Man Utd cay đắng vì mua hụt Ronaldo
Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 0

MU sẽ còn vĩ đại hơn bây giờ nếu họ sở hữu huyền thoại người Brazil, Ronaldo. Sir Alex Ferguson biết điều đó và ít nhất 2 lần cố mang anh về Old Trafford. Tiếc thay, mọi nỗ lực đều không thành.

FERGIE, HÃY MANG O FENOMENO VỀ ĐÂY!
Vào một ngày tháng 4/2003, MU đối đầu với Real trong một trận đấu mà học buộc phải thắng 2-0 (lượt đi thua 1-3) để tiến vào bán kết Champions League. Họ đã chơi một trận tuyệt hay và ghi được 4 bàn thắng (bao gồm pha đi bóng và dứt điểm thành bàn khó tin của David Beckham), nhưng chừng ấy vẫn là không đủ. Trước đó, Ronaldo đã lập một hat-trick siêu phàm vào lưới Barthez.
 
Vào thời điểm đó, Ronaldo là O Fenomeno - một hiện tượng, một quái nhân - thực sự. Cố gắng để ngăn chặn anh ta không khác nào một kẻ mất trí thử chặn lại đầu xe lửa. 66.708 khán giả có mặt ở Old Trafford hoàn toàn có thể tha thứ cho đội bóng của mình. Họ dành những tràng pháo tay như sấm dậy để tán thưởng Ronaldo, đồng thời hô vang: “Fergie, Fergie, hãy mang anh ta về đây”.

Ronaldo tỏa sáng ngay tại Old Trafford với một cú hat-trickRonaldo tỏa sáng ngay tại Old Trafford với một cú hat-trick

Thật ra, không cần phải đám đông kia nhắc nhở, Sir Alex Ferguson đã hơn một lần theo đuổi Ronaldo. Đầu tiên là năm 1994, khi tiền đạo người Brazil mới chỉ là cậu nhóc 18 tuổi chơi bóng ở Cruzeiro (lẽ ra Ronaldo đã khoác áo Flamengo, đội bóng anh hâm mộ, nhưng không đủ tiền mua vé xe bus để đến tham dự trận đấu thử).

Ngay khi nhận được băng ghi hình từ đội ngũ tuyển trạch viên, Sir Alex đã hết sức sửng sốt với khả năng của Ronaldo. Anh ta có một tốc độ đáng kinh ngạc, trong cả suy nghĩ và khả năng bứt phá, xử lý bóng tinh tế với kỹ thuật bậc thầy và dứt điểm thì không thể tin nổi. Ronaldo đã làm những điều mà Fergie chưa từng thấy trước đây ở một tiền đạo. 

Cruzeiro biết rằng không thể giữ tài năng này lâu và sẵn sàng cho một cuộc chuyển giao. Thế nhưng khi bắt đầu tiến hành đàm phán, Sir Alex được khuyến cáo rằng, ngay cả khi sở hữu Ronaldo, ông cũng không thể sử dụng anh ta bởi vấn đề giấy phép lao động. 

Vào thập kỷ 1990, quy định về các lao động nước ngoài ở Anh rất khắt khe. Ronaldo lại mới 18 tuổi và chỉ 1 lần khoác áo ĐTQG. Vì vậy, ông đành đau khổ nhìn Ronaldo sang PSV và tỏa sáng tại đây, ghi 54 bàn trong 57 trận.  

MUA RONALDO VÌ... RONALDO
Hè 1996, Ronaldo đã có 2 năm chơi bóng tại châu Âu và kinh nghiệm hơn 30 lần ra sân cùng Selecao để hội tụ đủ điều kiện xin được giấy phép lao động, Sir Alex khởi động kế hoạch mua anh một lần nữa. Đây được coi là phương án dự phòng cho trường hợp lôi kéo Alan Shearer thất bại.

Fergie gửi tới PSV lời đề nghị 15 triệu USD, mức giá ông nghĩ rằng đủ để đánh bại mọi đối thủ cạnh tranh. Tuy nhiên, có một người còn cuồng Ronaldo hơn ông gấp bội, là Sir Bobby Robson. HLV của Barca liên tục quấy rầy Chủ tịch Josep Lluis Nunez để có O Fenomeno bằng mọi giá.

Từ 15 triệu, giá được nâng lên 17 triệu, rồi 19,5 triệu USD (13,2 triệu bảng) và Barca giành chiến thắng. Sir Alex gọi đó là mức giá điên rồ. 4 năm trước, ông chỉ tốn có 1,2 triệu bảng để có được Eric Cantona. Còn theo Sir Bobby, tiền nào của nấy. “Bạn có thể đi tất cả những nơi có thể trên thế giới, nhưng sẽ không tìm thấy một ai khác có thể ghi bàn như Ronaldo”, ông nói.

Chỉ khoác áo Barca 1 năm, nhưng Ronaldo đã để lại dấu ấn đậm nét Chỉ khoác áo Barca 1 năm, nhưng Ronaldo đã để lại dấu ấn đậm nét

Điều đó là dĩ nhiên. Cho đến nay, tròn 20 năm kể từ ngày Barca ký hợp đồng với Ronaldo nhưng thế giới vẫn vô vọng để sản sinh ra một ai đó gần giống với Ronaldo. Có rất nhiều cầu thủ trẻ được xưng tụng là “Ronaldo (CR7) 2.0”, “Messi đệ nhị” hoặc thậm chí là “tiểu Pele”, “truyền nhân của Maradona” song tuyệt nhiên không ai dám nói, đó là “Ronaldo mới”. Anh ta là số một, và duy nhất.

Sir Alex tuyệt vọng vì không thể có Ronaldo. Có lẽ vì vậy mà trong trận giao hữu với Sporting năm 2003, ông đã gần như phát điên vì một cậu bé có mái tóc highlight người Bồ Đào Nha. Cậu ta gợi nhớ hình ảnh của “Người ngoài hành tinh” với tốc độ, kỹ thuật đi bóng siêu hạng và đặc biệt, trùng tên Ronaldo. 

Có thể coi đó là sự bù đắp của số phận chăng, bởi cuối cùng Sir Alex cũng được sở hữu một Ronaldo của riêng mình?

Chia sẻ

Bình luận 0