M.U và chuyến du đấu độc nhất vô nhị
Sơn Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Hiện tại, Manchester United thường xuyên thực hiện những chuyến du đấu hàng năm tại Bắc Mỹ và châu Á nhằm quảng bá thương hiệu ở quy mô quốc tế. Nhưng chưa bao giờ sức ảnh hưởng của họ lại đạt đến tầm của chuyến du đấu Hè 1999. Đó là thời điểm họ vừa giành cú ăn ba huyền thoại.

"Chuyến đi đến Australia năm 1999 vẫn là một trong những trải nghiệm tuyệt vời nhất tôi từng có", Patrick Dwight-Yorke mỉm cười hồi tưởng. "Với tôi, điều đặc biệt hơn cả là được gặp cô gái xinh đẹp có một không hai mà tôi từng có vinh dự được biết". Hầu hết đồng đội của tiền đạo này cũng đồng ý với điều anh nói. 1999 là thời điểm M.U trở thành nhà vô địch châu Âu sau 2 bàn thắng chớp nhoáng ở phút bù giờ của Teddy Sheringham và Ole Gunnar Solskjaer.

Đội hình M.U sở hữu khi đó gồm vô số hảo thủ ở đẳng cấp cao nhất. 2 tháng sau chức vô địch, toàn bộ những cầu thủ này đến Melbourne, Australia. Đây là nơi diễn ra trận đầu tiên trong chuyến du đấu của M.U, sau đó là Sydney, Thượng Hải và Hongkong. Họ được chào đón chưa từng thấy. Trung bình mỗi trận, có 8 vạn người đến theo dõi M.U thi đấu. Ngay từ thập niên 90, M.U đã du đấu châu Á 2 năm 1 lần, nhưng chưa bao giờ họ được mến mộ như thời điểm đến Melbourne.

Sau khi giành cú ăn 3 năm 1999, M.U được hâm mộ cuồng nhiệtSau khi giành cú ăn 3 năm 1999, M.U được hâm mộ cuồng nhiệt

Australia cũng mang một kỷ niệm khó quên với Pat Crerand, huyền thoại bóng đá M.U. Khi đến đây du đấu ở thập niên 60, lúc cả đội trú trong khách sạn Vịnh Coogee ở Sydney, Pat được đánh thức bởi tiếng động trong phòng mình. Mở mắt ra, ông thấy... một tên trộm. Pat gào toáng lên, rồi thách tên trộm... đấu tay đôi: "Lại đây nào, thằng khốn". 

Tên trộm chạy bán sống bán chết với 200 đô la thó được từ Pat, nhưng không thể cắt đuôi khỏi một cầu thủ chuyên nghiệp. Cuối cùng, hắn dừng lại, mặt đối mặt với Pat, rồi rút ra một khẩu súng. "Lại gần thêm là tao giết", hắn gằn giọng. Pat chọn cách chấp nhận mất 200 đô la, đổi lại có một ký ức không bao giờ quên về Australia.

Nhưng khi đến Australia vào năm 1999, các cầu thủ M.U không còn chịu cảnh cướp giật như vậy nữa. Họ được bảo vệ đến tận răng khi dự trận giao hữu. Theo thông tin từ phía Australia hồi đó, họ phải trả cho M.U khoảng 2 triệu bảng để đội bóng này đá 2 trận giao hữu. 

Dù vậy, công tác chuẩn bị của nước sở tại đôi lúc lại khiến các cầu thủ M.U không thể nhịn cười. Phía đơn vị tổ chức hoàn toàn ngó lơ nguyện vọng của 600 người hâm mộ tại Victoria muốn thực hiện một buổi hỏi đáp cùng các cầu thủ. Thậm chí người giới thiệu các cầu thủ còn không biết những người này là ai. "Cậu tên gì?", người dẫn chương trình hỏi người hùng Champions League Solskjaer.

