Kinh Thi

Chia sẻ

Bình luận 0

Bao giờ mới có một đội vô địch Champions League 6 lần liên tiếp để xô ngã kỷ lục đoạt Cúp C1 trong 5 mùa giải đầu tiên (1955/56 đến 1959/60) của Real Madrid? Tùy vào trí tưởng tượng riêng của mỗi người. Trên thực tế: chưa có đội nào bảo vệ thành công được ngôi vô địch kể từ khi Champions League ra đời!
BÂY GIỜ, DỄ DỰ GIẢI, KHÓ VÔ ĐỊCH!
Tình trạng chưa có đội nào bảo vệ thành công chức vô địch C1/Champions League kể từ sau năm 1990 đến nay chẳng phải là sự ngẫu nhiên. Ban đầu, giới chuyên môn (đáng kể nhất là Ủy ban kỹ thuật của UEFA) lý giải: bảo vệ ngôi vô địch luôn khó hơn việc lên ngôi vô địch, vì giới bóng đá khi nào cũng chăm bẵm mổ xẻ cách chơi của nhà vô địch, tìm cách khắc chế, xô đổ.

Về sau, lập luận ấy càng được hậu thuẫn bởi những bước tiến khoa học, giúp ngành thống kê số liệu chuyên môn trong bóng đá đỉnh cao trở nên hết sức dễ dàng. Đã nghiên cứu, mổ xẻ được sức mạnh của nhà vô địch dến mức độ tường tận thì việc tìm ra biện pháp khắc chế đâu còn khó nữa.

Ngày xưa, chỗ khó nhất của việc vô địch Cúp C1 thật ra chỉ là: làm sao để được dự giải! Chẳng hạn: CLB nổi tiếng AS Roma xưa nay chỉ mới 3 lần vô địch Serie A. Lần đầu là trong thập thập niên 1940, khi Cúp C1 chưa ra đời. Lần cuối là năm 2001, khi giải này đã trở thành Champions League, với nhiều thay đổi về thể thức.

Như vậy, Roma chỉ có đúng 1 cơ hội dự Cúp C1 châu Âu, khi họ vô địch Serie A năm 1983. Và trong cơ hội duy nhất ấy, Roma vào thẳng chung kết. Đâu có gì khó khi họ chỉ phải vượt qua CSKA Sofia ở vòng 2, Dynamo Berlin ở tứ kết, và Dundee ở bán kết. Vào chung kết, Roma hòa Liverpool và chỉ mất cúp vì thua trên chấm 11m luân lưu.

Ở những nước có nhiều đội mạnh như Anh, Italia, Đức, quả là rất khó đoạt chức VĐQG để lọt vào Cúp C1. Ngược lại, lọt được vào Cúp C1 thì hành trình lên ngôi lại không khó. Ngay lần đầu tiên dự giải, Hamburg vào tới bán kết và chỉ thua Barcelona ở trận play-off. Lần thứ hai dự giải, Hamburg vào chung kết và thua Nottingham Forest 0-1. Đến lần thứ ba dự giải thì Hamburg vô địch!

5 chức vô địch C1 liên tiếp của Real Madrid vào thập niên 1950 là một kỷ lục vô tiền khoáng hậu, vẫn thách thức hậu thế lật đổ5 chức vô địch C1 liên tiếp của Real Madrid vào thập niên 1950 là một kỷ lục vô tiền khoáng hậu, vẫn thách thức hậu thế lật đổ
5 chức vô địch C1 liên tiếp của Real Madrid vào thập niên 1950 là một kỷ lục vô tiền khoáng hậu, vẫn thách thức hậu thế lật đổ

REAL VỪA HAY, VỪA MAY...
Một mặt, Real dĩ nhiên đã là đội bóng cực mạnh trong thập niên 1950. Mặt khác, như đã nói trên: dù mạnh đến mấy, họ cũng không dễ bảo đảm được việc có mặt thường xuyên ở Cúp C1, bởi còn có Barcelona và nhiều đội khác tranh ngôi vô địch La Liga với họ.

