Nỗi đau tột cùng kéo dài 3 thập kỷ của CĐV M.U
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 1

Đã là năm thứ 4 liên tiếp kể từ ngày Sir Alex rời nhiệm sở, M.U không thể giành một danh hiệu ở Premier League. Hay nói chính xác hơn, họ chưa thể mang về phòng truyền thống thêm một chiếc Cúp danh giá nào. Ngoại trừ việc Jose Mourinho có thể đưa Europa League về Manchester sau trận chung kết gặp Ajax rạng sáng thứ Năm tới đây. 

Một sự thật khó chấp nhận với các fan "Quỷ đỏ", khi vinh quang là hình ảnh gắn liền với tên tuổi của họ trong suốt 27 năm Sir Alex trị vì vương quốc. Rời xa Sir Alex, nghĩa là rời xa những giá trị cao cấp. 

Nhưng với những NHM lâu năm, nhất là thế hệ sinh ra trong thế kỷ 20, nghịch cảnh hiện tại chính xác là những gì họ phải chịu đựng trong suốt 26 năm, trước thời điểm Sir Alex cập bến Carrington. Garry Nevilla, sinh ra và lớn lên trong thời đại ấy, đã mô tả bầu không khí của lòng hận thù trong khoảng 1968-1993: "Bạn sẽ nghe thấy tiếng chửi rủa, sẽ nhìn thấy những gương mặt đỏ gắt vì cáu giận". 

MỘT TRIỀU ĐẠI KẾT THÚC
Năm 1967, M.U vô địch quốc gia lần thứ bảy và sánh ngang cùng Liverpool trên võ đài bóng đá nước Anh. Với Matt Busby, đó là danh hiệu thứ 5, và cũng là lần cuối cùng của ông trên cương vị HLV trưởng M.U. Đội đã khởi đầu mùa giải khá tệ hại, nhưng kết thúc mùa bóng bằng chuỗi 20 trận bất bại liên tiếp để đứng trên đỉnh cao nhất. 

Chỉ có điều, tập thể làm nên thành công ấy đã không thể phát huy truyền thống tốt đẹp được Busby xây dựng. Thất bại 1-2 trước Sunderland vào ngày cuối cùng của mùa 1967/68 khiến M.U mất ngai vàng vào tay gã hàng xóm đáng ghét Man City. Đỉnh cao ở châu Âu giúp Busby và đoàn quân của mình phần nào gỡ gạc chút hình ảnh trong lòng NHM. Nhưng người ta đã sớm nhận ra Busby đang dần chuẩn bị cho một cuộc sống không bóng đá, sau 25 năm cống hiến cho M.U. 

Hàng loạt kết quả tệ hại và phong độ trượt dài thảm hại làm tình hình nội bộ ở Old Trafford rối ren hơn bao giờ hết. Ngôi sao lớn nhất, George Best có dấu hiệu chống phá bằng nhiều hành vi bạo lực và vô kỷ luật, trước khi cơn ma men giết chết sự nghiệp của ông ta.

Sau đỉnh cao vinh quang với chiếc cúp C1 năm 1968, Sir Matt Busby đã quyết định nghỉ hưu vào mùa giải 1968/69Sau đỉnh cao vinh quang với chiếc cúp C1 năm 1968, Sir Matt Busby đã quyết định nghỉ hưu vào mùa giải 1968/69

Vào tháng 1/1969, điều được dự báo từ rất lâu cuối cùng cũng xảy ra: Busby tuyên bố nghỉ hưu vào cuối mùa giải. Và cũng như kịch bản nằm trong tính toán, M.U của Busby đã chủ động "buông" với thứ tinh thần giã đám. Cuối mùa, họ đứng hạng 11. 

