Những ngày trên đỉnh thế giới của Serie A
Song Nhi

Chia sẻ

Bình luận 1

Trong những năm 1990, Italia là trung tâm của bóng đá thế giới. Đó là điều không cần phải tranh cãi. Các đội bóng của Serie A sở hữu 13 chức vô địch châu Âu, 6 kỷ lục chuyển nhượng thế giới và 6 cầu thủ giành được Ballon d'Or, cùng với đó là rất nhiều ngôi sao mang tính biểu tượng, từ Asprilla cho đến Zidane. Thời điểm đó, nơi đây là kinh đô của bóng đá.

Pietro Fanna đang đi dọc theo hành lang bên trong sân Stadio Marcantonio Bentegodi thì nghe thấy những tiếng khóc. Khi đội trưởng của Verona đến gần hơn, anh nhận ra âm thanh đó đến từ bên trong phòng thay đồ của những vị khách AC Milan, đội bóng của HLV Arrigo Sacchi.

Một tháng sau đó, Milan đánh bại Benfica ở Vienna để bảo vệ thành công chức vô địch European Cups (tiền thân của Champions League). Đó cũng là thời điểm “lời nguyền Sacchi” được tạo ra và phải đến 27 năm sau Real Madrid mới trở thành đội bóng phá bỏ được nó.

Chức vô địch của Milan biến 1990 là năm duy nhất trong lịch sử cả 3 chiếc cúp châu Âu đều thuộc về các CLB ở cùng một quốc gia. Sampdoria vượt qua Anderlecht để giành European Cup Winners’ Cup (cúp C2) và tại UEFA Cup, Juventus đánh bại Fiorentina trong trận chung kết nội bộ của người Italia. Đó cũng là sự khởi đầu cho một thập kỉ thống trị đầy huy hoàng của Serie A.

SỰ KHỐC LIỆT CỦA SERIE A NHỮNG NĂM 90
Nếu cần thêm minh họa về sức mạnh của Serie A vào thời điểm đó, thì bạn nên biết đội bóng giành được Scudetto mùa giải 1989/90 không nằm trong số 4 cái tên lọt vào chung kết các cúp châu Âu kể trên. Những tiếng khóc mà Fanna nghe được từ phòng thay đồ của Milan chính là âm thanh của sự thất vọng, sau khi đội bóng này để mất chức vô địch vào tay Napoli của Diego Maradona.

Milan vốn không thích khi phải thi đấu ở Verona. Trận thua 3-5 vào năm 1973 tại đây khiến họ đánh mất chức vô địch vẫn luôn là nỗi ám ảnh với đội bóng. Một thất bại được người ta gọi với cái tên 'La Fatal Verona'. Và lần này lịch sử lại lặp lại.

Mùa giải 1989/90, Napoli lần thứ 2 vô địch Serie A và cũng là lần cuối cùng của họ, mở ra thời kỳ mới cho bóng đá ItaliaMùa giải 1989/90, Napoli lần thứ 2 vô địch Serie A và cũng là lần cuối cùng của họ, mở ra thời kỳ mới cho bóng đá Italia

Dẫn trước 1-0, nhưng sau đó để cho Verona, đội bóng đã xuống hạng, lội ngược dòng giành chiến thắng. Tức giận với một loạt các quyết định của trọng tài Rosario Lo Bello, có đến 3 cầu thủ của Milan đã phải nhận thẻ đỏ vì không thể kiềm chế được sự giận dữ của mình, bao gồm Frank Rijkaard, Marco van Basten và Alessandro Costacurta.

Napoli sau đó chớp cơ hội để vượt lên và giành lấy chức vô địch. Maradona có lần thứ hai giành được Scudetto trong vòng 4 năm. Tuy nhiên đó cũng là vinh quang cuối cùng mà Cậu bé vàng có được trên đất Italia. Chẳng bao lâu sau, ông bị phát hiện dương tính với cocaine trong cuộc kiểm tra vào tháng 3/1991 và bị cấm thi đấu 15 tháng. Giai đoạn vàng son của Napoli cũng theo đó mà kết thúc.

