Màn rượt đuổi khó tin nhất lịch sử Premier League
Sơn Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Một đội bóng sẽ làm gì khi bị dẫn trước 4 bàn chỉ trong nửa đầu hiệp 1? Buông xuôi và chấp nhận vỡ trận? Newcastle United hoàn toàn có thể làm như vậy, nhưng họ đã chọn cách ngược lại: Chiến đấu, tìm kiếm bàn thắng. Nỗ lực đó cuối cùng khép lại bằng một kết quả không tưởng. Đến nay, đó vẫn là màn rượt đuổi tỷ số khó tin nhất trong lịch sử Premier League.

Bóng đá Anh luôn khiến người xem phải hồi hộp đến tận phút giây cuối cùng, như cách Manchester City lên ngôi vô địch mùa giải 2011/12. Nhưng trước đó 1 năm, người hâm mộ cũng được chứng kiến một trận đấu kết thúc với tỷ số khó tin. Từ thế bị dẫn 4 bàn sau nửa đầu hiệp 1, Newcastle United đã thi đấu quật khởi. Kết quả là nửa cuối hiệp 2, họ ghi liên tiếp 4 bàn thắng để gỡ hòa.

Ở thời điểm ấy, Newcastle United vừa trở lại Premier League sau một năm tụt hạng vì thành tích thi đấu kém cỏi. Đội trưởng Kevin Nolan là biểu tượng giữa một dàn hảo thủ gồm có thủ môn Steve Harper, hậu vệ Jose Enrique, tiền vệ Cheick Tiote và "ngựa chứng" Joey Barton. Họ có thể không phải những cầu thủ hàng đầu, nhưng vô cùng quen thuộc với những ai yêu bóng đá Anh từ lâu. Và cũng chính những con người đó đã làm nên màn gỡ hòa lịch sử.

Trận đấu diễn ra vào một buổi chiều cuối tuần ngày 5/2/2011. Hàng công Newcastle vừa phải chịu mất mát không nhỏ ở đội hình chính. Trong kỳ chuyển nhượng mùa Đông, chân sút chủ lực Andy Carroll rời đội để đến Liverpool. Bản thân Carroll không muốn ra đi, nhưng Liverpool trong cơn điên cuồng tìm chân sút thay thế Torres đã vung ra 35 triệu bảng, một con số Newcastle không thể chối từ.

Đầu năm 2011, Newcastle lâm vào khủng hoảng khi đã bán tiền đạo Andy Carroll sang Liverpool vừa mất chân sút chủ lực Torres và không còn chân sút đáng tinĐầu năm 2011, Newcastle lâm vào khủng hoảng khi đã bán tiền đạo Andy Carroll sang Liverpool vừa mất chân sút chủ lực Torres và không còn chân sút đáng tin

Bên cạnh đó, chấn thương của Shola Ameobi ở vòng trước khiến đội bóng chỉ còn có mình Leon Best trên hàng công. Bản thân Best vốn là một tiền đạo... siêu tệ từ khi chuyển tới Newcastle. Mùa giải trước đó anh thi đấu 13 trận tại Championship và không ghi nổi bàn thắng nào. Thiếu Carroll khiến hàng công Newcastle gặp khó khăn trong việc ghi bàn, và Joey Barton lập tức lên tiếng chỉ trích ban lãnh đạo CLB quá tham tiền mà bỏ mặc đội bóng.

"Andy đã nói với ban lãnh đạo hãy ký hợp đồng mới và cậu ấy sẽ ở lại", Barton nói. "Nhưng không có gì xảy ra cả. Đội bóng dễ dàng chấp nhận lời hỏi mua của Liverpool và bỏ mặc cậu ấy đi". Lời Barton nói càng khiến người hâm mộ nhớ Carroll hơn khi trận đấu gặp Arsenal diễn ra. Không có chàng tiền đạo cao kều trên hàng công, Newcastle gặp rất nhiều khó khăn trong việc triển khai bóng và gây sức ép lên đối thủ.

Phía Arsenal, ngược lại, họ tấn công dễ dàng đến mức khó tin. Vài giây sau khi trận đấu diễn ra, Theo Walcott lao xuống từ đường chuyền của Arshavin. Anh nhanh chóng qua mặt Coloccini rồi bấm bóng qua đầu Harper. 2 phút sau, cách biệt được nhân đôi. Lại là Arshavin kiến tạo bằng một quả đá phạt, nhưng người ghi bàn là Djourou. Anh chọn vị trí khôn ngoan để đánh đầu tung lưới đối phương.

