​ Những "con điếm" đá bóng trong mắt Taliban
Chiêu Văn

Chia sẻ

Bình luận 0

Khalida Popal và Haley Carter chia sẻ câu chuyện đáng kinh ngạc về việc bóng đá nữ ở Afghanistan đã bước ra từ bóng tối kinh hoàng của sự đàn áp, giết chóc, và phân biệt giới tính ra sao trong cuộc phỏng vấn riêng với Srinwantu Dey trên trang goaldentimes.com.

Hình ảnh sân bóng ở Afghanistan thường không mang lại sự dễ chịu. Dưới thờiTaliban, sân bóng chính ở Kabul (sân Ghazi) là pháp trường để tiến hành các cuộc xử tử và tra tấn công khai.

Vào cuối những năm 1990, khi bóng đá thế giới đang choáng ngợp trong phép màu của Gabriel Batistuta và Dennis Bergkamp thì ở Afghanistan, trên chấm 11 mét tại sân Ghazi là những cảnh chặt đầu và ném đá sau những màn đọc kinh Koran. Đám đông khán giả nhiều khi bị ép buộc tới chứng kiến cuộc hành hình.

Bóng đá, tự thân đã có sức sống mạnh mẽ bất chấp cường quyền hay súng đạnBóng đá, tự thân đã có sức sống mạnh mẽ bất chấp cường quyền hay súng đạn

Ngay cả sau khi chế độ Taliban đã kết thúc, tình hình vẫn chưa thể bình thường trở lại. Afghanistan vẫn là một quốc gia mà bạo lực và sự phân biệt đối xử được thừa nhận, thậm chí là công khai, để lại những di chứng sâu sắc trong xã hội, và nền kinh tế hầu như không tồn tại.

“Giờ không ai tới đây vào buổi tối, ngay cả chúng tôi cũng không vào trong đó”, Nabeel Qari, một bảo vệ trẻ tuổi đứng gác trước sân, nói với Reuters. “Mọi người tin rằng nơi này bị ma ám, và linh hồn của những người chết chưa bao giờ yên nghỉ”. 

Người ta tin rằng bởi máu đã đổ quá nhiều trên sân bóng và ngấm vào đất, nên cỏ giờ không mọc được trên đó. Chính quyền Afghanistan đã phải tái thiết hoàn toàn, đào lên nửa mét đất, đổ đất mới và trồng lại cỏ. Người coi sóc sân Muhammad Nasim nói: “Chúng tôi phủ một lớp đất mới lên để các cầu thủ không phải giẫm đạp lên máu của người khác”. 

Những cô gái mê bóng đá vẫn ra sân bất chấp họa sát thânNhững cô gái mê bóng đá vẫn ra sân bất chấp họa sát thân

Cuộc sống của phụ nữ ở Afghanistan cũng từng thật thảm hại. Mọi thứ không được cải thiện nhiều sau khi thời đại mới bắt đầu. Sự phân biệt đối xử còn dai dẳng và những lời nguyền của chế độ từng một thời cực kỳ tàn bạo vẫn chưa dứt. Thể thao nói chung chịu nhiều thiệt thòi, và thể thao cho nữ giới lại càng tồi tệ.

Khalida Popal, cựu đội trưởng ĐT nữ quốc gia Afghanistan, nói với Goalden Times về tình trạng của bóng đá Afghanistan hiện giờ. Cô cũng là cựu chủ tịch ủy ban bóng đá nữ quốc gia, ủy ban tài chính của LĐBĐ Afghanistan (AFF), và người sáng lập Girl Power Organization,giám đốc chương trình và sự kiện cho ủy ban bóng đá nữ quốc gia Afghanistan.

Họ hãnh diện chơi bóng dưới ánh mặt trời, quên đi những họng súng thù địch và giáo điều cực đoanHọ hãnh diện chơi bóng dưới ánh mặt trời, quên đi những họng súng thù địch và giáo điều cực đoan

Đồng thời, cô còn làm việc cho dự án Hummel International do Đan Mạch tài trợ. Nhưng hành trình tới ngày nay không dễ dàng với Khalida. Khalida bắt đầu chơi bóng đá khi cô còn nhỏ ở khu vực mà chính quyền Taliban cấm phụ nữ tham gia bất cứ hoạt động thể thao nào, ngay cả với tư cách khán giả. Cô có vai trò quyết định trong việc thành lập ĐT nữ quốc gia đầu tiên của Afghanistan năm 2007 cùng 4 đồng đội khác.