Serie A thập niên 1990 là cuộc cạnh tranh khốc liệt của nhóm "7 chị em" lẫy lừngSerie A thập niên 1990 là cuộc cạnh tranh khốc liệt của nhóm "7 chị em" lẫy lừng

Nhưng đó chỉ là vấn đề riêng của Napoli, còn với những đội bóng khác tại Serie A, sự thành công vẫn được tiếp diễn. Serie A không chỉ phụ thuộc vào một ngôi sao duy nhất. Những ngôi sao đến từ nhiều nơi và thi đấu cho nhiều đội bóng. Chủ nhân danh hiệu Ballon d'Or, Lothar Matthaus chơi cho Inter, hay cầu thủ đắt giá nhất thế giới, Roberto Baggio, đã gia nhập Juventus. Đó là những ví dụ điển hình.

Serie A đã từng có thời gian là giải đấu thu hút được các cầu thủ hàng đầu bởi mức lương vô cùng hấp dẫn tại đây. Trước khi Roberto Baggio chuyển từ Fiorentina tới Juventus vào năm 1990, 11 trong số 13 bản hợp đồng kỉ lục thế giới được thực hiện bởi các CLB của Serie A. Cộng với việc các CLB của Anh bị cấm thi đấu vô thời hạn tại cúp châu Âu bởi thảm họa Heysel (1985), các CLB của Italia đã dần thống trị sân chơi châu lục. Trong những năm 1990, họ giành được 13/30 chức vô địch, và tham dự tới 25 trận chung kết.

GAZZAMANIA – HIỆU ỨNG PAUL GASCOIGNE
Những người hâm mộ bóng đá Anh bắt đầu có cái nhìn thoáng hơn về Serie A kể từ năm 1992 khi Paul Gascoigne chuyển từ Tottenham tới Lazio vào mùa Hè năm đó. Trên thực tế, không chỉ có duy nhất Lazio, cả Napoli, Juventus và Roma đều rất mong muốn có được chữ kí của tiền vệ người Anh.

Mức lương tại Lazio của Paul Gascoigne là 22.000 bảng/tuần, một con số khổng lồ vào thời điểm đó. Đội bóng thậm chí còn cử riêng hai vệ sĩ để trông coi cho ngôi nhà của cầu thủ này. Anh có trận ra mắt cho Lazio trên sân nhà của Genoa và trận đấu này cũng là lần đầu tiên Serie A được truyền hình trực tiếp tại Anh.

Gascoigne nhanh chóng giành được sự yêu quý của các CĐV Lazio sau khi ghi bàn gỡ hòa ở những phút cuối trong trận derby với Roma. Nhưng cùng với đó cũng là những câu chuyện oái oăm liên quan đến tiền vệ người Anh này. Anh ta từng thuyết phục các vệ sĩ giúp mình lẻn vào một hầm ngân hàng ở Rome chỉ để trải nghiệm cảm giác ngồi lên trên một đống tiền trị giá tới 50 triệu bảng. Hay đập chết một con rắn rồi mang nó từ nhà tới giấu vào trong túi đồ của Roberto Di Matteo.

Lazio đưa về Paul Gascoigne tạo ra hiệu ứng mạnh mẽ qua sóng truyền hình, đặc biệt là với một thị trường khó tính như nước AnhLazio đưa về Paul Gascoigne tạo ra hiệu ứng mạnh mẽ qua sóng truyền hình, đặc biệt là với một thị trường khó tính như nước Anh

“Chuyện quái gì anh ta cũng làm được”, cựu tiền đạo Lazio, Beppe Signori cười và kể lại với FFT. “Anh ta thoải mái khỏa thân ở sảnh khách sạn khi chúng tôi đang nghỉ ngơi và làm điều tương tự trên xe bus của đội, thậm chí là lột truồng ra để thay đồ ngay khi ngồi cạnh HLV Dino Zoff. Vào cuối mỗi buổi tập, mọi người đều phải cẩn thận với tay nắm cửa, bởi nếu bạn thấy nó ướt mà trên đó không phải là nước, chắc chắn Gascoigne đã tè vào đó. Nói chung, anh ấy có khá nhiều điều quái dị, nhưng thực sự vẫn là một người bạn tốt và là một trong những cầu thủ xuất sắc nhất nước Anh.”

