Phút giây điên rồ của Scolari đã dẫn Brazil đến thảm bại ra sao?
Hoàng Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Ngày 8/7/2014 mãi mãi được khắc ghi trong lịch sử World Cup như là ngày nhục nhã nhất của đội tuyển thành công nhất của giải đấu này. Tại Belo Horizonte, trong trận đấu bán kết World Cup 2014, đội chủ nhà Brazil bị Đức hạ với tỷ số 1-7. Đối với các CĐV Selecao, cảm giác lòng kiêu hãnh bị sỉ nhục và chà đạp lúc đó chắc chắn là một vết thương không bao giờ liền da, kể cả khi Brazil đăng quang trên đất Nga mùa hè này.

KHOẢNH KHẮC QUYẾT ĐỊNH
Brazil bước vào trận bán kết với Đức với hai sự thiếu hụt không thể san lấp: Thiago Silva và Neymar. Nếu như Thiago Silva vừa là đội trưởng, vừa là tấm lá chắn đáng tin cậy nhất ở hàng thủ thì Neymar là ngôi sao đẳng cấp thế giới, người có thể tạo ra đột biến chỉ bằng một tình huống chạm bóng.

Mất hai mảnh ghép quá quan trọng, Luiz Felipe Scolari buộc phải tính đến sử dụng một lối chơi khác. Ngay sau trận tứ kết đánh bại Colombia của James Rodriguez, Brazil bước vào những buổi tập chiến thuật chuẩn bị cho trận đấu với Đức bằng sơ đồ 3 tiền vệ trung tâm, trong đó Paulinho sẽ được thi đấu bên cạnh Fernandinho và Luiz Gustavo.

Việc chơi với 3 tiền vệ giàu cơ bắp, giỏi càn quét và phòng ngự có mục đích không thể rõ ràng hơn là hạn chế tầm hoạt động của bộ ba tiền vệ trung tâm của Đức: Kroos, Khedira và Schweinsteiger. Khóa chặt trung lộ, nơi các tiền vệ Đức chơi rất ăn ý và cơ động, là cách giúp cho hàng thủ khuyết Thiago Silva được bảo vệ tốt nhất.

Chấn động thảm họa 1-7 này sẽ còn khiến các cầu thủ Brazil nhớ đến nghìn năm sauChấn động thảm họa 1-7 này sẽ còn khiến các cầu thủ Brazil nhớ đến nghìn năm sau

Brazil đã chuẩn bị kỹ càng với chiến thuật này. Nhưng chỉ 6 tiếng trước trận đấu bán kết, Scolari bỗng thay đổi tất cả. Paulinho bị loại ra ngoài, thay vào đó là Bernard, một cầu thủ tấn công sẽ chơi trực tiếp ở vị trí Neymar để lại.

Chính các cầu thủ Brazil cũng bất ngờ vì quyết định của ông thầy. Họ đã luyện tập thuần thục sơ đồ với 3 tiền vệ trung tâm dàn hàng ngang trước tuyến phòng ngự, rồi trong một cơn bốc đồng nào đó, Scolari lại nổi máu “xanh chín” với ĐT Đức đang ở đỉnh cao phong độ.

Những gì diễn ra tại Belo Horizonte thì cả thế giới đã được chứng kiến. Các cầu thủ Brazil ra sân chào cờ với chiếc áo số 10 của Neymar, một hành động sau này bị cho là “yếu mềm, ủy mị”. Nhưng cái cách mà các cầu thủ áo vàng xanh thi đấu còn ủy mị hơn thế nhiều lần. 

Thomas Mueller mở tỷ số cho người Đức từ rất sớm. Tuy nhiên thảm họa thực sự chỉ bắt đầu từ phút 23 đến phút 29. Chỉ trong 6 phút ngắn ngủi, các học trò của Joachim Loew nã vào lưới đội chủ nhà tới 4 bàn. Đáng nói hơn, 3/4 bàn thắng đó đến từ tuyến giữa của Đức, 2 bàn của Kroos và 1 của Khedira.
Trên khán đài, các CĐV Brazil khóc không thành tiếng. Ở dưới sân, các cầu thủ Brazil như những con zombie cố lê xác đến hết 90 phút địa ngục. Một thất bại toàn diện, không gì có thể bào chữa.