Đổi lại, những trải nghiệm ở Australia năm đó là một điều tuyện vời. Andy Cole chia sẻ: "Tôi đã đi khắp thế giới và chưa thấy nơi nào tốt như Australia năm 1999. Hành trình đến đây rất dài, nhưng chơi bóng thật dễ dàng, tính cạnh tranh cũng cao hơn nhiều so với những đối thủ chúng tôi từng gặp. Sydney và Melbourne là những thành phố đáng kinh ngạc, và tôi rất vinh dự khi được chơi ở đây, tại sân vận động Olympic, đúng 1 năm trước khi Olympic diễn ra. Khi tôi nói mình sẽ chơi bóng ở sân MCG, vốn là sân cricket, ông tôi cũng rất ấn tượng".

Các cầu thủ đã có chuyến du đấu xả hơi đáng nhớ ở AustraliaCác cầu thủ đã có chuyến du đấu xả hơi đáng nhớ ở Australia

"Tôi luôn biết M.U nổi tiếng, nhưng cảm giác thật khác khi được nhìn tận mắt, và không phải lúc nào cũng toàn những chuyện tốt đẹp", Nicky Butt nói. "Tôi thích đi tour khi còn trẻ. Tôi luôn đi chơi cùng đám bạn và chúng tôi nhiều lần cùng nhau đi qua đêm, nhưng giai đoạn ở M.U nhiều lúc thật tệ. Becks là người cảm thấy chán nhất. Có lúc chúng tôi phải ở trong khách sạn 10 ngày liền, không được ra ngoài vì lý do an ninh".

Butt cũng không quên chuyến đi Thái Lan vào năm 1997, tại đây anh vào đá tập nhưng cũng có đến 3 vạn khán giả đến xem. Họ thậm chí còn phất một lá cờ mang dòng chữ "Nicky Butt - cậu là vị thánh của tôi". Butt kể đến giờ anh vẫn còn giữ vài lá thư của người hâm mộ Thái Lan. Những người này luôn cuồng nhiệt, tới mức các cầu thủ không thể rời phòng khách sạn. Tầng nào cũng dày đặc bảo vệ. 

May sao tại Australia, họ có thể đi dạo quanh thành phố. Chỉ có đúng 1 người vắng mặt: Sir Alex Ferguson. Lúc đó ông chưa là "Sir", và phải ở lại Anh làm thủ tục nhận tước hiệu Hiệp sĩ, vậy nên không thể tham gia chuyến du đấu. Beckham cũng không có mặt vì tổ chức đám cưới mùa Hè năm đó.

Người phụ trách toàn đội khi đó là trợ lý Steve McClaren. "Steve nắm quyền, và trong lúc còn tôn trọng ông ấy, chúng tôi được tự do", Andy Cole kể. "Chúng tôi chỉ không sợ ông ấy như HLV trưởng thôi. Ông ấy thỉnh thoảng khuyên can nhưng chúng tôi bỏ ngoài tai hết. Ông chỉ mới ở CLB có 6 tháng, và chưa có quyền hành lớn để trách phạt chúng tôi".

Trận đấu đầu tiên của M.U diễn ra tại sân MCG, sức chứa 95 ngàn chỗ ngồi, gặp ĐT Australia. Có 1.500 người đến xem M.U đá tập trước trận đấu. Dù giá vé vào cửa rất cao khi đó, 50-70 đô la, nhưng 7 vạn vé được bán hết sạch. Trận đấu là một kỷ niệm khó quên với các cầu thủ M.U, nhất là thủ thành Mark Bosnich, người chơi trận đầu tiên trong màu áo đội bóng mới ở sân bóng quê nhà.

Có nhiều cầu thủ tranh thủ ăn chơi với các cô gái bản địa như Dwight Yorke Có nhiều cầu thủ tranh thủ ăn chơi với các cô gái bản địa như Dwight Yorke

Nhưng đêm sau trận đấu mới là kỷ niệm khó quên, nhất là đối với Dwight-Yorke: "Chúng tôi ra ngoài chơi đêm, phá lệnh giới nghiêm". Butt kể anh lập nhóm cùng Giggs, hai người trốn khỏi phòng khách sạn. Họ chơi đến tận 4 giờ sáng mới về nhưng không bị bắt. Yorke còn về muộn hơn, đến tận 5 giờ, kèm cảm nhận: "Không nơi nào trên hành tinh này có nhiều phụ nữ đẹp như Australia. Tôi phải đánh lạc hướng nhân viên an ninh để dẫn một cô vào phòng mình".