Trong mùa giải đầu tiên của mình, Gascoigne giúp câu lạc bộ xếp hạng 5 chung cuộc và lần đầu tiên sau 16 năm giành quyền tham dự cúp châu Âu. Đó cũng là mùa giải đầu tiên sau 5 năm, Lazio xếp trên kình địch cùng thành phố, AS Roma.

Tuy nhiên thời gian của Gazza (biệt danh của Paul Gascoigne) tại Lazio cũng không thực sự là những năm tháng tươi đẹp. Anh chỉ có 47 lần ra sân trong 3 mùa giải bởi những chấn thương, trong đó có tình huống bị gãy chân khi va chạm với Alessandro Nesta trong buổi tập. Gascoigne rời Lazio để gia nhập Rangers vào năm 1995, nhưng hiệu ứng mà cầu thủ này tạo ra đủ để gia tăng thêm sức hút cho Serie A trên khắp châu Âu qua sóng truyền hình, đặc biệt là với một thị trường khó tính như nước Anh.

DAVID VÀ ROBERTO
Trên thực tế, Paul Gascoigne không phải là cầu thủ Anh đầu tiên tới chơi bóng tại Italia. David Platt trước đó đã chuyển tới chơi cho Bari vào mùa Hè 1991 với mức giá 5,5 triệu bảng.

“Ban đầu, tôi thậm chí còn không biết nó ở đâu nữa”, Platt nhớ lại về việc chuyện nhận lời tới Bari, đội bóng ở miền Nam Italia. Tuy không thể giúp được CLB của mình tránh bị xuống hạng, nhưng với 11 bàn thắng ở mùa giải 1991/92 đã giúp Platt được Juventus đưa về.

Trước mùa giải chiêu mộ David Platt, Juventus đã bỏ ra 12 triệu bảng để mua Gianluca Vialli từ Sampdoria năm 1992 và 8 triệu bảng cho Roberto Baggio từ Fiorentina năm 1990. Platt cùng với Juventus đánh bại Dortmund ở chung kết UEFA Cup 1992/93, nhưng cũng chuyển tới Sampdoria ngay sau đó.

Trước đó David Platt là cầu thủ Anh đầu tiên tới chơi bóng tại Italia, khoác áo Bari rồi chuyển sang JuventusTrước đó David Platt là cầu thủ Anh đầu tiên tới chơi bóng tại Italia, khoác áo Bari rồi chuyển sang Juventus

“Tôi đã không được chơi nhiều ở Juventus. Ở đây Conte điều khiển khu trung tuyến trong khi Baggio lĩnh xướng hàng công, không có nhiều cơ hội cho những người khác. Baggio có tầm ảnh hưởng tương tự như Roberto Mancini ở Sampdoria, người sau này đã trở thành đồng đội của tôi. Nhưng giữa tôi và Baggio không thể có được mối quan hệ giống như tôi với Mancini. Chúng tôi đã không thể tìm được tiếng nói chung”, David Platt kể về những ngày tháng ở Juventus.

Thực tế, mối quan hệ giữa Platt và Mancini đã được thiết lập ngay từ trước khi cầu thủ người Anh tới với Juventus. Chỉ vài tháng sau khi tới Italia, Platt đã nhận được cuộc gọi từ Mancini và lời đề nghị tới Sampdoria. Mancini gọi cho Platt không chỉ một lần để đưa ra lời thuyết phục. Ở thời điểm đó, Sampdoria cũng là một thế lực tại Serie A với chức vô địch vào mùa giải 1990/91 và lọt vào tới chung kết cúp C1 năm 1992 (để thua Barcelona 0-1).

“Tôi thực sự cảm thấy vinh dự và cả chút ngạc nhiên nữa”, Platt thừa nhận. “Tôi đã thắc mắc vì sao anh chàng này lại gọi nhiều đến vậy. Thậm chí mọi chuyện càng kì quái hơn khi anh ấy cho tôi biết không phải là CLB đề nghị làm vậy. Nhưng đó cũng là minh chứng cho sự thẳng thắn đến từ một người dành rất nhiều sự quan tâm tới tôi”.

