Những cuộc chiến thời hàn vi của Man United và Man City
An Linh

Chia sẻ

Bình luận 0

Tài xế xe bus của Man United ngồi trên băng ghế dự bị của Man City, trong khi trên sân là 10 cầu thủ “cây nhà lá vườn” và chỉ một ngoại binh: Đó là derby Manchester trước khi kỷ nguyên của Sir Alex Ferguson bắt đầu. Derby của hòa bình và hữu nghị. Derby thuở hàn vi.

Đó là mùa Thu năm 1986, những ngày cuối cùng của triều đại Ron Atkinson tại Old Trafford, và cũng là những ngày đầu tiên của một kỷ nguyên mới. Khi Man United hành quân đến sân Maine Road (sân cũ của Man City) vào ngày 26/10 cho trận derby Manchester lần thứ 118 trong lịch sử, họ có đôi chút hồi hộp, vì đó là lần đầu tiên một trận derby Manchester được chiếu trực tiếp trên truyền hình.

DERBY MANCHESTER Ở NHÓM XUỐNG HẠNG
Người xem chuyển sang chương trình “The Big Match Live” trên kênh ITV, thưởng thức bữa trưa vào Chủ Nhật với mắt dán vào màn hình trận derby Manchester đầy máu lửa kết thúc với tỉ số hòa 1-1. 

Một vài thứ vẫn tương tự như thời điểm hiện tại. Nhưng có những điều mà các HLV của 30 năm về trước không thể tưởng tượng nổi: Sức ép. Bây giờ, derby Manchester là một trận đấu khiến người ta không thể vừa ăn trưa vừa xem được nữa.

Năm 1986, cả hai đội đều đang xếp ở khu vực… xuống hạng ở giải hạng Nhất Anh, với đối tác tài trợ đáng giá nhất là những tờ báo địa phương. Đội hình đắt giá với phong cách tấn công cảm tử của Man United đang phải hứng chịu một serie chấn thương và đã thua 6 trong 8 trận đầu tiên. Thời đó, chỉ có một cầu thủ ngoại quốc duy nhất ra sân ở derby Manchester. 

Trận derby Manchester năm 1986 diễn ra trong hoàn cảnh hết sức đặc biệtTrận derby Manchester năm 1986 diễn ra trong hoàn cảnh hết sức đặc biệt

Bây giờ, Man City nằm trong Top những CLB giàu nhất hành tinh, nhưng vào năm 1986, họ đơn giản là phải làm mọi thứ để tồn tại, một sự trả giá cho những cuộc mua sắm vung tay quá trán cuối thập niên 1970 và đầu thập niên 1980. 

Dưới thời chủ tịch Peter Swales, họ gánh một khoản nợ lên đến 4 triệu bảng (một con số khủng khiếp thời điểm ấy) và phải trả 1.000 bảng tiền lãi mỗi ngày. Đó là số tiền họ vay để cung phụng các ngôi sao trong đội hình, nhưng không được trả lại xứng đáng trên sân cỏ.

VỪA ĐÁ DERBY, VỪA TÁN DÓC VỚI… ĐỐI THỦ
Tony Gidman là cầu thủ được Man City mua từ… Man United chỉ một tuần trước khi derby Manchester vào tháng 10/1986 diễn ra. Gidman đã bỏ qua lời đề nghị từ AEK Athens để chuyển đến Man City: “Có vài lời đề nghị dành cho tôi nhưng tôi đã nhận một cuộc gọi từ Jimmy Frizzell (HLV của Man City khi ấy)”. 

“Ông ấy bảo tôi rằng ông ấy không có tiền, nhưng có thể cho tôi vài năm hợp đồng. Man City có vài cậu nhóc chơi rất tốt nhưng vẫn cần thêm kinh nghiệm. Tôi không thể tin rằng mình lại lập tức được ra mắt trước Man United vào hôm Chủ nhật, lại là trên ti vi nữa. Bryan Robson, Gordon Strachan và Arthur Albiston từng là những đồng đội tốt nhất của tôi và giờ tôi phải đối đầu với họ” - Gidman kể lại.

“Điều làm tôi buồn cười mỗi khi hồi tưởng lại là khi trận đấu diễn ra, thì người lái xe của chúng tôi, tên Derek - hay Del Boy như chúng tôi vẫn thường gọi cậu ta - sẽ đưa chúng tôi đến Maine Road rồi vào sân và ngồi vào băng ghế dự bị của Man City” - Ron Atkinson nhớ lại.

“Cậu ta là một chàng trai vui tính và hay cười. Cậu ta thường ngồi cùng hàng ghế với chúng tôi và làm chúng tôi cười chảy nước mắt, nhưng cậu ta lại là một CĐV của Man City, và cũng từng là lái xe của họ luôn” - Atkinson cười phá. “Del Boy” cũng không phải là người duy nhất có quan hệ mật thiết với cả hai đội thành Manchester.

Sự hữu hảo vừa đá derby vừa “tám” với đối phương ở thời Tony Gidman đã biến mất và thay vào đó là sự máu lửa, khiêu khích và và chạm trên sân cỏSự hữu hảo vừa đá derby vừa “tám” với đối phương ở thời Tony Gidman đã biến mất và thay vào đó là sự máu lửa, khiêu khích và và chạm trên sân cỏ

Gidman, hậu vệ phải đã từng giúp Man United giành 2 Cúp FA, sẽ kèm Peter Barnes, một cựu cầu thủ Man City và giờ đóng vai trò quan trọng trong đội hình của United. Gidman dọa: “Tôi bảo sẽ đá gãy chân cậu ta”. 