Chính vì tận dụng được sự có mặt tại giải, thẳng tiến đến ngôi vô địch nên Real có thêm những lần dự giải trong tư cách ĐKVĐ C1 (chứ không phải là đội VĐQG). Đoạt cúp 5 lần liên tiếp quả là rất khó, nhưng thật ra kỳ tích ấy không khó đến mức không thể tưởng tượng.

Đáng lẽ Real đã bị loại ngay trong lần đầu bảo vệ ngôi vương! Ở mùa bóng 1956/57, Real gặp Rapid Vienna ở vòng 1 và thắng 4-2 tại sân nhà nhưng thua 1-3 trên sân Vienna. Nếu áp dụng luật ghi bàn trên sân đối phương như ngày nay thì Rapid mới là đội đi tiếp. Nhưng thời ấy, những cặp như thế phải đá thêm trận play-off và Real thành công.

Điều tương tự lặp lại ở mùa bóng 1958/59: Real thắng Atletico 2-1 tại sân nhà trong trận bán kết lượt đi và thua 0-1 trên sân đối phương. Luật ghi bàn trên sân đối phương vẫn chưa xuất hiện, nên Real đi tiếp sau khi thắng trận play-off. Cứ thế, Real vừa hay, lại vừa may mắn trong suốt hành trình vô địch trong 5 mùa bóng đầu tiên ở Cúp C1.

... VỪA CÓ QUYỀN LỰC
Ở thập niên 1960, Celtic đoạt Cúp C1 bằng lực lượng gồm toàn các cầu thủ sinh trưởng trong vòng bán kính 50km quanh sân nhà. Liverpool 4 lần vô địch trong giai đoạn 1977-1984, với lực lượng bất quá chỉ gồm một vài hảo thủ trong làng bóng Anh. Trước năm 1995, cầu thủ nước ngoài còn bị giới hạn số lượng (2 hoặc 3) ở mọi CLB châu Âu. Vậy nên, tính ra thì lực lượng Real trong giai đoạn 1956-1960 là siêu mạnh, dù chính họ cũng chẳng có nhiều ngôi sao cự phách như bây giờ.

Real có Di Stefano, số 1 châu Âu thời ấy. Thật ra, Di Stefano là do Barcelona phát hiện, rồi mua về từ River Plate. Real không rành thông tin nên chỉ liên hệ với Millonarios, vốn là CLB đang sử dụng Di Stefano nhưng không có quyền sở hữu. Nhưng "CLB hoàng gia" là con cưng của nhà độc tài Franco, và LĐBĐ TBN khi ấy đã xử ép Barcelona. Dưới sức ép của Franco, LĐBĐ TBN ra quyết định kỳ quặc: Barcelona và Real được luân phiên sử dụng Di Stefano - mỗi đội 1 mùa!

Nếu các bên không thể thỏa thuận, Franco sẽ cấm mọi cầu thủ nước ngoài chơi bóng ở TBN. Chán nản, Barcelona bỏ cuộc, và Di Stefano giúp Real làm nên lịch sử. Thế rồi, Di Stefano trở thành cầu thủ TBN, và Real lại tuyển mộ các hảo thủ như Raymond Kopa, Ferenc Puskas để trở thành một dạng "Dream Team" thời ấy.

Thời thế nay đã khác xưa, luật lệ nay cũng khác xưa. Chỉ có một điều không khác: Real vẫn luôn là "siêu CLB" số 1 trong lịch sử Cúp C1/Champions League. Họ đã hoàn tất giấc mộng Dilemma (10 chức vô địch) vào năm kia trước Atletico, và cuối tuần này, rất có thể sẽ là chiếc cúp bạc Champions League thứ 11.

Chia sẻ

Bình luận 0