Không được thi đấu nhiều ở Juventus, Platt chuyển sang Sampdoria và hợp cùng Roberto Mancini (phải) thành cặp đôi ăn ýKhông được thi đấu nhiều ở Juventus, Platt chuyển sang Sampdoria và hợp cùng Roberto Mancini (phải) thành cặp đôi ăn ý

Và việc đồng ý chuyển tới Sampdoria sau đó cho thấy đó là quyết định tốt nhất mà Platt từng làm. Trong khi một tuyển thủ Anh khác là Des Walker phải vội vã trở về nước thi đấu chỉ sau một mùa giải chơi cho Sampdoria vì không thể hòa nhập, David Platt lại đạt được nhiều thành công tại đây và trở thành một đối tác hiệu quả trên sân cỏ với Roberto Mancini.

Sampdoria sau đó còn còn thêm sự phục vụ của Lombardo và Ruud Gullit để tạo thành bộ khung ăn ý giành chức vô địch Coppa Italia 1993/94 và lọt vào bán kết cúp C2. Trong thâm tâm David Platt, anh vẫn luôn coi thời gian ở Sampdoria là giai đoạn đỉnh cao nhất trong sự nghiệp của mình.

MỘT ROBERTO KHÁC – ROBERTO BAGGIO
3 năm trước khi đá hỏng quả penalty trong trận chung kết World Cup 94 với Brazil, Roberto Baggio cũng từng phải đối mặt với một quả đá 11m căng thẳng nhất trong sự nghiệp, mặc dù anh không phải là người thực hiện.

50 người đã bị thương trong một cuộc bạo loạn ngày Baggio khoác áo Juventus quay trở về Florence để đối đầu với Fiorentina. Mọi thứ trở nên khó khăn khi Juventus được trọng tài cho hưởng phạt đền. Baggio vốn vẫn luôn là người được chịu trách nhiệm thực hiện quả đá này, nhưng anh đã không muốn bước lên để chống lại đội bóng cũ. Đồng đội đã cố gắng thuyết phục nhưng bất thành. Cuối cùng Luigi De Agostini nhận trách nhiệm bước lên thực hiện nhưng lại đá hỏng. Baggio bị rút ra khỏi sân chỉ ít phút sau đó và gây tranh cãi khi nhặt một chiến khăn Viola từ CĐV Fiorentina. Juve nhận thất bại 0-1 ở trận đấu đó.

Roberto Baggio được coi là cầu thủ xuất sắc nhất Italia trong thập niên 90 và là người duy nhất phá vỡ kỉ lục chuyển nhượng thế giới và giành được Ballon d'Or khi chơi bóng ở ItaliaRoberto Baggio được coi là cầu thủ xuất sắc nhất Italia trong thập niên 90 và là người duy nhất phá vỡ kỉ lục chuyển nhượng thế giới và giành được Ballon d'Or khi chơi bóng ở Italia

Baggio vẫn luôn là một chủ đề được bàn tán rất nhiều ở Italia. Dù chỉ có đươc số lượng danh hiệu ít ỏi, nhưng anh vẫn được coi là cầu thủ xuất sắc nhất Italia trong thập niên 90 và là người duy nhất phá vỡ kỉ lục chuyển nhượng thế giới và giành được Ballon d'Or khi chơi bóng ở Italia. Ronaldo cũng từng làm được điều tương tự, nhưng đó là khi anh chuyển từ Barca tới Inter và Ballon d'Or anh có được chủ yếu nhờ màn trình diễn trước đó ở Tây Ban Nha.

Baggio chỉ giành được hai Scudetto trong suốt sự nghiệp của mình. Danh hiệu đầu tiên đến vào năm 1995, mùa giải cuối cùng của anh trong màu áo Juventus. Dù phải ngồi ngoài tới 5 tháng vì chấn thương, nhưng Baggio cũng đã kịp trở lại và có được 3 đường kiến tạo trong trận đấu mà Juventus đánh bại Parma để chính thức lên ngôi vô địch.

Tiền đạo này sau đó rời Juventus để đến với Milan với giá 6,8 triệu bảng, bỏ qua những sự chèo kéo đến từ Manchester United và Blackburn Rover. Baggio có được 10 bàn thắng trong mùa giải 1995/96, qua đó tiếp tục có được Scudetto thứ hai liên tiếp với hai CLB khác nhau.

