Một khoảnh khắc thần kỳ, một mốc son chói lọi
Bình Nguyên

Chia sẻ

Bình luận 0

Trong những miền ký ức xa xăm, trong tâm khảm của hơn 90 triệu trái tim người Việt, khoảnh khắc bàn thắng bằng vàng của Công Vinh vào lưới Thái Lan phút 90+4 ngày 28/12/2008 mãi mãi trở thành niềm từ hào lịch sử, để rồi sau 8 năm nhắc đến ai nấy vẫn thấy gai người.

LÀ RIÊNG, LÀ DUY NHẤT
8 năm không quá dài nhưng cũng không phải là ngắn ngủi. Gần một thập kỷ đã trôi đi, bóng đá Việt Nam trải qua những thăng trầm biến cố. Song ở cấp độ đội tuyển, “Những ngôi sao vàng” không một lần giành được vinh quang sau cuối. Và vì thế, trận chung kết lượt về AFF Cup 2008 ngày 28/12/2008 - chẵn 8 năm về trước, giống như một cơn mơ của đêm qua và vẫn còn vảng vất trong tâm trí người hâm mộ.

Đó là một hành trình kỳ lạ. Tham chiếu vào hôm nay, chúng ta có thể thấy rằng hành trình mà ĐT Việt Nam đã đi có nét tương đồng đến kỳ lạ với chức vô địch EURO 2016 lịch sử của ĐT Bồ Đào Nha mùa Hè vừa qua. Nhìn vào chức vô địch vô tiền khoáng hậu của Seleccao, người hâm mộ dải đất hình chữ S như tìm thấy chính mình của quá khứ.

Chức vô địch AFF Cup 2008 vẫn là khoảnh khắc đáng nhớ nhất của bóng đá Việt NamChức vô địch AFF Cup 2008 vẫn là khoảnh khắc đáng nhớ nhất của bóng đá Việt Nam

Cựu tuyển thủ Thạch Bảo Khanh, nhân tố nòng cốt trong chiến tích huy hoàng năm ấy, mới đây chia sẻ nhiều điều với tờ FourFourTwo danh tiếng. Rằng với anh, mọi thứ như một cơn mơ mà sau một phần cuộc đời, bất giác chính người trong cuộc cũng không tin sự kiện ấy là có thật và đã diễn ra được 8 năm.

"Nguyên nhân thành công của chúng tôi hồi 2008 là niềm tin vào sức mạnh của đội bóng được tạo ra bởi HLV của chúng tôi, ông (Henrique) Calisto. Và nếu Việt Nam muốn vô địch một lần nữa, điều quan trọng nhất chính là phải có được niềm tin ấy" - trích lời Bảo Khanh trong cuộc phỏng vấn.

Ký ức 2008 ùa về trong bối cảnh ĐT Việt Nam dưới thời Hữu Thắng vừa thất bại trong chiến dịch AFF Cup 2016 càng khiến cho nỗi nhớ thêm quay quắt khôn nguôi. Giải đấu vừa qua, những chàng trai mang theo ngôi sao vàng trước ngực, đã không thể tái hiện chiến tích của bậc đàn anh cho dù sự kỳ vọng lớn hơn gấp bội. Vì thế, sau 11 lần tham dự giải đấu lớn nhất Đông Nam Á, AFF Cup 2008 vẫn là lần đầu tiên và cũng là duy nhất bóng đá Việt Nam bước lên ngôi cao nhất.

BẢN LĨNH VÀ MAY MẮN SONG HÀNH
Nỗi ám ảnh Thái Lan đã kéo dài hàng thập kỷ, tiếp tục bủa vây lấy các tuyển thủ trước khi bước vào giải đấu. HLV Henrique Calisto, vì nhiều lý do không thể mang đến Thái Lan một dàn lực lượng được đánh giá cao nhất.

Như một lẽ tất yếu, Việt Nam thua trắng 0-2 trước đội chủ nhà trong trận ra quân vòng bảng. Những Công Vinh, Minh Phương, Tài Em, Bảo Khanh hoàn toàn bất lực trong hiệp thứ hai, sau khi đã nhận hai bàn thua ở hiệp 1. Sutee Suksomkit và Suchao Nuchnum là những người ghi bàn, nhưng Datsakorn Thonglao mới là linh hồn trong lối chơi của người Thái.

“Ôi thế là xong rồi”, Bảo Khanh và không ít đồng đội của anh nhụt chí ngay khi giải đấu vừa mới bắt đầu. Nhưng “Thầy Tô” đã thay đổi tất cả bằng khả năng khơi nguồn cảm hứng từ một người truyền lửa thứ thiệt.

