Mối duyên lành Gerrard – Chelsea thành oan gia ngõ hẹp
Lam Nguyên (theo The Guardian)

Chia sẻ

Bình luận 0

Năm 2005, Steven Gerrard từ chối cơ hội khoác áo Chelsea để ở lại cống hiến cho Liverpool. Quyết định đó có thể đã đơm trái ngọt nếu không có trận cầu định mệnh đó, trận gặp chính Chelsea…

Sự tập trung cao độ đã giúp Steven Gerrard khẳng định mình trong suốt quãng thời gian Liverpool theo đuổi danh hiệu Ngoại hạng Anh nhưng liệu rằng khi đội trưởng đội bóng áo đỏ bước ra từ đường hầm của sân Anfield trước trận cầu quan trọng ngày 27/4/2014, lướt qua các cầu thủ Chelsea thì anh có dành một chút thời gian tự hỏi bản thân rằng điều gì đã có thể xảy ra nếu 9 năm về trước anh quyết định chuyển đến London thi đấu?

Vào thứ ba, ngày 5 tháng 7 năm 2005, Gerrard đã đưa ra yêu cầu chuyển nhượng với cầu lạc bộ anh đã gắn bó từ năm 8 tuổi và cũng là đội bóng vừa giành vinh quang tại đấu trường châu Âu trong một đêm diệu kỳ tại Istanbul. Cú sốc và cơn giận tràn qua nửa bên kia của thành phố. Người hâm mộ đã đốt những chiếc áo có tên Gerrard, TV ngập tràn những cung bậc cảm xúc khác nhau của các Kopites trước nguy cơ mất đi người đội trưởng truyền cảm hứng cho cả đội.

Mourinho từng rất khao khát đưa Gerrard về Chelsea và anh cũng muốn ra đi sau khi không thấy tham vọng của LiverpoolMourinho từng rất khao khát đưa Gerrard về Chelsea và anh cũng muốn ra đi sau khi không thấy tham vọng của Liverpool

Trong cuốn tự truyện của mình, Gerrard đã miêu tả đó là ngày cảm xúc nhất trong cuộc đời của anh ấy, một khoảng thời gian gần như cạn kiệt năng lượng và “ăn thuốc paracetamol như ăn bánh”. Khi những người hâm mộ tụ tập bên ngoài sân Anfield, cũng như khu phức hợp Melwood của câu lạc bộ, Gerrard bắt buộc phải ở nhà, căng thẳng theo dõi tương lai của anh trên các kênh tin tức trong khi bố, anh trai và vợ luôn ủng hộ mọi quyết định của anh.

Bi kịch bắt đầu từ 12 tháng trước khi Gerrard - một fan thời thơ ấu của Liverpool đến từ Huyton, thần tượng John Barnes và mơ ước được trở thành Steve McMahon, có một suy nghĩ nghiêm túc về việc rời khỏi câu lạc bộ sau khi kết thúc mùa giải với 30 điểm kém nhà vô địch Arsenal và không cho thấy bất cứ một dấu hiệu nào về việc có thể đảo ngược tình thế. 

Theo lời tiền vệ này, Liverpool đã bị hãm lại dưới thời Gerard Houllier trong khi Chelsea có sự giàu có, tham vọng cùng với sự dẫn dắt của Jose Mourinho, người “khao khát có tôi”. Như Gerrard thừa nhận, “sự cám dỗ đã dần xuất hiện trước mắt tôi” vì anh đã để lí trí điều khiển con tim.

Liverpool sớm bổ nhiệm một huấn luyện viên nước ngoài mới, Rafael Benitez và sau khi nói chuyện với chiến lược gia người Tây Ban Nha, Gerrard đã quyết định ở lại. Niềm tin của Benitez đã được tưởng thưởng một năm sau đó khi họ đánh bại Milan tại sân Ataturk. “Sao mà tôi có thể rời đi sau một đêm như vậy?” Gerrard nói sau khi dẫn dắt Liverpool tới chiếc cúp châu Âu thứ năm.

Mọi thứ sau đó trở nên lộn xộn. Câu lạc bộ đưa ra một bản gia hạn hợp đồng hai năm và Gerrard nhận thấy họ đang có dấu hiệu muốn bán anh. “Sự hiểu lầm tai hại nhất” là điều mà Jamie Carragher miêu tả những gì đã diễn ra vào mùa hè năm 2005 trong cuốn tự truyện của mình.

Lỗi đến từ cả hai phía, nhưng Gerrard thực sự muốn ra đi vì cảm thấy không được tôn trọng? Một mặt, anh ấy than thở về thất bại của Liverpool trên thị trường chuyển nhượng, mặt khác anh cảm thấy bức xúc vì Giám đốc điều hành Rick Parry chỉ liên lạc với anh 3 lần trong 9 tuần mùa giải 2004/05 về bản hợp đồng mới. 