MILAN VĨ ĐẠI
Với việc sở hữu hai cầu thủ từng giành được Ballon d’Or là Roberto Baggio và George Weah trong đội hình, hàng công của Milan trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Dù vậy, vẫn phải nhìn nhận Milan có được đội hình hùng mạnh nhất phải là vào thời điểm đầu thập niên 90, với bộ ba người Hà Lan Gullit, Rijkaard và Van Basten. 

Rossoneri lên ngôi tại Serie A 1991/92 mà không thua trận nào; có chuỗi 58 trận bất bại từ tháng 5/1991 đến tháng 3/1993. Đó cũng là sự khởi đầu không thể ấn tượng hơn của Fabio Capello trong hành trình trở thành một HLV tài năng hàng đầu thế giới. 

Tiếp quản chiếc ghế huấn luyện từ Arrigo Sacchi, người lên dẫn dắt ĐT Italia sau khi cùng Milan giành cúp C1 hai mùa liên tiếp, tuy nhiên Fabio Capello đã rất nhanh chóng làm chủ được tình hình và đưa đội bóng tới những thành công tiếp theo.

Giai đoạn giữa những năm 1990 là thời kỳ thống trị của AC MilanGiai đoạn giữa những năm 1990 là thời kỳ thống trị của AC Milan

Milan dưới thời Capello giành 4 Scudetto trong 5 mùa giải (từ 1991/92 đến 1995/96), trong đó có 3 chức vô địch liên tiếp, cùng với đó là chiếc cúp C1 ở mùa 1993/94 khi đánh bại Barcelona với tỉ số 4-0. Mùa giải đó cũng chứng kiến một chức vô địch “kì lạ” của Milan tại Serie A khi họ chỉ ghi được vỏn vẹn 36 bàn thắng sau 34 trận đấu (để thủng lưới 15 bàn).

Sau chức vô địch Serie A ở mùa giải 1995/96, Capello rời Milan để tới với Real Madrid và đội bóng này bắt đầu gặp phải những khó khăn. Oscar Tabarez là một sự thay thế tồi tệ cho Capello và thậm chí sự trở lại sau đó của Sacchi cũng không giúp tình hình khá hơn, khi nhà ĐKVĐ kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 11. Capello trở lại để dẫn dắt Milan một lần nữa vào mùa giải 1997/98 nhưng mọi chuyện cũng không khá hơn với vị trí thứ 10 chung cuộc.

Tuy nhiên mọi thứ bất ngờ tươi sáng trở lại khi Alberto Zaccheroni của Udinese được bổ nhiệm là HLV mới. Tiền đạo người Đức Oliver Bierhoff theo chân tân HLV tới San Siro và ghi được đến 19 bàn, qua đó giúp cho Rossoneri giành chức vô địch Serie A lần thứ năm trong thập niên 90.

CUỘC CÁCH MẠNG Ở INTER
Ngày 31 tháng 8 năm 1997, CĐV Inter lần đầu tiên sau 30 năm được chức kiến cầu thủ đắt giá nhất thế giới khoác áo CLB của mình. Cái tên đó không ai khác, chính là Ronaldo.

Sau một mùa giải với 47 bàn thắng ghi được cho Barcenola, chủ tịch Josep Lluis Nunez tuyên bố Ronaldo sẽ tiếp tục ở lại với sân Camp Nou. Tuy nhiên những thỏa thuận về bản hợp đồng mới sau đó đã bị đổ bể và Inter nhập cuộc, đồng ý trả số tiền phá vỡ hợp đồng lên đến 19,5 triệu bảng, kỉ lục chuyển nhượng của bóng đá thế giới vào thời điểm đó.

Thế nhưng trận ra mắt của Ronaldo cho Inter diễn ra không mấy êm ả như mong đợi, dù đội khách chỉ là CLB mới lên hạng Brescia. Tiền đạo trẻ người Brazil thực hiện một pha sút phạt tìm đến đúng xà ngang, nhưng sau đó mọi thứ bất ngờ tệ đi với Inter. Cầu thủ trẻ vào sân thay người có tên Andrea Pirlo thực hiên đường chuyền dọn cỗ để Dario Hubner ghi bàn mở tỉ số cho đội khách. Trận đấu chỉ còn 10 phút và Inter đứng trước nguy cơ phải nhận lấy một thất bại đáng xấu hổ.