Sự ra đi của Busby là dấu hiệu cho một cú ngã trên thanh trượt ván không điểm dừng của M.U. Trong cuốn tự truyện, Best từng viết: "Bầu không khí vui tươi, tràn trề sức sống trong phòng thay đồ đã biến mất". Hóa ra, những lời tiên trị đó trở thành sự thật. M.U đã mất ngót 3 thập kỷ, phải chờ một người Scotland vĩ đại khác, là Sir Alex ngồi vào ghế nóng để tiếng cười trở lại. 

“TIỂU BUSBY” KHÔNG THỂ TIẾP NỐI BUSBY XỊN
Đống ngổn ngang Busby bỏ lại được giao vào tay  Wilf McGuinness, "tiểu Busby" cũng phải giải nghệ từ rất sớm, năm 22 tuổi. 

Nhưng bao nhiêu kỳ vọng sớm chuyển thành nỗi thất vọng tràn trề. M.U không thể thắng suốt 8 vòng mở màn. Tất cả mới chỉ vừa trải qua cảm giác thay thuyền trưởng lần đầu sau 24 năm, và họ vẫn cảm thấy sức sống âm ỉ của di sản Busby bỏ lại. M.U bổ nhiệm Busby vào vị trí giám đốc điều hành và cho phép vị này tha hồ can thiệp vào lĩnh vực chuyên môn của đội một. 

Trước trận bán kết FA Cup năm đó gặp Leeds, Busby can thiệp và cho phép Best tới tham dự trận đấu dù đã có lệch cấm cửa ngôi sao Bắc Ireland lại gần chiếc xe buýt của đội từ McGuinness. Sự tôn trọng với HLV trưởng đương nhiệm từ các cầu thủ coi như không tồn tại. Chưa kể, McGuinness phải nhận lại một đội hình luống tuổi từ Busby, lại không có ngân sách chuyển nhượng đủ lớn để thực hiện cuộc chuyển giao thế hệ. 

Wilf McGuinness, "tiểu Busby", được giao trọng trách tiếp nối Busby xịn nhưng nhanh chóng thất bại thảm hạiWilf McGuinness, "tiểu Busby", được giao trọng trách tiếp nối Busby xịn nhưng nhanh chóng thất bại thảm hại

Hy vọng duy nhất của McGuinness lúc ấy là tìm kiếm 1 danh hiệu để bảo toàn chiếc ghế. Nhưng mọi chuyện đã vượt quá xa tầm kiểm soát của ông, Một đội bóng hạng Ba là Aston Villa cũng dễ dàng đánh bại M.U, và trận hòa 4-4 trước Derby County cũng đồng nghĩa với án sa thải dành cho vị HLV tội nghiệp. 

Busby tái xuất, nắm thực quyền trong phần còn lại của mùa giải. Ở 23 trận trước, đội chỉ thắng 5. Nhưng sự xuất hiện của Busby trong cabin huấn luyện đảm bảo cho 11/19 chiến thắng. Rõ ràng, rắc rối duy nhất của M.U, liên quan tới vấn đề tư tưởng. Từ chỗ ngấp nghé xuống hạng, M.U leo lên hạng 8. Trong trận đấu cuối cùng của mùa giải, M.U đã thắng Man City 4-3. Những fan khó tính nhất cũng đã òa khóc khi trực tiếp theo dõi diễn biến. 

“LỜI NGUYỀN BUSBY” RA ĐỜI
Thoát hiểm, M,U quay về công việc quen thuộc, là thiết lập đế chế mới. Họ nhắm tới những HLV bản địa hàng đầu là  Jock Stein và Don Revie, nhưng không ai nhận lời làm việc. Lựa chọn khả dĩ nhất là Frank O’Farrell, người vừa giành quyền thăng hạng cùng Leicester. 

Tuy nhiên, cơn ác mộng từng xảy ra với McGuinness tiếp tục ám lấy O’Farrell. Khái niệm "lời nguyền Busby" ra đời, bởi ông ta lại nhúng tay quá sâu vào công tác huấn luyện. Trong khi đó, quỹ chuyển nhượng ngày một eo hẹp và nhóm cầu thủ còn sót lại từ thế hệ vàng đã già đi 2 tuổi. 

