Nhớ một thời Arsenal… “uống C2”
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 2

Tiền thân của Europa League là UEFA Cup, tức là Cúp C3. Nhưng trong bóng đá hiện đại, người ta thường coi Europa là giải đấu “hạng hai” sau Champions League. Thế mới có chuyện, cư dân mạng tếu táo gọi là “C2”. 

Với các CĐV Arsenal, “uống C2” có lẽ là cái gì đó nghe rất chối tai. Họ đã chơi ở Champions League gần hai thập kỷ liên tiếp. Đá Europa cũng có nghĩa là giá trị và tầm vóc của CLB bị hạ xuống một bậc. 

Mùa tới, rất có thể Arsenal sẽ quay lại sân khấu hạng hai ấy sau 17 năm “vắng bóng”. Trước vòng đấu cuối cùng của mùa giải, Arsenal không còn quyền tự quyết, và phải chờ đợi… Middlesbrough – đội đã xuống hạng cầm chân Liverpool. Tất nhiên, là với điều kiện Arsenal phải đánh bại Everton. 

Nghe không thả thi chút nào. Một viễn cảnh u ám đang đón chờ các “Pháo thủ”. Chỉ nói riêng quyền lợi kinh tế, dự Europa League sẽ khiến tài khoản của Arsenal thâm hụt ít nhất 30 triệu bảng. Có vào tới chung kết đi chăng nữa, thì số tiền thu về từ bản quyền truyền hình còn chưa bằng phân nửa những gì Sunderland – đội bét bảng Premier League nhận được. Nói là thế, chứ đi tới trận đấu cuối cùng xem ra không phải loại ADN chảy trong huyết quản Arsenal thời điểm này. 

Nhưng nhiều người có lẽ đã quên rằng, ở lần gần nhất dự UEFA Cup, Arsenal đã trải qua những ký ức đáng nhớ đầy ngọt ngào. Mùa 1999/00, họ đã có chuyến phiêu lưu kéo dài suốt 6 tháng ở châu Âu. 

Họ bắt đầu chiến dịch UEFA Cup vào tháng 11/1999 thông qua con đường… Champions League sau khi kết thúc vòng đấu bảng đầu tiên ở C1 ở vị trí thứ ba (sau Fiorentina và Barca). Đối thủ đầu tiên là Nantes, đại diện từ Ligue 1. Tuy nhiên, Arsenal đã không chọn sân nhà là Wembley như thông lệ mà quay về Highbury. 

Trong khoảng 1998-2000, Wembley không mang lại những ký ức ngọt ngào cho Arsenal. Họ thua 2/3 trận sân nhà được đá ở Champions League. Ngay cả thắng lợi 3-1 trước AIK của Thụy Điển cũng chỉ đến ở phút bù giờ nhờ Henry và Davor Suker. 

Arsenal khởi đầu hành trình tại UEFA Cup 1999/2000 bằng trận thắng Nantes với tổng tỷ số 6-3 ở vòng 3Arsenal khởi đầu hành trình tại UEFA Cup 1999/2000 bằng trận thắng Nantes với tổng tỷ số 6-3 ở vòng 3

Dự cảm an lành ở Highbury cho thấy tính đúng đắn của quyết định “đổi sân”. 3-0 là kết quả của trận lượt đi, sớm tạo ra những lợi thế vượt trội ở trận tái đấu. Chung cuộc, Arsenal đi tiếp bằng tổng tỷ số 6-3 sau hai lượt trận. 

Ở vòng bốn, đối thủ là Deportivo. Một bài toán hóc búa, ít nhất là chiếu theo các thống kê giấy tờ. Đội bóng của HLV Javier Irureta đứng hạng 6 Liga mùa trước đấy, sở hữu trong đội hình rất nhiều tài năng tấn công sáng giá như Roy Makaay, Djalminha, Pauleta và Flavio Conceiçao. 

Theo lịch đấu, lượt đi sẽ diễn ra vào ngày 2/3/2000, tức quãng nghỉ giữa mùa tại UEFA Cup gần 3 tháng. Biến động và xáo trộn là những gì được chờ đợi. 

Vào tháng 3, Arsenal đứng hạng 3 ở giaỉ quốc nội. Hy vọng vô địch Premier League của họ bị giáng đòn nghiêm trọng sau hàng loạt các trận thua trước Liverpool và Bradford. 

Mục tiêu ở các mặt trận đấu Cúp quốc nội khác cũng tiêu tan. Tại FA Cup, Arsenal đã bị Leicester loại vào tháng 1. League Cup thậm chí còn tồi tệ hơn, khi đội sớm dừng cuộc chơi từ vòng bốn hồi tháng 11. 

