Owen xứng đáng, nhưng không Raul là một tội ác
Bình Nguyên

Chia sẻ

Bình luận 2

Michael Owen thăng hoa tột bậc ở mùa giải 2000/01 và trở thành cầu thủ người Anh cuối cùng đoạt Quả Bóng Vàng cho đến hôm nay. Nhưng ở mùa giải năm đó, còn có một người xứng đáng hơn để nhận nó. Anh là “Chúa nhẫn” Raul Gonzalez Blanco.

"BARN DOOR" CHO NHỮNG CHIẾC CÚP HẠNG HAI

Ngày 18/1/2001, Michael Owen được xướng danh trong lễ trao giải Quả Bóng Vàng. Sau một hành trình kỳ diệu cùng Liverpool với 5 danh hiệu, chân sút 21 tuổi người Anh gia nhập danh sách bắt đầu từ năm 1956. Ở thành phố cảng Liverpool, các Kopites ăn mừng như thể họ vừa vô địch Premier League hay Champions League vậy.

Cùng lúc đó, tin bay về Madrid. Cả thủ đô Tây Ban Nha nổi giận đến run người. Họ không thể tin rằng niềm tự hào của xứ sở này - Raul Gonzalez - lại xếp sau anh chàng người Anh. Cơn giận dữ ấy không đến một cách tự nhiên, bởi nó có nguồn cơn nhất định.

Owen đoạt Quả Bóng Vàng 2001Owen đoạt Quả Bóng Vàng 2001

Cho dù Owen và Liverpool giành cú ăn 5 trong năm 2001, nhưng cả 5 danh hiệu ấy đều bị xếp là những chiếc cúp hạng hai: FA Cup, League Cup, UEFA Cup, Siêu Cúp châu Âu và Siêu cúp Anh. Danh hiệu danh giá nhất nước Anh - Premier League, thuộc về kình địch Man Utd với 11 điểm nhiều hơn Liverpool. Chiếc cúp bạc Champions League được cả châu Âu thèm muốn là thành quả xứng đáng của Bayern Munich.

Chiến thắng của Owen khiến một bộ phận người hâm mộ và cả truyền thông Anh sửng sốt. Tờ Guardian thậm chí mỉa mai chân sút thuộc biên chế Liverpool chỉ xứng đáng nhận “Barn Door” (cánh cửa thô sơ) - một cách chơi chữ đồng âm với Ballon d’Or (Quả Bóng Vàng). Người ta tự hỏi, làm thế nào một cầu thủ không vô địch giải VĐQG, không đủ điều kiện tham dự (chứ đừng nói vô địch) Champions League trong một năm không có giải đấu lớn như World Cup hay EURO, có thể trở thành Quả Bóng Vàng?

Top 3 Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới năm 2001Top 3 Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới năm 2001

Ở cuộc bình chọn Cầu thủ xuất sắc nhất năm 2001 - giải thưởng chính danh của FIFA chứ không phải France Football, Owen chỉ về thứ tám. Về phần mình, Raul xếp thứ ba sau Figo và Beckham. Người ta chọn Figo có lẽ vì thương vụ chuyển nhượng đình đám từ Barcelona mùa Hè 2000, với David Beckham đơn giản chỉ vì đẹp trai?!

MÙA GIẢI HUY HOÀNG CỦA CHÚA NHẪN

Cho đến ngày cùng nhau so kè ở cuộc đua cá nhân Quả Bóng Vàng, Owen và Raul có gì? Tất cả những gì Owen có đều đến vào năm 2001. Nhưng Raul thì khác, rất khác. Anh là nhân tố quan trọng giúp Real Madrid 3 lần vô địch La Liga, 1 Cúp Liên lục địa và đặc biệt là 2 chiến tích vô địch Champions League. Bảng vàng thành tích chỉ là một phần, phần khác, Raul Gonzalez còn trải qua mùa giải 2000/01 được đánh giá tốt hơn cả Michael Owen.

Này nhé, ở La Liga, phong độ cao của Chúa nhẫn đưa Real trở lại từ đống hoang tàn. Một năm trước, Kền kền trắng dồn toàn lực vào chiến dịch Champions League (và họ giành ngôi vô địch nhờ sự xuất sắc của cặp tiền đạo Raul - Morientes), ở giải đấu quốc nội, thầy trò Del Bosque văng ra ngoài top 4.

