Lục địa mới, bóng đá mới, cuộc sống mới
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Tôn Tử nói: “Chỉ có người nắm bắt triệt để mặt đen tối của chiến tranh mới biết cách vận dụng chiến tranh hiệu quả nhất”. Trong bóng đá hiện đại, Diego Costa có lẽ là cái tên hoàn hảo nhất hiểu rõ thế nào là chiến tranh trên sân cỏ.

Có thể nhiều người không tin nhưng Costa đã khóc. Hắn khóc vì nhớ nhà. Cuộc sống tại Bồ Đào Nha không quá tệ, nhưng đó không phải là nhà. Gạt đi nước mắt, Costa luôn bảo mẹ rằng mọi thứ đều ổn.

7 tháng có gia đình ở bên nhanh chóng qua đi. Costa sớm phải làm quen với cái lạnh và khiếu ẩm thực khác người tại Bồ Đào Nha một mình. Điện thoại và mạng xã hội là những vũ khí quan trọng trong cuộc chiến chống lại nỗi nhớ nhà.

Ở cái tuổi 17, Costa có đủ lý lẽ để thuyết phục mình từ bỏ. Hắn từng gọi về nhà, nằng nặc đòi quay lại Lagarto nhưng sau tất cả, chỉ có lời hứa tự tận đáy lòng không làm cha thất vọng. 

Costa sở hữu một tài năng khác thường và không vật cản nào tại Bồ Đào Nha có thể che giấu được. Nó sớm bộc lộ và đến tai của một người quan trọng. Rui Bento – thành viên của thế hệ vàng Bồ Đào Nha cùng với Luis Figo, Ruis Costa, lúc đó đang làm HLV của Penafiel để mắt tới Costa sau một trận đấu tập.

Braga là nơi Mendes đưa Costa từ Brazil đến châu ÂuBraga là nơi Mendes đưa Costa từ Brazil đến châu Âu

Ngày đó, bất cứ cầu thủ trẻ nào cũng được Jorge Mendes mang về Braga. Nhưng ở đó không có chương trình đào tạo trẻ. Những mầm non bị xé lẻ tứ tán để tự tìm cơ hội ở những CLB khác. Và Costa thi đến Penafiel trong nửa mùa 2006/07, chinh chiến tại giải hạng Hai Bồ Đào Nha – nơi có cái tên mỹ miều “Đấu trường danh vọng”.

Nhưng Penafiel chỉ là bệ phóng trước khi Costa cập một bến đỗ khổng lồ: Atletico Madrid. Mendes là người nhà tại Vicente Calderon. Trước đó, tay môi giới này từng giúp Atletico se duyên với Giourkas Seitaridis, Maniche hay Costinha. Trước mùa giải định mệnh đó, Mendes nhắc về một thằng nhóc với giọng phấn khích và bỏ ngỏ một câu tò mò: “Xem thử đi và nói tôi nghe cảm nhận của các ông”.


Atletico cử trinh sát đi theo lời gợi ý đó và ngỡ ngàng với thành quả thu về. Đấy là trận đấu giữa Chaves và Penafiel trong một sân đấu tin hin với chỉ 1 khán đài. Đập vào mắt họ là một thằng nhóc cao gần 1m9, chơi chân điêu luyện và rất… vô tổ chức. Nó chạy theo bóng khắp nơi trên sân và dường như chẳng được ai nói cho về chiến thuật, hay là việc… giảm cân.

Costa di chuyển, thực hiện mọi quả phạt góc, bật lên đánh đầu mọi lúc và đuổi đến cùng trái bóng. Không ai để ý thắng bé mới 17 tuổi, tất cả đều vào bóng hết chân nhưng chẳng ai làm Costa ngã xuống.

Rui Bento nói với các trinh sát của Atletico rằng Costa làm gợi nhớ đến Cristiano Ronaldo. Bento từng làm việc cùng và biết rõ CR7 ngay từ những ngày đầu. Bento từng khen rất nhiều người, nhưng chưa một ai ông lại so sánh với Ronaldo.

HLV Bento lập tức ấn tượng với Costa về mặt thể hình, thể lựcHLV Bento lập tức ấn tượng với Costa về mặt thể hình, thể lực

Bento nhắc lại một câu chuyện mà ngay đến giờ ông vẫn còn chưa tin nổi. Costa sở hữu tố chất cơ thể thiên phú và điều này khiến nhiều người tò mò. Bento gửi Costa đến một trung tâm sức khỏe trước khi các bác sỹ ở đây khẳng định họ chưa bao giờ thấy một người nào có cấu trúc như vậy. Cứ như thể Costa sinh ra để làm chiến binh, một thần chiến tranh.

Atletico vô cùng hứng thú, nhưng nó vẫn chỉ là một thằng nhóc ở giải Hạng Hai Bồ Đào Nha. Atletico cần thêm dữ liệu. Vậy là các trinh sát đến theo dõi trận đấu giữa Varzim và Penafiel, trong một ngày mưa như chưa bao giờ được mưa.