Ngay cả sau Taliban, chơi thể thao vẫn còn là điều cấm kỵ ở Afghanistan. Các nữ VĐV bị dò xét ghê gớm bởi các phần tử cực đoan và đứng trước nguy cơ bị tấn công trừng phạt. Khalida cũng không ngoại lệ, nhưng cô có thể tiếp tục tập luyện trong bí mật môn thể thao mình yêu thích nhờ mẹ mình. Mẹ cô, một giáo viên thể thao, luôn khuyến khích và tạo động lực cho con gái chơi bóng đá ngay cả trong các điều kiện xã hội ngặt nghèo.

Đây là Khalifa...Đây là Khalifa...

“Bà ấy là người quen với việc tạo động lực cho những cô gái khác ở một quốc gia như Afghanistan, nơi phụ nữ không được tham gia mấy vào các hoạt động xã hội, vốn do nam giới làm chủ hoàn toàn. Bà ấy muốn thấy nhiều phụ nữ tham gia hơn”, Khalida nói. “Mẹ tôi luôn muốn làm gương cho các gia đình khác và khuyến khích con gái họ chơi thể thao. Bà lấy tôi ra làm gương và nói với các bậc cha mẹ khác rằng để con gái chơi bóng đá không có gì là đi ngược lại thuần phong và tôn giáo”. 

Afghanistan là một quốc gia mà không chỉ nam giới cản trở tự do của phụ nữ, ngay chính phần đông phụ nữ cũng không mặn mà với ý tưởng thoát ra khỏi khuôn phép truyền thống. Trong nhiều năm trời, phụ nữ không được phép tham gia các sự kiện ngoài trời. Khalida đối mặt rất nhiều trở ngại trong những ngày cô còn đi học và bắt đầu chơi bóng.

Khalida Popal đội trưởng của ĐT nữ Afghanistan trước đây và vẫn là nguồn truyền cảm hứng hiện tạiKhalida Popal đội trưởng của ĐT nữ Afghanistan trước đây và vẫn là nguồn truyền cảm hứng hiện tại

Có lần một nhóm đàn ông đã vào sân bóng, gây rối, và đe dọa họ. Madina Azizi, một tuyển thủ Afghanistan, bị thầy giáo nhục mạ ngay trong lớp và gọi là “đồ điếm” vì chơi bóng đá. Là phụ nữ trong xã hội Afghanistan là một thách thức lớn, chứ đừng nói là phụ nữ chơi bóng đá.

“Vào lúc tôi bắt đầu chơi bóng đá và đeo băng đội trưởng ĐTQG, tôi cũng nói rõ ràng và trực tiếp hơn về việc khuyến khích phụ nữ đứng lên vì quyền lợi của họ, trong một quốc gia bị nam giới chi phối, điều đó luôn có rủi ro. Ở đây họ không khuyến khích phụ nữ nói về các quyền của mình”, Khalida nhớ lại. “Tôi đã phải đối mặt nhiều vấn đề, cả những lần dọa giết, và tôi phải chạy trốn khỏi đất nước để có thể lên tiếng”.

Khalida rời Afghanistan vào tháng 4/2010 để giữ được mạng sống. Cuộc đời tị nạn cũng chẳng dễ dàng gì. Cô sống ở Ấn Độ mọt thời gian dài trước khi được nhận vào Đan Mạch. Sau khi tới Đan Mạch, cô mắc chứng trầm cảm nặng sau giai đoạn sống trong trại tị nạn. May mắn là một gia đình hảo tâm người Đan Mạch đã giúp cô vượt qua.

Sự sống của bóng đá là bất diệt, bất chấp những đè nén từ những bạo lựcSự sống của bóng đá là bất diệt, bất chấp những đè nén từ những bạo lực

Khalida không phải là người duy nhất trải qua những đau khổ khi đấu tranh cho bóng đá nữ ở Afghanistan. Hosna Korishi, một tuyển thủ quốc gia khác, đã phải rời Kabul cùng gia đình bởi cha cô là họa sĩ, và việc vẽ vời bị cấm ngặt dưới thời Taliban. Họ rời đất nước tới Hà Lan sau khi trải qua rất nhiều gian khổ. Roya Noori, một cô gái 20 tuổi khác, chơi thể thao ở trại trẻ mồ côi, bị người thân hắt hủi vì yêu bóng đá, và trốn sang Thụy Điển xin tị nạn từ năm 2011.