Thời điểm ấy, xứ sở đấu bò không bị phân hóa sâu sắc như hôm nay và những Deportivo, Valencia, Espanyol, Zaragoza… hoàn toàn có thể viết nên những câu chuyện cổ tích giống như Leicester đã làm. Bằng chứng là Deportivo đã vượt qua Barcelona để trở thành nhà vô địch của mùa 1999/2000. Và khi đó, các tiền đạo thì đừng hòng nghĩ đến chuyện ghi quá 30 bàn/mùa dễ như ăn kẹo, cho dù là Rivaldo, Kluivert, Stoichkov, Suker hay Morientes…

Raul tỏa sáng mùa giải 2000/01Raul tỏa sáng mùa giải 2000/01

Với Raul nơi tuyến đầu, Real thắng một mạch 24 trận để nhanh chóng đòi lại ngôi vô địch La Liga. Cá nhân Raul cũng trở thành vua phá lưới của giải đấu với 24 bàn thắng, vượt qua bộ đôi sát thủ của Barcelona là Rivaldo (23) và Kluivert (18). Đáng chú ý, ở trận Siêu kinh điển ngày 3/3/2001, Chúa nhẫn có màn so kè tuyệt đỉnh với Rivaldo và cùng nhau lập cú đúp. Trận hòa ấy chính thức gạt Barcelona ra khỏi cuộc đua vô địch để rồi khoảng cách ngày hạ màn lên tới 17 điểm!

Phong độ chói sáng theo chân Chúa nhẫn đến khắp các mặt trận. Ở Champions League, đội bóng Hoàng gia với nguồn cảm hứng bất tận của Raul Gonzalez Blanco tiến một mạch đến bán kết. Nếu không có cái gọi là lời nguyền Champions League đẩy đội bóng này vào một nhánh đấu quá khó khăn, họ có lẽ đã làm được điều mà 23 năm qua không đội bóng nào có thể.

Nhưng con đường của Real chẳng hề trải hoa hồng, mà nó ẩn chứa muôn vàn gian khó. Mọi đối thủ đều muốn đánh bại nhà đương kim vô địch, dĩ nhiên. Ở vòng knock-out đầu tiên, gã ngổ ngáo Galatasaray sau khi loại AC Milan và PSG ở vòng bảng, tiếp tục khiến cả thế giới choáng váng khi phục kích thành công đội quân hùng mạnh đến từ bán đảo Iberia tại “địa ngục” Ali Sami Yen. Tỷ số 3-2 ở lượt đi, trong trận đấu Raul tịt ngòi, cho phép người Thổ mộng mơ trước trận tái đấu ở Madrid.

Raul trở thành lá cờ đầu của RealRaul trở thành lá cờ đầu của Real

Nhưng Raul với quyền năng Chúa tể của những chiếc nhẫn đã len lỏi vào giấc mơ đó, biến nó trở thành cơn ác mộng. Bernabeu ngày 18/4/2001, hiệp 1 khép lại với tỷ số 3-0, trong đó Raul lập một cú đúp. Trong hiệp còn lại, hai bên chơi bóng như một trận giao hữu và không có bất cứ phép màu nào cho đội bóng Thổ Nhĩ Kỳ.

Kết thúc chiến dịch năm đó, Raul ẵm luôn hai danh hiệu Vua phá lưới La Liga và Champions League. Thế nhưng, danh hiệu Quả Bóng Vàng lại không thuộc về anh trong sự ngỡ ngàng của tất cả. Xứ sở đấu bò cáo buộc các nhà báo do France Football chỉ định đã thiên vị cho Michael Owen - ngôi sao trẻ phần nhiều được thổi hồn bởi truyền thông Anh chứ không phải chỉ đơn thuần là thành tích trên sân cỏ. Trong khi đó, Raul về nhì và không bao giờ chạm tay tới danh hiệu ấy trong suốt sự nghiệp hiển hách của mình. Các giải thưởng như Tiền đạo xuất sắc nhất thế giới trong 3 năm liền, từ 2000 đến 2002, tương tự những chiếc cúp hạng hai của Owen mà thôi.

Chia sẻ

Bình luận 2