Kết cục tất yếu, là vị trí thứ 8... quen thuộc. Mùa tiếp theo cũng không lấy gì khá khẩm hơn, khi đội mở đầu mùa giải bằng chuỗi 9 trận liền không biết thắng. 

Frank O’Farrell được lựa chọn tiếp theo nhưng sự can thiệp quá sâu của Busby (phải) khiến công việc của ông tại Old Trafford nhanh chóng đi vào ngõ cụtFrank O’Farrell được lựa chọn tiếp theo nhưng sự can thiệp quá sâu của Busby (phải) khiến công việc của ông tại Old Trafford nhanh chóng đi vào ngõ cụt

M.U nhận ra không thể cứ thế mà phụ thuộc vào bộ ba nguyên tử Bobby Charlton, Dennis Law và George Best. Charlton đã 35, sẽ treo giày vào cuối mùa; Law mất phần lớn thời gian mùa bóng trên giường bệnh còn Best đã không ra sân kể từ sau tháng 11 vì những cuộc vui không bến đỗ bên bàn rượu. 

O’Farrell rất muốn đẩy những người này khỏi kế hoạch dài hạn, nhưng không thể. Đơn giản vì quyền lực không nằm trong tay ông. "Thật khó để cứ thế gạch tên Charlton, thông báo với truyền thông và coi như không có chuyện gì xảy ra vào sáng hôm sau. Đây là M.U", O’Farrell bộc bạch. Ông chấp nhận ra sân trong tình cảnh "chấp người". Tháng 12/1972, O’Farrell mất việc sau thất bại 0-5 trước QPR. 

NGƯỜI DUY NHẤT MẤT VIỆC VÌ “TÌNH YÊU”
Tommy Docherty, một người Scotland khác nhanh chóng được tiến cử. HLV này ít nhiều đã ghi danh ở Chelsea và sự góp mặt của Docherty giúp M.U thoát khỏi vòng xoáy xuống hạng khắc nghiệt mùa 1972/73. 

Song, có một dự cảm bất an và bấp bênh vô cùng. Kình địch của họ, là Liverpool, đã vô địch quốc gia cùng năm và trở thành CLB hùng mạnh nhất lịch sử nước Anh. Năm đó, cũng chứng kiến hai cuộc chia ly: Charlton giải nghệ, còn Law bị bán sang... Man City. 

Một lần nữa, M.U thất bại trong dự án tìm kiếm những gương mặt thay thế. Vào tháng 3, M.U nhìn thấy cánh cửa... xuống hạng đã ở gần hơn bao giờ. Chỉ thắng 3 sau 21 trận, thật "khó tin", M.U đã xuống hạng đúng 6 năm sau khi đăng quang ở châu Âu. 

Một cú sốc và cái tát vào mặt M.U. Nhưng quyết định tin tưởng Docherty của Busby hóa ra là một lựa chọn mạo hiểm đầy cảm hứng. Docherty không đòi hỏi ngân sách chuyển nhượng, tin tưởng vào tất cả những nguyên liệu sẵn có và chỉ đưa về Stuart Pearson. Ông trao cơ hội cho các sản phẩm của lò đào tạo như Sammy McIlroy, David Greenhoff, Jimmy Nicholl và Arthur Albiston. 

Tommy Docherty là HLV hiếm hoi giúp M.U có kết quả khả quan nhưng rắc rối tình cảm đã khiến ông không thể kéo dài thời gian tại vịTommy Docherty là HLV hiếm hoi giúp M.U có kết quả khả quan nhưng rắc rối tình cảm đã khiến ông không thể kéo dài thời gian tại vị

Mùa giải duy nhất không chơi tại hạng đấu cao nhất kể từ sau thế chiến thứ hai chính là một kỷ niệm đáng nhớ trong lịch sử của CLB. Phong cách tấn công phóng khoáng mà Docherty áp dụng đưa M.U tới danh hiệu (nghĩa là vé lên hạng) khi mùa giải còn tận 1 tháng nữa. "Tôi không quan tâm nếu thủng lưới 2 bàn, vì chúng tôi sẽ ghi 3 bàn". 