UEFA Cup do đó là mục tiêu thiết thực nhất. Nhận thức rõ rệt tầm quan trọng của sân chơi này, Arsenal đã bày tỏ thái độ nghiêm túc và có cách nhập cuộc đầy ý đồ từ trận lượt đi. Sớm vươn lên dẫn trước 2-0 nhờ các bàn thắng của Dixon và Henry, mọi chuyện diễn ra theo đúng kế hoạch Wenger vạch sẵn. 

Tiếp đến là trận đấu may mắn với Deportivo khi đội bóng Tây Ban Nha phải thi đấu trong cảnh thiếu ngườiTiếp đến là trận đấu may mắn với Deportivo khi đội bóng Tây Ban Nha phải thi đấu trong cảnh thiếu người

Nhưng bàn rút ngắn cách biệt trên chấm phạt đền của Djalminha vào phút 55 đẩy trận đấu lên cao trào mới. Ai cũng biết 1 bàn thắng trên sân khách có giá trị lớn nhường nào. Nếu cách biệt 1 bàn được giữ nguyên đến hết trận, Arsenal mới là đội bất lợi khi phải tới thánh địa Riazor làm khách. 

Các cầu thủ Arsenal kịch liệt phản đối quyết định thổi phạt đền vì cho rằng, tác động Ljungberg tạo ra lên người Conceiçao không đủ mạnh để anh này ngã ra. Băng ghi hình sau trận cho thấy, đúng là Conceicao đã chủ động ngã. 

Hai phút sau, tới lượt Djalminha nhận thẻ vì lỗi ăn vạ. Không lâu sau, trong một pha va chạm với Grimandi của Arsenal, Djaminha không giữ nổi sự bình tĩnh. Hai bên lao vào xô xát. 

Thẻ vàng cho Grimandi, nhưng quan trọng hơn cả, là Djaminha cũng nhận thẻ vàng thứ hai, tức là bị đuổi khỏi sân. Với 10 người, lại đá sân khách và bị dẫn trước, Deportivo không thể chống trả. Họ sụp đổ tinh thần, chịu trận 1-5. Lần hiếm hoi trong mùa giải mà cuối cùng Deportivo là nhà vô địch La Liga, họ chịu thua với cách biệt lớn như vậy. Trận lượt về vì thế không còn nhiều ý nghĩa.

Lá thăm đưa Arsenal gặp Werder Bremen. Bấy giờ, Bremen cũng đã giành quyền vào chơi chung kết Cúp Quốc gia Đức. Thêm một chi tiết nữa, các nhạc công thành Bremen và câu chuyện của mình ở UEFA Cup cũng chứa đầy màu sắc điên rồ. Một trận đấu đáng xem.

Ở vòng 5, Arsenal không gặp nhiều khó khăn khi vượt qua Werder Bremen nhưng lại mất Henry vì nhận 2 thẻ vàngỞ vòng 5, Arsenal không gặp nhiều khó khăn khi vượt qua Werder Bremen nhưng lại mất Henry vì nhận 2 thẻ vàng

Vòng 1, Bremen thắng dễ FK Bodø/Glimt của Na Uy. Vòng 2, tiếp tục là một đại diện từ quốc gia Bắc Âu là Viking FK, Bremen đi tiếp nhờ luật bàn thắng sân khách. Vòng 3 là cuộc ngược dòng hoang đường – có lẽ chỉ kém màn ngược dòng của Milan và Barca. Lượt đi, Bremen thua Lyon 0-3 nhưng sang lượt về thắng lại 4 bàn không gỡ. Tới vòng 4, đội bước qua ải Parma gồm toàn hảo thủ như Buffon, Crespo, Thuram, Cannavaro, một trong những thế lực của nền chiến thuật Calcio để đi tới tứ kết. 

Trước giờ bóng lăn, Wenger đã nhắc đi nhắc lại bất lợi của việc phải đá lượt đi trên sân nhà. Ông cần giữ sạch lưới trong 90 phút tại Highbury, và lối chơi bóng ngắn giúp Arsenal kiểm soát toàn bộ thế trận. 2-0 là tỷ số “vừa đủ” theo tính toán của Wenger. 

Công tác trọng tài và quan điểm của Wenger thực sự là những phạm trù đối nghịch năm ấy. Về Đức tái đấu, dù Arsenal thắng 4-2 với một hat-trick của… tiền vệ phòng ngự Ray Parlour thì cái giá mà họ phải trả cũng không rẻ chút nào: Henry nhận hai thẻ vàng rời sân, còn Wenger vì bênh vực học trò mà lao vào cãi tay đôi với vua áo đen Kim Nielsen người Đan Mạch và bị tống cổ lên khán đài. 