Không thể nào tệ hơn việc bị dẫn trước 2 bàn chỉ sau 3 phút đầu trận. Nhưng cuối cùng mọi việc còn tệ hơn thế. Đồng hồ chưa nhảy sang phút thứ 10, Robin van Persie ghi bàn thắng thứ ba. Đến phút 26, anh tiếp tục ghi thêm bàn thắng nữa. Một cú đúp là món quà không thể tuyệt vời hơn được Van Persie dành tặng cho cậu con trai Leo mới chào đời 12 ngày trước. Hôm đó Leo cũng ở trên khán đài nhìn bố thi đấu.

Newcastle thi đấu như thể họ là một tay đấm nghiệp dư trúng liên tiếp bốn cú đấm từ Mike Tyson. "Trên sân tôi cực kỳ điên tiết", Jose Enrique hồi tưởng. Hôm đó anh bị các chân sút Arsenal quần nát ở hiệp một. "Trước đó chúng tôi đã đánh bại Arsenal 1-0 trên sân Emirates. Chúng tôi biết mình có thể chơi tốt hơn nhiều, nhưng lại không thể đến gần họ. Suốt hiệp 1, chúng tôi không theo kịp nổi bóng, bị họ dụ chơi mèo vờn chuột trên sân".

Bước vào trận đấu với Arsenal, họ bị dẫn 0-4 ngay từ hiệp 1 và đến phút 68 vẫn chưa có nổi 1 bàn gỡBước vào trận đấu với Arsenal, họ bị dẫn 0-4 ngay từ hiệp 1 và đến phút 68 vẫn chưa có nổi 1 bàn gỡ

Harper nhớ lại khi vào lưới nhặt bóng lần thứ tư, tất cả những gì anh nghĩ là mong hiệp 1 sớm kết thúc, cùng lời hô của một cổ động viên khiến anh bừng tỉnh: "Mau đưa bóng lên nào". Giữa cơn tuyệt vọng vì thủng lưới liên tiếp, bằng một cách kỳ lạ nào đó, Newcastle lại sống sót kỳ diệu trong nửa còn lại của hiệp một. Tưởng như vỡ trận, nhưng "Chích chòe" lại chơi chắc chắn hơn.

Đó cũng là lúc các cầu thủ thầm nghĩ: Không thua thêm rồi, vậy lật ngược tình thế bằng cách nào đây? Ghi bàn thế nào?

Câu trả lời chưa đến khi hiệp một khép lại. Nhưng những dấu hiệu tích cực còn nguyên đó: Không một khán giả nào bỏ về sớm. Họ, dù chỉ còn một chút niềm tin mong manh, vẫn tin tưởng đội nhà có thể làm được điều gì đó đáng xem trong hiệp hai. CĐV "Chích chòe" hiểu Arsenal là một đội bóng mạnh, nhưng cũng tin tưởng đội nhà sẽ chơi ra trò trong nửa thời gian còn lại của trận đấu.

Với đội trưởng Kevin Nolan hôm đó, mọi thứ vẫn khá sáng sủa so với ngày anh phải chứng kiến đội nhà xuống hạng. Rốt cục dù ở tình thế nào, Newcastle vẫn có thể trở lại mạnh mẽ. Quãng thời gian nghỉ giữa trận giúp HLV Alan Pardew xốc lại tinh thần các cầu thủ. Ông vừa đến thay Chris Hughton, và nhanh chóng mang làn gió mới đến phòng thay đồ.

"Chúng tôi cực kỳ giận dữ trong giờ nghỉ", Enrique nhớ lại. "Nhưng không phải là giận dữ mạt sát nhau, chúng tôi giận dữ với chính bản thân mình. Bình thường mỗi khi thua trận, sẽ có 4-5 cầu thủ chơi tệ bị phần còn lại nhắm vào. Nhưng lúc đó... ai cũng tệ cả". Xấu đều còn hơn tốt lỏi, và Pardew cũng không nỡ mạt sát học trò.

"Pardew chỉ nhắc chúng tôi hãy nhớ về trách nhiệm của mình với CLB, về gia đình, cha mẹ đang xem chúng tôi thi đấu", Harper kể. "Chúng tôi phải có trách nhiệm với tấm áo mình đang mặc, với những cổ động viên đến xem. Không được để thất bại này trở nên tệ hơn nữa". Barton đồng ý: "Chúng tôi không muốn mình là đội bóng nhận trận thua kỷ lục trong lịch sử. Gần như ai trong đội cũng là dân bản địa, thua chắc không dám ló mặt ra ngoài mất".

Nhưng thẻ đỏ của Abou Diaby sau pha đẩy người cầu thủ Newcastle đã thay đổi tất cảNhưng thẻ đỏ của Abou Diaby sau pha đẩy người cầu thủ Newcastle đã thay đổi tất cả

Newcastle cố gắng chơi chắc chắn để không thua thêm, nhưng cũng không hy vọng có thể gỡ hòa. Nhưng một tia hy vọng chợt lóe lên: Phút 50, Abou Diaby nhận thẻ đỏ rời sân. Dường như trọng tài cũng muốn trận đấu diễn ra "công bằng" hơn với kẻ yếu thế. Đó là lúc Nolan và Barton cùng nhau biến thành đầu tàu xốc lại tinh thần toàn đội, như cách họ đưa Newcastle trở lại Premier League một năm trước.