Nhưng đó chỉ là những lời đùa giỡn: “Cậu ta biết điểm yếu của tôi bởi chúng tôi đã chơi cùng nhau, nhưng tôi cũng biết rõ cậu ta. Thế là chúng tôi trò chuyện trong suốt trận đấu và sau một giờ đồng hồ, cậu ta bị rút khỏi sân. Đó là một phần của cuộc chơi và sau này chúng tôi cứ ngồi cười với nhau về chuyện đó”.

Gidman cũng đã từng lo lắng về chuyện bị bêu riếu như một kẻ phản bội, nhưng cuối cùng thì chẳng có chuyện gì xảy ra: “Tôi đã từng lo lắng rất nhiều về chuyện các CĐV Man City sẽ đối xử thế nào với mình. Đó là điều tồi tệ nhất bởi chỉ có rất ít cầu thủ chuyển từ United sang City và tôi tự nhủ với bản thân, rằng ngay khi tôi chạm vào bóng, họ sẽ gào vào mặt tôi ‘tên áo Đỏ bẩn thỉu’. Nhưng cuối cùng thì họ lại rất tuyệt vời”.

Man United dẫn trước nhờ cú đánh đầu của Frank Stapleton, nhưng Man City đã trả lời. McCarthy cân bằng tỉ số cũng bằng một cú đánh đầu vào cuối trận, và chiếc ghế HLV của cả hai đội rung chuyển.

10 ngày sau đó, 5/11/1986, Atkinson bị sa thải. Không phải bởi trận hòa ở derby Manchester, mà do thất bại 1-4 trước Southampton tại Cúp Liên đoàn. Trong vòng 24 tiếng đồng hồ, chủ tịch Man United khi ấy là Martin Edwards đã hành động: Alex Ferguson được mời về thay thế, và phần còn lại, như chúng ta hay nói, đã trở thành lịch sử.

Mùa ấy, Man United xếp thứ 11 chung cuộc, còn Man City xuống hạng, sau khi đi hết phần còn lại của mùa bóng mà không thắng nổi một trận sân khách nào, và chỉ ghi được 36 bàn sau 42 trận.

Frizzell bị thay thế bởi Mel Machin vào cuối mùa nhưng vẫn ở lại CLB với vai trò trợ lý HLV. Đó là HLV đầu tiên trong số 21 người đã rời ghế trong kỷ nguyên của Sir Alex Ferguson phía bên kia thành phố. Người cuối cùng là Manuel Pellegrini, bị sa thải vào tháng 6 để nhường chỗ cho Pep Guardiola.

SẴN SÀNG BÁN CẢ CỘT GÔN ĐỂ TỒN TẠI
Trận derby vào mùa Thu năm 1986 diễn ra trong bối cảnh rất ngặt nghèo. HLV Ron Atkinson, người đã dẫn dắt Man United được 5 năm, đang chịu áp lực phải giải cơn khát chức vô địch quốc gia đã ám ảnh đội áo Đỏ từ năm 1967, và khu vực đèn đỏ chắc chắn không phải câu trả lời thuyết phục. Man City, đội trở thành nhà vô địch sau đó một năm, còn gặp rắc rối lớn hơn.

“Điều đầu tiên mà họ nói với tôi khi tôi gia nhập đội là chuyện tiền bạc và họ bảo rằng đội bóng nghèo đến mức họ sẵn sàng bán cả cột gôn nếu có người mua” - Mick McCarthy, trung vệ thép của Man City từ năm 1983-1987 và là người ghi bàn trong trận derby vào tháng 10/1986, kể lại trên BBC.

Jimmy Frizzell là vị HLV của Man City ở thời kỳ đội bóng chìm trong đói nghèo và nợ nần Jimmy Frizzell là vị HLV của Man City ở thời kỳ đội bóng chìm trong đói nghèo và nợ nần

Man City, khi ấy đứng bét bảng và thậm chí còn lâm vào tình trạng hỗn loạn hơn nhiều, còn không có tiền để mua cầu thủ. Đội hình của họ là hỗn hợp các cầu thủ tuổi teen như David White và những cựu binh già cỗi như Kenny Clements. Họ chỉ được “chi viện” bằng khoản tiền bồi thường của Aston Villa khi nẫng tay trên HLV tiền nhiệm Billy McNeil vào cuối tháng Chín.

Trợ lý của McNeil, Jimmy Frizzell, lên thay thế làm HLV Man City và cố gắng tận dụng những nguồn lực ít ỏi còn sót lại. Frizzell lập tức bán hai tân binh do McNeil mua về là Trevor Christie và Robert Hopkins, và tăng cường thêm hai cầu thủ khác thay thế, chỉ một tuần trước derby Manchester.

Đó là Tony Grealish từ West Brom và John Gidman, được chuyển nhượng tự do từ… Man United sau khi mất vị trí của anh cho Sivebaek và mâu thuẫn với HLV Atkinson. Thời điểm ấy, hạng đấu cao nhất của bóng đá Anh chỉ có 15 cầu thủ nước ngoài, và chỉ một trong số đó chơi cho Man United: Hậu vệ cánh người Đan Mạch, Johnny Sivebaek.

Tháng 2/2011, tờ Wall Street Journal gọi đó là trận đấu “đắt giá nhất trong lịch sử”, và thống kê được rằng cả hai đội sẽ mang đến derby Manchester những cầu thủ có tổng giá trị lên đến 527 triệu bảng, tương đương số tiền mà cơ quan hàng không vũ trụ Mỹ NASA sử dụng để tân trang kính thiên văn Hubble.

Chia sẻ

Bình luận 0