Muốn chơi hay, phải ăn chay
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Trong thể thao đỉnh cao, muốn đi đến vinh quang thì yếu tố thể lực phải được đảm bảo. Khi tới Anh, Arsene Wenger đưa ra quan niệm mới mẻ về dinh dưỡng. Protein, chất béo, tất cả những loại thực phẩm quen thuộc bị cấm tiệt, thay vào đó là một chế độ ăn uống nghiêm ngặt giống… thầy tu. Liệu phương pháp của Wenger có thành công?

THỰC ĐƠN KỲ DỊ
Lúc mới lên chuyên, chế độ ăn cho cầu thủ ở giải Ngoại hạng không được nghiên cứu kỹ lưỡng. Phần lớn những bữa ăn được phục vụ theo kiểu tự chọn (buffet), ai thích gì ăn nấy, bao giờ no thì thôi. 

Lần đầu tiên dùng chung bữa với toàn đội, Wenger không giấu nổi sự bực tức. Ông yêu cầu vấn đề dinh dưỡng phải được chú trọng nếu muốn làm nên điều gì to tát.

“Tất tần tật thay đổi hết, đồ ăn rất nhạt, không muối hay gia vị, các loại thịt bị gần như bị loại bỏ hoàn toàn nhằm hạn chế chất béo, duy nhất có món thịt cừu nhưng được chế biến dưới dạng thịt hộp và tất nhiên, nó cũng chẳng có mùi vị gì”, Martin Keown nhớ lại.


Ian Wright phát điên vì ăn uống kham khổ. Ông kể lại nhiều hôm ra sân trong tình trạng “mù dở”, không thể nhìn ra chấm đá phạt góc. Wright đề nghị nếu không cho ăn muối, Wenger hãy cho phép cầu thủ sử dụng tương cà (ketchup) để “dễ nuốt”.

Wenger trừng mắt: “Thế hả, có miếng ăn không nhịn được thì làm được gì?”. Nói xong, ông gọi điện về Pháp cho Yann Rouget, mời chuyên gia dinh dưỡng thể thao hàng đầu châu Âu này đến Arsenal.

Một thực đơn khắc nghiệt hơn xuất hiện: Bánh quy dành cho người ăn kiêng, uống trà hay bất kỳ hình thức nạp năng lượng nào đều nói không với đường (sugar-free). Những ngày có trận đấu, cả đội bỏ qua bữa sáng, có mặt ở sân tập từ 8 giờ, quần thảo tới khoảng 1 giờ chiều, chỉ cách giờ bóng lăn đúng 2 tiếng. 

Tony Adams muốn biết lý do tại sao Wenger làm vậy. “Giáo sư” chẳng thèm đoái hoài, xổ toẹt một câu: “Tập đi rồi sẽ biết, hỏi nữa là tôi thanh lý hợp đồng đấy, cấm cằn nhằn!”.

CÔNG THỨC “NHAI ĐỂ THẮNG”
“Chew to win” – “Nhai để thắng” trở thành biểu ngữ của Arsenal kể từ sau khi Wenger nắm quyền. Dưới góc độ khoa học, tiến sỹ Rouget giải thích lý do con người hay rơi vào trạng thái mệt mỏi là họ ăn quá nhanh, thức ăn chuyển hóa xuống dạ dày diễn ra ở tốc độ cao, lượng máu dồn từ não bộ điều khiển quá trình hấp thụ khiến dạ dày bị co thắt liên tục. 

Nhưng nếu nhai kỹ, thậm chí là nghiền nát thực phẩm trong miệng, dạ dày của người không còn phải làm việc nhiều và như thế thì tự nhiên, cầu thủ cảm thấy khỏe khoắn và phấn chấn.

Để tăng tính chân thực cho quan điểm của mình, tiến sỹ Rouget đưa ra hình ảnh loài lạc đà. Thuộc nhóm động vật chuyên tồn tại trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt, cách lạc đà sinh tồn là uống nước từng ngụm nhỏ một. 

Thế nên khi áp dụng nguyên tắc “nhai để thắng”, Wenger buộc phải làm cứng thức ăn, kích thích quá trình vận động răng của cầu thủ để họ có thể đấu tranh với từng loại thời tiết, từng múi giờ khác nhau khi thi đấu.