“Ông Calisto đã nói với chúng tôi rằng không thể có chuyện đó (Việt Nam lại thất bại ở giải đấu này), rằng vì chúng tôi đã thua Thái nhiều lần rồi, nên nếu có thua nữa thì cũng không sao... nhưng nếu chúng tôi thắng thì đó sẽ là một điều thực sự vĩ đại” - Thạch Bảo Khanh bồi hồi nhớ lại.

Bản lĩnh trong gian khó giúp các chàng trai áo đỏ gắng gượng sau cú vấp. Một cách khó nhọc nhưng xứng đáng, Việt Nam đánh bại Malaysia ở lượt trận thứ hai. Thành Lương mở tỷ số ở phút 16, Vũ Phong lập công ở phút 72. Hai lần chúng ta dẫn trước đối thủ khó chơi này.

Vũ Phong ghi bàn quan trọng, giúp ĐT Việt Nam vượt qua vòng bảngVũ Phong ghi bàn quan trọng, giúp ĐT Việt Nam vượt qua vòng bảng

Nhưng điều đó không đồng nghĩa với một chiến thắng, bởi Malaysia - với một thế hệ cầu thủ tài năng, không dễ dàng đầu hàng. Họ có một sát thủ vòng cấm với khả năng đánh hơi bàn thắng thượng hạng, đó là Indra Putra. Một mình chân sút này lập cú đúp, bao gồm cả pha lập công ở phút 85.

Nếu kết quả 2-2 được giữ nguyên, có lẽ lịch sử đã bước sang một ngã rẽ khác. Nhưng điều thần kỳ đã xảy ra, bởi chỉ 1 phút sau bàn gỡ hòa của Putra, Vũ Phong tiếp tục ghi thêm một bàn thắng nữa, vừa may mắn vừa kỳ lạ. Tiền vệ của Bình Dương phất một đường bóng từ gần sát khu vực cấm địa đội nhà lên cho đồng đội, nhưng thay vì một ai đó tiếp xúc với quả bóng, thì nó đập đất nảy qua đầu thủ thành Malaysia vốn đã băng lên cao, đi vào lưới trong sự ngỡ ngàng của tất cả.

DÁNG VÓC NHÀ VÔ ĐỊCH
Với sự lì lợm kèm theo thần may mắn hộ mệnh, “Những ngôi sao vàng” lầm lũi loại bỏ Malaysia và Lào để cùng Thái Lan tiến vào bán kết. Vẫn với bộ mặt tương tự, các học trò của “Thầy Tô” biến Singapore thành cựu vương với kết quả tối thiểu 1-0 sau hai lượt trận, ngay cả khi đã hòa 0-0 ở Mỹ Đình trong trận lượt đi.

Việt Nam trải qua muôn vàn khó khăn trước Singapore tại bán kếtViệt Nam trải qua muôn vàn khó khăn trước Singapore tại bán kết

Một trong những biệt tài của Calisto là khả năng tận dụng nguồn lực ông có trong tay. Từ những cầu thủ lần đầu góp mặt như Thành Lương, Minh Châu cũng có cơ hội để thể hiện bản thân. Và hơn hết, Nguyễn Quang Hải - suốt vòng bảng phải sắm vai kép phụ, lại tỏa sáng rực rỡ trên quốc đảo Singapore.

Pha lập công phút 75 của tiền đạo thuộc biên chế Khánh Hòa chỉ đơn giản một cú đệm bóng cận thành khi phía trước là lưới trống, và những gì khó nhất thì Công Vinh, Tấn Tài và các đồng đội đều đã làm. Tuy nhiên, khoảnh khắc ấy đã mở toang tấm vé vào chung kết, đồng thời gột bỏ khối áp lực nghìn cân đã đè nặng suốt toàn đội trong hơn 1 giờ quần thảo với những nhà đương kim vô địch của giải đấu.

Trong lúc đó, Thái Lan - đối thủ của chúng ta ở chung kết, vẫn phô diễn sức mạnh tuyệt đối với 2 chiến thắng cả lượt đi và về trước Indonesia. Bầy voi chiến tự tin gặp lại đối thủ mà họ đã đánh bại ở vòng bảng, và coi Việt Nam là ngựa ô nhất trong số những con ngựa ô (nghĩa là chẳng có chút hy vọng nào cả). Nhưng người Thái đã không hề biết rằng Việt Nam ở kỳ AFF Cup 2008 mang trong mình cái gọi là “chân mệnh thiên tử”.

Còn nữa...

Chia sẻ

Bình luận 0