Hậu quả là đến khi tới Sydney, Yorke mệt mỏi như người mất hồn, bởi cứ tới đêm là anh lại trốn lệnh giới nghiêm và ra ngoài chơi. Ngày diễn ra buổi tập trên sân Olympic, cả đội M.U sững sờ vì nghe thấy tiếng ngáy của một người ngay trên sân tập. 

Butt nói: "Đó là Yorke, anh ấy ngủ ngay trên sân. Chẳng ai đánh thức anh ấy dậy cả. Ngồi ngủ luôn. Vài phút sau, chúng tôi bắt đầu tập chạy, bỏ Yorke nằm ngủ giữa sân". Cole nhớ lại: "Tôi còn cố gọi Yorke dậy, anh ấy phàn nàn vì phải nghe tiếng ồn từ mọi người, xong ngủ tiếp". Sau này chuyện đến tai Ferguson, và ông thiết quân luật lúc gặp mặt cả đội tại Hongkong.

Trận đấu trên sân Olympic còn đông khán giả đến xem hơn nữa, 78 ngàn người. Đơn vị tổ chức chuyến du đấu đã hốt bộn tiền khi mạo hiểm mời M.U đến Australia, nhưng lại làm Andy Cole phật lòng. Anh khiến Simon Colosimo gặp chấn thương nặng. 

"Chuyện này quá sai", Cole kể lại. "Tôi bị một cầu thủ trẻ vào bóng. Bóng khi đó đang ở trên cao, tôi theo nó, rồi phát hiện có người xen ngang lúc tôi lao tới. Cậu ấy bị thương nặng". Colosimo bị chấn thương dây chằng, khiến anh phải nghỉ thi đấu 9 tháng. Cole chia sẻ sau này anh bị đổ trách nhiệm vì chấn thương đó, nhưng anh không có lỗi. Cole thậm chí còn gọi điện cho Colosimo, nhưng anh từ chối nói chuyện.

Nhưng cũng có người gặp rắc rối không đáng có như Andy Cole lỡ chân khiến Simon Colosimo của ĐT Australia chấn thương phải nghỉ thi đấu 9 thángNhưng cũng có người gặp rắc rối không đáng có như Andy Cole lỡ chân khiến Simon Colosimo của ĐT Australia chấn thương phải nghỉ thi đấu 9 tháng

Sau chiến thắng ở Sydney, cả đội M.U xuống phố ăn mừng. Là người ghi bàn hôm đó, Yorke tiếp tục phá luật, lại lao vào hộp đêm tìm kiều nữ cho mình. Đến giờ anh vẫn nhớ kỷ niệm khó quên bên cạnh Gabby Richens, một trong những cô nàng nóng bỏng nhất tại Australia. "Cô ấy được biết đến là cỗ máy mang lại khoái cảm", Yorke mỉm cười hồi tưởng. "Biệt danh đó cô ấy có nhờ trong một chiến dịch quảng cáo trên máy bay, lúc cô ấy diễn một đoạn múa thoát y. Không có khoảnh khắc nào tuyệt vời hơn lúc gặp cô ấy".

Sau buổi gặp đầu tiên, hai người trao đổi số điện thoại. Đêm tiếp theo, Yorke né lệnh giới nghiêm khách sạn, hẹn gặp Gabby ở sảnh. Tại đây, Yorke đến thuyết phục nhân viên an ninh để giúp cho cô nàng "qua ải": "Nghe này anh bạn, Gabby của tôi đang tới" - "Ồ, Gabby nào thế?" - "Anh biết mà, Gabby, cỗ máy khoái cảm ấy". Yorke dúi thêm cho anh này một tờ 100 đô la, và Gabby tới, vui vẻ cùng Yorke tại phòng khách sạn đến 6h sáng".

"Mùa Hè 1999 thất khó quên, đơn giản là không thể quên được", Yorke bộc bạch.

Chia sẻ

Bình luận 0