Tình huống Diaby phải nhận thẻ đỏ, người khiến anh phạm lỗi chính là Barton. Sự tinh quái của Barton khiến Diaby phải đẩy anh từ phía sau. Nolan nhảy vào bảo vệ đồng đội, và Diaby cũng xô ngã anh luôn. Bộ đôi tiền vệ đầy kinh nghiệm của Newcastle đã lừa Diaby vào tròng. Newcastle được chơi hơn người trong 40 phút còn lại, trong cảnh Arsenal mất đi cầu thủ đánh chặn.

Nhưng phải gần 20 phút sau đó, hy vọng mới được nhen nhóm. Phút 68, Best bị đẩy ngã trong vòng cấm. Barton dứt điểm thành công. Szczesny cố giữ lấy trái bóng để câu giờ, nhưng bị Nolan hùng hổ lao vào giành lại. Best khiến đội nhà mừng hụt khi bàn thắng của anh ngay sau đó bị thổi phạt việt vị. Nhưng anh chỉ mất vài phút để ghi một bàn thắng thực sự. Từ thế bị dẫn 4 bàn, cách biệt giờ chỉ còn 2 bàn, và trận đấu vẫn còn khoảng 20 phút nữa nếu tính cả bù giờ.

Bàn thắng bị từ chối của Best, sau đó được quay chậm lại và chứng minh nó hoàn toàn hợp lệ. Nhưng của thiên trả địa. Đến phút 83, trung vệ Williamson bật cao đánh đầu trong vòng cấm Arsenal thì bị 2 hậu vệ đẩy sau. Tình huống đó hoàn toàn có thể bỏ qua, nhưng vị trợ lý trọng tài lại phất cờ báo lỗi. Trọng tài chính Phil Dowd lập tức chỉ tay vào chấm phạt đền. Barton chỉ đợi có vậy, tung cú sút cực mạnh vào giữa khung thành.

Từ thế tuyệt vọng, giờ Newcastle hoàn toàn có thể lật ngược. Và điều đó thực sự diễn ra ở phút 83. Một pha câu bóng vào vòng cấm địa, bóng bị phá ra ngay trước vòng cấm. Cheick Tiote lao về phía trước. Bóng rơi đúng tầm anh vung chân trái. Cự ly cú sút cách khung thành khoảng 30-35 mét, và trước mặt Tiote là một rừng cầu thủ của hai đội.

Newcastle ghi được 4 bàn trong 20 phút nửa cuối hiệp 2 trong đó pha ghi bàn ấn định tỷ số của Tiote là 1 siêu phẩm rất đáng nhớNewcastle ghi được 4 bàn trong 20 phút nửa cuối hiệp 2 trong đó pha ghi bàn ấn định tỷ số của Tiote là 1 siêu phẩm rất đáng nhớ

Nhưng trái bóng được Tiote vung chân sút đi dường như mang sức mạnh ma thuật kỳ lạ. Bóng vòng qua đám đông, rồi rót thẳng vào góc thấp khung thành Szczesny. Một đường cong hoàn hảo. Trong khoảnh khắc xuất thần, Tiote đã tung cú sút mà cả đời anh cũng không thể tái hiện được. Harper cười lúc kể lại: "Cậu ta chẳng bao giờ thử làm vậy trên sân tập. Tôi từng đùa cậu ta tức điên khi cố không chế bóng rồi sút ở cự ly 25 mét".

Sân St James' Park như nổ tung. Tiote chạy như điên ăn mừng bàn thắng dọc đường biên, đến mức sau này anh cũng chẳng nhớ mình đã làm gì, nói gì. Newcastle bị dẫn trước 4 bàn trong 26 phút đầu trận, và họ mất 20 phút nửa cuối hiệp 2 để cân bằng tỷ số. Một kết quả không tưởng. Những phút cuối, họ còn suýt có cơ hội ghi bàn. Nhưng trận hòa đó chẳng khác nào một chiến thắng lịch sử.

Mùa giải năm đó, Newcastle xếp hạng 12 chung cuộc. Nhưng trận hòa 4-4 của họ đến giờ vẫn được khắc dấu như một cuộc rượt đuổi tỷ số khó tin nhất lịch sử Premier League. Trận đấu đó, cùng màn lên ngôi vô địch của Man City và Leicester City sau này, là minh chứng lý giải vì sao Premier League luôn là giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh. Bởi đó là nơi mọi thứ có thể xảy ra, chỉ với một trái bóng và 22 cầu thủ.

Chia sẻ

Bình luận 0