Mưa trút nước từ nửa đêm và đến sáng hôm sau, mặt sân giống một bãi ruộng đầy bùn đất hơn là nơi thi đấu thể thao. Nhưng sự bất tiện đó bị phá vỡ bởi sức mạnh kinh hồn của Costa. Hắn quật ngã mọi đối thủ và điên cuồng lao đến trái bóng, bất chấp việc người khác chạy còn chả được. Không thể chần chừ thêm nữa, Atletico quyết định phải có bằng được Costa.

Mọi chuyện được thu xếp và bàn bạc kỹ càng hơn tại nhà của Mendes tại Oporto. Đó là một bữa trưa thịnh soạn nhờ tài nấu nướng của Sandra, bà xã Mendes. Tất cả ăn uống, trò chuyện trong khi Costa chỉ… nhìn ra ngoài cửa sổ. 

Bất chấp việc bên Atletico thao thao bất tuyệt việc họ đã quan sát 3 trận đấu, ngưỡng mộ tài năng và mong mỏi Costa gia nhập sân Calderon, Costa chỉ nói đúng 3 từ trong suốt 2 tiếng của bữa trưa đó. Atletico hụt hẫng và tưởng mọi chuyện xôi hỏng bỏng không.

Mendes, người đã biến đổi cuộc đời của Diego CostaMendes, người đã biến đổi cuộc đời của Diego Costa

Nhưng họ chợt nhận ra Costa vẫn chỉ là một thằng bé với thể hình đồ sộ. Hắn cần thêm thời gian để trưởng thành. Ở tầm tuổi đó, Kun Aguero cũng ngờ nghệch y như thế. Đó là chuyện bình thường.

Atletico khựng lại nhưng không bỏ cuộc, nhất là sau khi Mendes úp mở rằng Oporto cũng hứng thú đến Costa. Jesus Garcia Pitarch "Suso" - GĐKT thời đó của Atletico tuyên bố “Nếu muốn ai, hãy ký thật nhanh”. Tiến độ thương thảo được đẩy lên chóng mặt.

Ngay khi trinh sát của Recreativo vừa mới nhận ra tài năng của Costa thì Atletico đã chốt xong mọi thủ tục. Vậy là với 1,5 triệu euro, Atletico đã có được 50% giá trị của Costa. Braga không muốn bán đứt kho báu của mình và Atletico chấp nhận thỏa thuận này.

1,5 triệu euro là một con số điên rồ cho một cầu thủ vô danh mới chỉ chơi 3 trận tại giải hạng Hai Bồ Đào Nha. Và nếu Braga muốn bán nốt 50% giá trị còn lại của Costa, chẳng có CLB nào khác chi ra hơn 200.000 euro. Nhưng không, Atletico không nhìn Costa bằng con mắt tầm thường như thế, họ cho là mình đã lời to.  

Tất cả đều đồng ý Costa không thể phí hoài tài năng tại giải Hạng Hai. Vậy là hợp đồng cho mượn tại Penafiel được rút ngắn, Costa quay lại Braga để chơi bóng ở đẳng cấp cao nhất Bồ Đào Nha, trước khi lên đường đến Atletico vào mùa giải mới.

Tại Braga, Costa gây ngạc nhiên vì sự dạn dĩ của mình. Hắn đến và cứ thế tự tin như thể đã hiểu rõ nơi này. Thậm chí trong mắt Costa, bậc đàn anh như Joao Pinto cũng chỉ như bao kẻ khác.

Mạnh mẽ, hoang dã và dữ dội, đấy chính là Diego CostaMạnh mẽ, hoang dã và dữ dội, đấy chính là Diego Costa

Nhưng khi cuộc sống đang đi đúng kỳ vọng của Costa thì tai ương ập xuống. Chỉ sau 7 trận cho Braga, Costa bị nứt xương bàn chân. Một cuộc thu xếp công phu mang Costa đến tận phòng khám của bác sỹ danh tiếng Villalon tận Tây Ban Nha. Sau cái lắc đầu ngán ngẩm, Costa biết mình phải phẫu thuật và xa sân cỏ trong 6 tháng.

Khi Costa trở lại thì cũng đã là tháng 8, như vậy là sự nghiệp của hắn tại Bồ Đào Nha đã kết thúc ngay lúc này. Đột nhiên có chút gì đó hụt hẫng. Không còn Đấu trường danh vọng, không còn Braga với vai trò khách mời, không còn món ăn tệ hại và bầu không khí buồn tẻ đến phát điên. Những gì Costa bỏ lại ở Bồ Đào Nha chỉ là 50% giá trị.

Thu xếp hành trang, cuộc sống cũng khép lại một trang và mở ra một trang khác với Costa: Tây Ban Nha…

Còn tiếp…

Chia sẻ

Bình luận 0