Inter Milan từng lập 2 kỷ lục chuyển nhượng khi đưa về Ronaldo và VieriInter Milan từng lập 2 kỷ lục chuyển nhượng khi đưa về Ronaldo và Vieri

Nhưng rồi Nerazzurri đã được cứu nhờ một tân binh khác, ít được chú ý hơn. Vào sân từ băng ghế dự bị Alvaro Recoba tung ra một cú sút xa không thể cản phá từ cự ly gần 30m, cân bằng tỉ số trận đấu. 5 phút sau, lại là một cú dứt điểm bằng chân trái từ pha đá phạt ở cự ly còn xa hơn, Recoba vẽ lên một đường cong hoàn hảo để đánh bại thủ thành đối phương và ấn định chiến thắng cho Inter. Đối với Inter, đó thực sự là một chiến thắng đáng nhớ, đặc biệt sau khi đội bóng này vừa mới chia tay HLV Roy Hodgson sau trận thua trước Schalke 04 tại chung kết UEFA Cup 1996/97 để bước sang một kỉ nguyên mới.

Inter đã giành cúp UEFA 2 lần trong thập niên 90 với bộ ba người Đức Lothar Matthaus, Andreas Brehme và Juergen Klinsmann, những người đã giúp đội bóng vượt qua Roma (1991) và Salzburg (1994). Tuy nhiên mùa giải 1993/94 cũng đánh dấu nhiều khó khăn mà Inter phải đối mặt. Họ không thể có được chữ kí của ngôi sao người Hà Lan Dennis Bergkamp và kết thúc mùa giải khi chỉ hơn nhóm xuống hạng đúng 1 điểm. 

Điều đó khiến cho Massimo Moratti sớm bắt tay tiếp quản và đầu tư cho CLB. Paul Ince được đưa về từ Manchester United với giá 7 triệu bảng, ghi 13 bàn thắng trong hai mùa giải. Roberto Carlos đến Inter một năm sau đó, tiếp đến là Ivan Zamorano và sau đó là quyết định lịch sử khi đội bóng phá kỉ lục thế giới để đưa về Ronaldo.

Nhưng Inter chỉ thành công ở trận địa châu Âu với 3 chức vô địch UEFA Cup và không thể 1 lần vô địch Seria A trong thập niên 1990Nhưng Inter chỉ thành công ở trận địa châu Âu với 3 chức vô địch UEFA Cup và không thể 1 lần vô địch Seria A trong thập niên 1990

Thành công sớm đến khi ngay trong mùa giải thi đấu với đội bóng mới, Ronaldo đã trực tiếp ghi bàn trong chiến thắng 3-0 của Inter trước Lazio ở chung kết UEFA Cup, cùng với đó là 34 bàn thắng trong suốt mùa giải. Tuy nhiên chấn thương đầu gối sau đó khiến tiền đạo này không thể ra sân thường xuyên và chỉ có được 25 bàn thắng trong 4 mùa giải sau đó. Trường hợp của Baggio cũng được coi là một thất bại của Inter khi tiền đạo này gia nhập đội bóng vào năm 1998 (17 bàn sau 2 mùa).

Inter sau đó không vì thế mà đánh mất đi tham vọng của mình. Mùa Hè 1999, họ tiếp tục phá kỉ lục chuyển nhượng thế giới khi bỏ ra 32,1 triệu bảng để đưa về Christian Vieri từ Lazio. Tuy nhiên, cả hai kỉ lục thế giới mà Inter tạo ra đều không thể giúp đội bóng có được Scudetto và thập niên 90 cũng là thập kỷ duy nhất trong lịch sử, Nerazzurri thất bại trong cuộc đua tới chức vô địch Serie A.

CÂU CHUYỆN VỀ PARMA
Tấm hình chụp ở Moscow trước trận chung kết UEFA Cup 1999 giữa Parma và Olympique Marseille có thể coi là bức ảnh nổi tiếng nhất của bóng đá Italia trong thập niên 90. Gianluigi Buffon, Lilian Thuram, Fabio Cannavaro, Juan Sebastian Veron, Hernan Crespo và nhiều tên tuổi khác nữa cùng nhau có mặt trong một CLB đến từ một thành phố nhỏ ở miền Bắc Italia. Chỉ mới 13 năm trước, Parma vẫn phải chơi ở Serie C, cho đến khi nhận được sự đầu tư từ công ty thực phẩm Parmalat.