Lens là đối thủ ở bán kết. Đấy đã từng là một “anh đại” của bóng đá Pháp vào cuối thập niên 90 thế kỷ trước. Họ là nhà vô địch Ligue 1 1997/98, về nhì ở Cúp QG cùng năm và đăng quang Cúp Liên Đoàn một năm sau đó. 

Trong quá khứ, hai đội từng có dịp đối đầu ở Champions League đúng 12 tháng trước. Chiến thắng 1-0 của Lens ở Wembley vẫn được xem như cột mốc chói lọi của bóng đá Pháp tại thực địa của quốc gia láng giềng qua eo biển Manche. 

Dù đối thủ ở bán kết là Lens không phải đội dễ chơi nhưng Arsenal bất ngờ chiếm lợi thế nhờ pha phối hợp xuất thần của Petit và Bergkamp Dù đối thủ ở bán kết là Lens không phải đội dễ chơi nhưng Arsenal bất ngờ chiếm lợi thế nhờ pha phối hợp xuất thần của Petit và Bergkamp

Gặp một đối thủ khó chịu, nhưng thật thần kỳ, Arsenal chỉ mất 2 phút để khóa sổ trận đấu. Petit nhận bóng từ sân nhà, và quan sát. Phía trên, có một mình Dennis Bergkamp giữa vòng vây 3 cầu thủ đội khách. Nhưng thay vì cắt cử nhân sự chặn đường chọc khe vượt tuyến, 2/3 hậu vệ bất ngờ dừng lại và chờ phản ứng tiếp theo từ Petit.

Nhận thấy cái cổ chân của Petit bắt đầu vung ra, thủ môn – đội trưởng Guillaume Warmuz lao ra. Nhưng đã quá muộn, bởi Bergkamp đã khôn ngoan lách qua khe hở duy nhất giữa ba trung vệ để vừa kịp đón bóng, băng qua thủ môn và đưa bóng vào gôn trống. 

Về Highbury, Arsenal như cá gặp nước. Ám ảnh “sân nhà” ở châu Âu đã biến mất. Qua Pháp, họ lại đón tin vui khi Henry mãn án treo giò. “Đứa con của thần gió” quay lại và mang theo làn gió tươi mát vào bầu khí quyển của Arsenal. Anh mở tỷ số, cho phép Arsenal chủ động đá theo ý muốn và kết thúc số phận của Lens bằng bàn ấn định 2-1 của Kanu. 

Galatasaray đợi Arsenal sẵn ở Copenhagen. Đại diện Thổ Nhĩ Kỳ chỉ còn thiếu UEFA Cup là hoàn tất cú ăn ba thần thánh. Ở tập thể đó là tổng hòa của tất cả những gì mà một CLB đi chinh phạt trận địa cần: Tài năng bản địa (Hakan Şükür, Hasan Şaş, Ümit Davala và Hakan Ünsal); Ngôi sao quốc tế (Cláudio Taffarel, Gheorghe Popescu, Gheorghe Hagi). 

Trận chung kết với Galatasaray diễn ra vô cùng căng thẳng và đầy kịch tính nhưng không bên nào ghi được bàn thắngTrận chung kết với Galatasaray diễn ra vô cùng căng thẳng và đầy kịch tính nhưng không bên nào ghi được bàn thắng

90 phút chính thức khép lại mà không có bàn thắng nào được ghi. Nhưng 3 phút sau giờ giải lao ngắn, một sự cố về các quyết định của trọng tài lại xảy ra. Có điều, vận may đã mỉm cười với Arsenal. Hagi nhận thẻ đỏ, trong khi Adams lại chỉ lĩnh thẻ vàng. 

Arsenal nhìn thấy cửa thắng. Cậy hơn người, họ đẩy nhịp độ trận đấu lên cao hòng dồn Galatasaray vào chân tường. Nhưng lần lượt Henry, Parlour và Overmars không tài nào khoan thủng mành lưới Taffarel. 

Sau loạt luân lưu cân não, Arsenal đã không đủ bản lĩnh và chịu mất cúp về tay đại diện của Thổ Nhĩ KỳSau loạt luân lưu cân não, Arsenal đã không đủ bản lĩnh và chịu mất cúp về tay đại diện của Thổ Nhĩ Kỳ

Và đội bóng Bắc London đã phải trả giá cho những cơ hội bị phung phí. Không ai nói hay hơn ai ở loạt luân lưu cân não. Chúa đã ngoảnh mặt với Arsenal. Cả Suker và Viera, những thủ lĩnh trên sân đều sút hỏng, trong khi 4 lượt sút của Galatasaray không thể hoàn hảo hơn.

Dù không thể đứng lên bục podium, nhưng mùa giải năm ấy quả thực rất đáng nhớ với những người yêu Arsenal. 

Chia sẻ

Bình luận 2