Ngay khi chính thức thành HLV trưởng, Wenger đã áp dụng 1 phương pháp dĩnh dưỡng khắc nghiệt để thay đổi hoàn toàn thể trạng các cầu thủ ArsenalNgay khi chính thức thành HLV trưởng, Wenger đã áp dụng 1 phương pháp dĩnh dưỡng khắc nghiệt để thay đổi hoàn toàn thể trạng các cầu thủ Arsenal

Nói thế không có nghĩa là sức khỏe của các cầu thủ Arsenal không được đảm bảo. Thay vì ăn uống vô tội vạ, nguồn năng lượng được bổ sung qua hình thức tiêm Creatine, một hợp chất hữu cơ có chức năng giúp tăng trưởng và làm săn chắc hệ cơ. 

Ngoài ra, uống vitamin – hình thức tăng cường sức đề kháng cực kỳ phổ biến và hiệu quả ở Nhật Bản và Hàn Quốc cũng được đưa vào sử dụng. 

Khay thức ăn trong nhà bếp mỗi sáng được chia làm hai ô, một bên là Creatine, bên còn lại là viên vitamin tổng hợp. Wenger không ép học trò nhưng cứ mỗi khi ai đó đi qua “vô tình” quên mất phải dùng thuốc, tiến sỹ Rouget sẽ tới gần, chìa bức ảnh một VĐV thể hình lực lưỡng và nói: “Uống đi rồi cậu sẽ được thế này”.

Thời gian đầu, Dennis Bergkamp phản đối ra mặt. Anh là thủ lĩnh trong phòng thay đồ nên những người khác được thể lấn tới. Sau khoảng 2 tuần, vì ăn uống thiếu chất, lại không chịu dùng thuốc, cơ thể mọi người bắt đầu biểu tình. Thế là ai nấy đều tự giác dùng thuốc.

“ĐÔI BÀN TAY VÀNG”
Ăn uống hợp lý chỉ là điều kiện cần cho một cơ thể cường tráng. Muốn khỏe như voi, đánh đâu thắng đó thì buổi trị liệu sau những buổi tập và các trận đấu chính là điều kiện đủ.

Tại Monaco, Wenger từng thay đổi quan niệm về y học thể thao khi xây dựng phác đồ điều trị cấp tiến với các chuyên viên massage và phòng tắm xông hơi. Tại Arsenal, ông nâng tầm nghiên cứu của mình lên một đẳng cấp cao hơn. Wenger tự bỏ tiền túi, mời Philippe Boixel tới Anh vào thứ Năm và thứ Sáu mỗi tuần. 

Ngày ấy, Boixel được biết đến với biệt danh “Đôi bàn tay vàng” nhờ kỹ thuật massage điêu luyện, giúp giới VĐV thể thao chữa khỏi những chấn thương ở mắt cá hoặc bắp đùi chỉ bằng vài động tác đấm bóp “đơn giản”.

Dưới sự giúp đỡ của giới chủ, Arsenal đưa “Nhà tắm cao cấp” vào hoạt động từ năm 1998, bao gồm một bể bơi có nhiệt độ từ 5 đến 7 độ C, phòng trị liệu đủ cho 8 người/ca. Đá bóng xong, cầu thủ ngồi đợi ráo mồ hôi trong 30 phút, uống nước cam hoặc nước táo nguyên chất, ngâm mình trong dòng nước lạnh và được Boixel cùng 3 trợ lý của ông trực tiếp “đụng chạm”.


Martin Keown nói rằng anh sợ cảm giác người khác mơn trớn trên cơ thể mình song chỉ sau một lần làm việc cùng Boixel, Keown bỗng trở thành “con nghiện”, tuần nào không gặp được Boixel là tuần đó anh ngủ không yên. 

Trong một lần bị lật cổ chân, Keown bị bong gân. Thông thường, cần khoảng một tuần cho vết đau đó lành lặn. Tuy nhiên, Boixel chỉ phù phép vài giây bằng lực ấn của ngón cái là Keown không còn bị đau.

Jens Lehmann đến Arsenal năm 33 tuổi và rời đi lúc 38 tuổi nhưng “càng già, tôi càng thấy mình sung mãn. Boixel như người bố thứ 2 của tôi vậy”, chia sẻ của thủ môn người Đức.

Còn tiếp...

Save
Save
Save

Chia sẻ

Bình luận 0