Nevio Scala được bổ nhiệm làm huấn luyện viên trưởng vào năm 1989. Sau khi đưa Parma trở lại Serie A, ông giúp đội bóng có được danh hiệu Coppa Italia đầu tiên trong lịch sử vào mùa giải 1991/92, sau khi đánh bại Juventus 2–1 ở trận chung kết. 

Parma trở thành 1 thế lực ở Serie A với dàn hảo thủ thượng hạng nhờ nhà tài trợ ParmalatParma trở thành 1 thế lực ở Serie A với dàn hảo thủ thượng hạng nhờ nhà tài trợ Parmalat

Thành công nối tiếp thành công, Parma giành được chiếc cúp châu Âu đầu tiên khi đánh bại Antwerp (Bỉ) 3-1 để lên ngôi tại cúp C2 ngay mùa giải sau đó. Thành công cuối cùng của HLV Nevio Scala với Parma là chức vô địch UEFA Cup vào mùa bóng 1994/95 khi tiếp tục vượt qua Juventus với tỉ số 2-1.

Đến năm 1999, Parma có được chức vô địch châu Âu thứ ba trong thập niên 90 khi dễ dàng đánh bại Marseille 3-0 ở chung kết UEFA Cup. Không có đội bóng nào trên khắp châu Âu vượt qua được thành tích này của Parma. Tuy nhiên khó khăn về tài chính xảy đến khiến CLB dần lụn bại. Parma phải tuyên bố phá sản vào năm 2015 và bắt đầu lại từ đầu ở Serie D. Đến mùa giải 2018/19 năm nay, họ mới có thể trở lại với Serie A.

THOÁI TRÀO
Mùa giải 1997/98 là năm thứ 3 liên tiếp Juventus lọt vào tới trận chung kết Champions League, và cũng là năm tiếp theo Bà Đầm Già phải nhận lấy thất bại, sau khi bị Dortmund đánh bại với tỉ số 3-1 chỉ một năm trước đó.

Với những Del Piero, Edgar Davids và Zinedine Zidane vĩ đại trong đội hình xuất phát, Juventus được đánh giá cao hơn Real Madrid. Nhưng rồi bàn thắng duy nhất của Predrag Mijatovic đã khiến Zidane phải nhận thất bại thứ 3 liên tiếp ở chung kết cúp châu Âu (trước đó là những thất bại cùng Bordeaux tại UEFA Cup 1996 và Juventus tại Champions League 1997).

Cuối những năm 1990, các đội bóng ở Serie A không còn thống trị trận địa châu Âu nữa, điển hình là Juventus có đến 3 lần thất bại trong các trận chung kết Champions League liên tiếp từ 1996 đến 1998Cuối những năm 1990, các đội bóng ở Serie A không còn thống trị trận địa châu Âu nữa, điển hình là Juventus có đến 3 lần thất bại trong các trận chung kết Champions League liên tiếp từ 1996 đến 1998

Chiến thắng của Parma tại UEFA Cup 1999 cũng là dấu mốc khép lại sự thống trị của các CLB Serie A tại cúp châu Âu. La Liga dần chiếm lấy vị thế của Serie A khi bước sang thiên niên kỷ mới, với 17 danh hiệu vô địch châu Âu, trong khi các CLB của Italia chỉ có 3 lần lên ngôi.

Những bản hợp đồng đắt giá không còn thuộc về người Italia nữa, sức hút trên sóng truyền hình của Serie A cũng dần giảm đi. Thay vào đó, Premier League, La Liga và Bundesliga dần chiếm lĩnh thị trường.

Dẫu vậy, với những người ưa hoài niệm, Serie A thập niên 1990 vẫn sẽ mãi là kí ức huy hoàng không thể xóa nhòa, thời điểm mà bóng đá Italia thực sự chạm tới đỉnh cao của sự thống trị.

Chia sẻ

Bình luận 1