọn năm 1993/94. Tôi đã giành giải Quả bóng vàng, giải cầu thủ xuất sắc nhất thế giới và sau đó tham dự World Cup. Chúng tôi đã lọt vào trận chung kết và có lẽ tôi đã giành Quả bóng vàng thêm lần nữa nếu nó diễn ra theo cách khác. Đó có lẽ là 2 năm tôi thích thú nhất. Trong suốt sự nghiệp tôi đã thua rất nhiều trận chung kết, vì thế rất khó chọn ra thời điểm nào thật sự vui vẻ. Điều đó thật buồn, nhưng nuỗi buồn nào cũng sẽ ở lại với bạn và điều quan trọng là tôi luôn luôn tận hưởng từng trận đấu”.

Chia sẻ

Bình luận 0