Đó không chỉ là một thất bại mà là sự nhục mạ khôn cùng đối với một nền bóng đá vĩ đại nhất thế giớiĐó không chỉ là một thất bại mà là sự nhục mạ khôn cùng đối với một nền bóng đá vĩ đại nhất thế giới

SCOLARI ĐÃ NGHĨ GÌ?
Sai lầm của Scolari có lẽ không chỉ nằm ở trận đấu với tuyển Đức mà nó mang tính hệ thống và bắt đầu từ trước khi giải đấu diễn ra. Một trong số đó là cách lựa chọn nhân sự. Nhìn cái cách Dante, người thay thế cho Thiago Silva, chơi bóng cực kỳ lóng ngóng trước người Đức, rất nhiều người không hiểu nổi vì sao Scolari lại không triệu tập Miranda, người cùng Atletico vào đến chung kết Champions League năm đó.

Niềm tin mù quáng vào “chân gỗ” Fred cũng là một điều khó lý giải. Nhưng điều khiến nhiều người khó hiểu nhất vẫn là những gì diễn ra trước trận gặp Đức. Scolari thừa đủ kinh nghiệm để biết rằng Brazil không có một đội hình tốt như Đức, kể cả khi Thiago Silva và Neymar có thể thi đấu. Ông cũng đã tính đến khỏa lấp cách biệt bằng phương án bổ sung thêm một tiền vệ giàu sức chiến đấu như Paulinho. Có lẽ với Paulinho trên sân, bên cạnh Fernandinho và Luiz Gustavo, Brazil đã không “cởi mở” đến thế trước đối thủ. Dĩ nhiên đó chỉ là một giả thuyết.

Vào những giờ cuối cùng, ông lựa chọn Bernard, một cầu thủ giỏi nhưng quá ít kinh nghiệm ở những trận đấu như thế. Ngay cả khi Scolari muốn có một người tạo đột biến bên phần sân đối phương, Willian có vẻ là lựa chọn tốt hơn với tốc độ và thể lực rất ấn tượng.

Sai làm hoàn toàn thuộc về HLV Scolari khi sử dụng những cầu thủ hạng hai để đối phó với một ĐT Đức đang hừng hực khí thếSai làm hoàn toàn thuộc về HLV Scolari khi sử dụng những cầu thủ hạng hai để đối phó với một ĐT Đức đang hừng hực khí thế

Có lẽ Scolari tin rằng Bernard khi được thi đấu ở trên chính quê hương mình (anh sinh tại Belo) sẽ đạt được trạng thái hưng phấn và làm nên điều khác biệt. Nếu thế, đó hoàn toàn là lựa chọn cảm tính chứ không theo logic.

Và đó cũng chính là vấn đề mà Scolari gặp phải trước trận gặp Đức: cảm tính hay lý trí. Nếu để Paulinho đá như lúc đầu và Brazil chơi phòng ngự, mọi thứ có thể đã khác đi. Nhưng Scolari thừa hiểu rằng nếu đội bóng của ông chơi như thế thì có vào đến chung kết, ông cũng sẽ bị chỉ trích.

Brazil là nơi bóng đá được xem như tôn giáo, và tấn công được coi là tín điều chính của tôn giáo ấy. Trong một giải đấu mà Brazil đã “gồng mình” lên để tổ chức bất chấp những di chứng phải nhận trong bối cảnh xã hội còn nhiều người nghèo đói, người dân xứ sở Samba cần được xem những show diễn đẹp mắt của các cầu thủ. 

Niềm kiêu hãnh của bóng đá Brazil và cả sự chờ đợi của người dân quốc gia này không cho phép Selecao vào trận ở thế cửa dưới ngay trên sân nhà. Brazil phải đá sòng phẳng với Đức ngay cả khi điều kiện không cho phép.

Cái giá phải trả là quá lớn, không nằm ở những lời xin lỗi và lá đơn từ chứcCái giá phải trả là quá lớn, không nằm ở những lời xin lỗi và lá đơn từ chức

“Lửa cháy trong lòng và giá băng trong não”, đó là một bí quyết của các HLV hàng đầu trên thế giới. Nhưng ở vào vị trí của Scolari, có lẽ mọi thứ lúc đó hoàn toàn ngược lại, dù sao ông cũng là một người Brazil từng vô địch thế giới.

Scolari đã để “lửa cháy trong não” và phải chấp nhận hậu quả “băng giá trong lòng”. Nhưng với các CĐV trung lập, họ cũng chẳng thể trách Scolari, bởi nếu ông tỉnh táo hơn thì tất cả chúng ta sẽ không bao giờ được chứng kiến một trong những khoảnh khắc đáng nhớ hàng đầu trong lịch sử World Cup: Ký ức nhục nhã nhất của đội bóng vĩ đại nhất thế giới!

Chia sẻ

Bình luận 0