Nhưng phản ứng giận dữ của các CĐV Liverpool như đốt áo hay vây quang nhà và sân Anfield đã khiến Gerrard từ bỏ việc chuyển sang ChelseaNhưng phản ứng giận dữ của các CĐV Liverpool như đốt áo hay vây quang nhà và sân Anfield đã khiến Gerrard từ bỏ việc chuyển sang Chelsea

Bởi vì ở giai đoạn đó, Gerrard không chắc về khả năng của Liverpool giành những danh hiệu lớn nói chung và đặc biệt là chức vô địch Ngoại hạng. Và rồi đến khi Liverpool trưng ra bản hợp đồng mới vào cuối mùa, Gerrard lại cho rằng nó không xứng với một tài năng như anh. Nói một cách đơn giản, Gerrard muốn mọi thứ phải theo ý anh ấy bất kể những sự nhầm lẫn và mâu thuẫn đã xảy ra.

Vào cuối tháng 6, Chelsea đã đưa ra mức giá 32 triệu bảng cho cầu thủ 25 tuổi này. Liverpool từ chối đề nghị và nói với Gerrard, thông qua đại diện của anh Struan Marshall, rằng bản hợp đồng mới vẫn chờ tiền vệ này ký. Nhưng chán ngán với hàng chục tuần bế tắc và ý thức được nhà đương kim vô địch Ngoại hạng Anh Chelsea đang thèm muốn mình, Gerrard đưa ra yêu cầu chuyển nhượng. Hoặc, như anh ấy mô tả “một quả lựu đạn đã lăn vào phòng họp của Liverpool”.

“Tôi đang làm việc tại văn phòng Huyton, một đồng nghiệp bước vào và nói: ‘Stevie sẽ đến Chelsea”, Gareth Roberts, biên tập viên tờ The Anfield Wrap, nói “tôi không tin, vài tuần trước chúng tôi giành được chức vô đich Champions League và Gerrard ngồi trên xe buýt theo dõi hàng nghìn cổ động viên bày tỏ sự ngưỡng mộ, biết ơn. Tại sao bây giờ anh ấy đòi rời khỏi CLB?”.

“Nhưng điều đó chính xác và tôi không thể diễn tả cảm xúc. Theo bản năng, tôi đã đổ lỗi cho Rick Parry, như nhiều fan khác của Liverpool, tôi không ưa ông ta lắm. Nhưng dù sao đi nữa, lí do là… Chelsea ư? Đứa con hoang của bóng đá hiện đại. Tại sao một cậu bé Huyton, lại muốn đi đến đó? Tôi xé toạc tấm poster hình Gerrard trên tường trong văn phòng”.

Gerrrard tuyên bố anh thực sự không bao giờ muốn đánh đổi sân Anfield vì Stamford Bridge và yêu cầu chuyển nhượng là một phương tiện để buộc Liverpool phải thể hiện tình yêu đối với anh. Nếu vậy, đó quả thật là một chiến thuật liều lĩnh nhưng rất có ích, trong chớp mắt, Gerrard quyết định “không thể nhảy qua bờ vực của vách đá”. 11h đêm 5/7, Gerrard gọi Marshall: “Nói Rick tôi muốn ở lại”.

Tin tức loan truyền trên mặt báo sáng hôm sau trong sự hồ hởi của fan Liverpool, Gerrard ký hợp đồng mới với mức lương 100 nghìn bảng/tuần. Thay vì đốt áo, họ trưng chiếc áo số 8 ra cùng niềm phấn khích tột độ.

Gerrard đã đi gần hết sự nghiệp với Liverpool và không khoác áo bất kỳ CLB nào khác ở Ngoại hạng Anh. Cống hiến hết mình cho “The Kop” nhưng bi kịch vẫn cứ thể đeo bám Gerrard. 

Định mệnh như trêu người Gerrard khi anh trượt chân trong trận gặp chính Chelsea để rồi trượt mất chức vô địch Premier League trong gang tấcĐịnh mệnh như trêu người Gerrard khi anh trượt chân trong trận gặp chính Chelsea để rồi trượt mất chức vô địch Premier League trong gang tấc

Đêm 27/4/2014, danh hiệu Ngoại hạng Anh đã rất gần với Liverpool với vị trí dẫn đầu BXH. Nhưng trong ngày định mệnh đó, cầu thủ khao khát danh hiệu Ngoại hạng Anh nhất – Gerrad lại trượt chân, biếu không đối thủ bàn thắng. Đội chiến thắng ngày hôm đó, trớ trêu, chính là Chelsea. 

Thua trận 0-2, Liverpool trượt dài và về nhì sau Man City. Một nỗi đau không thể nào diễn tả được của Steven Gerrard – cầu thủ đã chơi như thể hôm sau là tận thế ở mùa giải đó.

Chỉ cần thêm một danh hiệu Vô địch Anh sau hơn 1/4 thế kỷ chờ đợi thì sự nghiệp của Gerrard đã trọn vẹn, rất trọn vẹn rồi. Nhưng bóng đá và cuộc sống là thế, không có chữ “nếu”.

Chia sẻ

Bình luận 0