“Là người tị nạn, bạn không bao giờ có thể hạnh phúc. Cuộc sống thật căng thẳng. Bạn rời đất nước mình, không có tổ quốc. Không biết điều gì sẽ đến trong tương lai, ở một nền văn hóa hoàn toàn mới, ngôn ngữ mới, mọi thứ thật mới mẻ. Chúng tôi đã đánh mất bản sắc”, Khalida nói.

“Đánh mất bản sắc là điều rất đáng buồn, rất đau khổ. Dù đây là những đất nước tốt đẹp hơn với điều kiện tốt hơn, nhiều tự do hơn phụ nữ, bạn bắt đầu thấy nhờ tất cả mọi thứ, nhà của bạn, gia đình. Bóng đá giúp tôi tiếp tục cuộc chiến giữ gìn bản sắc của mình”.

Hãy lắng nghe câu chuyện cổ tích của bóng đá Afghanistan để thấu hiểu giá trị của bóng đáHãy lắng nghe câu chuyện cổ tích của bóng đá Afghanistan để thấu hiểu giá trị của bóng đá

Tình hình khá hơn khi Hummel International, một công ty đồ thể thao ở Đan Mạch, góp sức giúp họ. Khalida bày tỏ sự biết ơn của cô, “Họ là những người bạn đồng hành, hiểu cuộc chiến của tôi, những gì tôi làm, và hỗ trợ mọi phương tiện”.

Hummel International hiện là nhà tài trợ cho ĐTQG Afghanistan và công ty cũng bỏ tiền đầu tư cho bóng đá nữ ở đây. Họ còn giúp thành lập giải vô địch trong nước để tạo điều kiện cho các cầu thủ nữ chơi chuyên nghiệp, một ý tưởng động trời ở Afghanistan.

Haley Carter, HLV thủ môn của ĐT nữ Afghanistan, nói với Goalden Times, “Mục tiêu của mọi ĐTQG đều là có một giải trong nước mạnh. Afghanistan cũng không ngoại lệ”.

Haley, cựu lính thủy đánh bộ Mỹ, lớn lên ở Houston và từng chơi bóng chuyên nghiệp cho đội Houston Dashtrước khi tới Afghanistan làm việc cho ĐT nữ quốc gia ở đây. Cô rất tự tin về sự chuẩn bị cho các giải đấu quốc tế của đội nhà. Cả đội đã được lựa chọn kỹ lưỡng và đưa sang tập huấn ở Mỹ.

“Các cầu thủ làm việc hết sức chăm chỉ từ lúc họ được tuyển lựa, chúng tôi đặt kỳ vọng cao ở các giải quốc tế. Chương trình của chúng tôi cũng rất đa dạng”, Haley nói. “Các cầu thủ nói được 8 ngôn ngữ khác nhau, tới từ nhiều nơi trên thế giới. Chúng tôi không có nhiều nguồn lực, nhưng có một lợi thế lớn là còn chưa ai biết tới chúng tôi… Mục tiêu của tôi và Kelly(Kelly Lindsey, HLV trưởng) là giúp các cô gái này hiểu và tự tin hơn về bóng đá. Tôi rất háo hức được xem họ thi đấu và chứng tỏ mình”.

Đội hình ĐT nữ Afghanistan hiện giờ có các cầu thủ tới từ 7 nước khác nhau ngoài Afghanistan: Mỹ, Canada, Đan Mạch, Thụy Điển, Na Uy, Hà Lan, và Đức. Họ đều là những người tị nạn trở về phục vụ quê hương. Khalida rất quyết tâm muốn thấy bóng đá nữ góp phần biến đổi xã hội: “Không chỉ phụ nữ mà cả một số nam giới hiện cũng rất lạc quan về bóng đá nữ nói chung. Chúng tôi hy vọng nhận được nhiều sự ủng hộ hơn nữa và dần dần khiến bóng đá trực tiếp thay đổi cách nhìn nhận với phụ nữ ở đây”.

Chia sẻ

Bình luận 0