Triết lý của Docherty tiếp tục phát huy tác dụng. Dàn cầu thủ trẻ của ông đã cạnh tranh sòng phẳng với Liverpool và phát đi thông điệp rõ ràng tới Liverpool. Họ kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 3 và vào tới chung kết FA Cup.

Những NHM lâu năm đã nhìn thấy tia sáng cuối đường hầm. Họ kỳ vọng mùa 1976/77 sẽ chấm dứt cơn khát danh hiệu quốc nội kéo dài tròn thập kỷ. Nhưng M.U không thể duy trì phong độ cao và chỉ đứng hạng 6. Cũng may, là danh hiệu ở FA Cup 1977 giữ lại chút thể diện cho Docherty, đồng thời giúp ông duy trì niềm tin với CĐV. Dù sao thì đã 9 năm rồi, M.U không đứng trên bục podium. 

Ngặt nỗi, vào lúc quan trọng nhất, Docherty lại... tự bắn vào chân mình. Ông ta bị phát hiện "vụng trộm" với vợ của chuyên gia vật lý trị liệu của CLB và lập tức bị đuổi việc. Truyền thuyết ở Old Trafford kể lại, Docherty là nhân vật duy nhất mất việc vì "tình yêu". 

“MÁY XAY” HLV VẪN TIẾP TỤC
Trước sự phẫn nộ của báo chí xoay quanh sự việc của Docherty, M.U đưa ra một quyết định an toàn, là chỉ định Dave Sexton, HLV suýt chút nữa cùng QPR đăng quang ở mùa giải trước đó. Sexton là một người trầm tính và ít nói. Thế nên, ông không nhận được quá nhiều sự ủng hộ của NHM. Trên sân, thành tích cũng chỉ là giữa bảng xếp hạng (thứ 10). 

Ở mùa giải thứ hai của mình, Sexton quyết tạo ra một cuộc cách mạng nhân sự. Ông gây sửng sốt bằng việc bán Gordon Hill - chân sút chủ lực của đội trong hai mùa gần nhất - sang Derby - dẫn dắt bởi... Docherty. Joe Jordan, Gordon McQueen và Mickey Thomas là những gương mặt mới. 

Cuộc cách mạng đó không mang lại những kết quả tức thì. Vị trí thứ 9 trên BXH và chung kết FA Cup là tất cả những gì Sexton làm được. Trong khi đó, Liverpool khép lại thập niên 70 huy hoàng bằng danh hiệu quốc nội thứ 4 trong 7 năm gần nhất. Đó là tiền đề để Sexton thực hiện một... cuộc cách mạng nhân sự khác. 

Dave Sexton là HLV tiếp theo được chỉ định nhưng không mang lại điều gì đặc biệtDave Sexton là HLV tiếp theo được chỉ định nhưng không mang lại điều gì đặc biệt

Mùa 1979/80, ông mua Ray Wilkins với giá 750.000 bảng. Sexton muốn xây dựng một đế chế của riêng mình. Chỉ có điều, là khi M.U vẫn cố gắng xới tung đội hình và tìm kiếm công thức thì Liverpool lại vô địch Ngoại hạng và kéo dài cơn hạn hán danh hiệu của M.U lên năm thứ 13. 

Sexton không dừng lại, và bất chấp những lời chỉ trích về lối chơi tiêu cực của đội nhà, ông đã đi vào lịch sử với tư cách HLV đầu tiên dám bỏ nhiều hơn 1 triệu bảng cho công tác mua sắm. Chỉ là, Garry Birtles, bản hợp đồng kỷ lục ấy, không thể ghi nổi dù chỉ 1 bàn cho M.U. 

Đâu đó, người ta bắt đầu xì xào về một lời nguyền. Mặc dù ở mùa giải cuối cùng, Sexton giúp M.U thắng liền 7 trận cuối nhưng BLĐ M.U không còn cách nào khác, là sa thải ông ta và tiếp tục vòng quay của "máy xay" HLV. 

ÁNH SÁNG QUAY LẠI OLD TRAFFORD
Ron Atkinson là người được chọn. Chiến lược gia này đã dẫn dắt West Brom (CLB cũ của ông) tới hạng 3 và 4 hai mùa giải gần nhất. Ở cấp thượng tầng, bộ máy lãnh đạo M.U cũng có sự thay đổi đáng kể với Martin Edwards được bổ nhiệm làm chủ tịch. 

Edwards sớm chứng tỏ tầm ảnh hưởng. Ông không cho phép Busby can thiệp vào quá trình tuyển dụng nhân sự và đích thân đàm phán với Atkinson. Những dư âm từ năm 1969 cần được loại bỏ cho một tương lai sáng sủa hơn. 

Trường phái tấn công là đặc điểm chiến thuật của Atkinson, cũng thật may là điều mà các CĐV M.U chờ đợi. Đám đông đã phát ngán với trò đổ bê tông của Sexton. Nhưng có đôi chút khó khăn cho Atkinson, khi hai trụ cột Mickey Thomas và Joe Jordan rời đi. Sự bổ sung là Frank Stapleton từ Arsenal và bộ đôi Remi Moses - Bryan Robson của West Brom. 

Robson là một kỷ lục mới trên bàn giao dịch, với giá 1,5 triệu bảng. Trong giai đoạn đầu mùa giải 1981/82, M.U với luồng gió mới trên băng ghế chỉ đạo và tân binh giàu năng lượng đã ngự trị trên ngôi đầu BXH. Dù cuối mùa, họ chỉ về hạng 3 nhưng như thế là quá tốt nếu so sánh với những gì đã diễn ra trong cả thời gian dài trước đó. Ở mùa giải thứ hai của Atkinson, M.U cũng đứng thứ 2, đồng thời về nhì ở FA Cup. 

Chỉ đến khi Ron Atkinson lên nắm quyền, Man United mới thực sự tìm thấy ánh sáng thành công và mở ra kỷ nguyên huy hoàng với Sir Alex FergusonChỉ đến khi Ron Atkinson lên nắm quyền, Man United mới thực sự tìm thấy ánh sáng thành công và mở ra kỷ nguyên huy hoàng với Sir Alex Ferguson

Bây giờ, ánh sáng mới thực sự quay lại Old Trafford. Dù không thể giúp M.U vô địch, nhưng ít nhất Atkinson đã đem đến cảm giác an lành. M.U dưới tay Atkinson là một tập thể hiếu thắng, dư thừa năng lượng và sẵn sàng thách thức các thế lực. Trong 5 mùa giải của Atkinson, M.U chưa từng rơi khỏi top 4, giành 2 FA Cup và đưa hương vị bóng đá châu Âu quay về sau 24 năm chờ đợi. 

Đó là cơ sở, là đòn bảy để M.U bay xa dưới thời Sir Alex. Gần 3 thập kỷ M.U nếm trải cảm giác vinh quang cùng Sir Alex cũng là khoảng thời gian NHM phải chịu đựng, chứng kiến hàng loạt biến cố, cuộc bể dâu sau thời đại của Sir Matt Busby. 

So với những gì đã xảy ra trong quá khứ, nỗi đau kéo dài 4 năm qua tại Manchester vẫn chưa thấm vào đâu. Và nhiều khả năng, tại Stockholm sau đây hai ngày, cảm giác sẽ biến mất khi M.U chạm trán Ajax trong trận đấu cuối cùng tại Europa League 2016/17. Một chiếc Cúp, một vinh quang, một tấm vé Champions League và nhiều cái vỡ òa. 

Chia sẻ

Bình luận 1