Kinh Thi

Chia sẻ

Bình luận 0

Không phải World Cup, EURO hay FIFA Club World Cup, càng không phải là giải VĐQG nào, xét về nhiều mặt, Champions League mới là giải đấu hấp dẫn nhất và có chất lượng chuyên môn cao nhất thế giới.
KỶ NGUYÊN CỦA NHỮNG SỰ THỐNG TRỊ
Mọi người đều biết, Real Madrid liên tục đoạt Cúp C1 châu Âu trong 5 mùa bóng đầu tiên. Nhưng điều ấy vẫn chưa nói lên toàn bộ sự thống trị của nền bóng đá Latin trong thời kỳ đầu của giải đấu danh giá này. Chính những người láng giềng trên bán đảo Iberia là Benfica đã hạ bệ Real. Sau đó đến các đại diện của Serie A là hai đội bóng thành Milan lên ngôi.

Và khi Real đoạt Cúp lần thứ 6 thì điều đó có nghĩa là Cúp C1 chỉ quanh quẩn ở TBN, BĐN và Italia trong suốt 11 năm đầu. Chỉ có 2/22 đội bóng dự trận chung kết trong 11 mùa bóng đầu tiên không thuộc về thế giới Latin, đó là Eintracht Frankfurt (năm 1960) và Partizan Belgrade (1966).

Lạ thay, trong gần 20 năm tiếp theo (1967-1984), chỉ có một lần duy nhất chiếc Cúp C1 thuộc về thế giới Latin lần nữa. Đó là chiến thắng của AC Milan vào năm 1969. Và hóa ra, đại diện đầu tiên đem Cúp C1 về Vương quốc Anh lại là một đội Scotland: Celtic vào năm 1967.

Dấu ấn trong suốt nửa đầu thập niên 1970 là những "cú hat-trick" liên tiếp của Ajax Amsterdam và Bayern Munich. Đấy cũng là lúc các huyền thoại Johan Cruyff và Franz Beckenbauer thay nhau giữ "Quả Bóng Vàng châu Âu" trong khi các ĐTQG của họ Hà Lan và Đức vang danh trên đấu trường quốc tế.

Rút cuộc, quê hương bóng đá cũng cất lên được tiếng nói sau cả một giai đoạn dài thầm lặng. Thật ra, M.U cũng đã đoạt Cúp C1 vào năm 1968, nhưng bóng đá Anh chỉ thật sự làm chủ đấu trường châu Âu khi Liverpool, Nottingham Forest và Aston Villa liên tục giữ cúp C1 trong giai đoạn 1977-1982.

Trải qua hơn 60 năm lịch sử, chung kết Cúp C1/Champions League đã trở thành sự kiện được đón chờ nhất trong thế giới thể thaoTrải qua hơn 60 năm lịch sử, chung kết Cúp C1/Champions League đã trở thành sự kiện được đón chờ nhất trong thế giới thể thao
Trải qua hơn 60 năm lịch sử, chung kết Cúp C1/Champions League đã trở thành sự kiện được đón chờ nhất trong thế giới thể thao

TIẾNG NÓI ĐÔNG ÂU
Thảm họa Heysel với 39 cổ động viên thiệt mạng trong trận chung kết năm 1985 khiến bóng đá Anh bị "cấm cửa" ở đấu trường 3 cúp châu Âu trong suốt một thời gian dài, đúng lúc họ đang "làm mưa làm gió". Mặt khác, bóng đá đỉnh cao cũng đã bước vào kỷ nguyên hiện đại từ giữa thập niên 1980 và đấy có thể là nguyên nhân khiến Cúp C1 từ đó không còn những sự thống trị đơn điệu nữa.

Bây giờ, người ta thường hay nhắc lại tình trạng chưa có đội nào bảo vệ thành công chức vô địch Champions League. Thật ra, kể từ năm 1980, cũng chỉ có một đội từng đoạt Cúp C1 liên tiếp 2 lần, đó là AC Milan trong các năm 1989, 1990. Các gương mặt mới thường xuyên xuất hiện trên bục vô địch như Aston Villa, Hamburg, Steaua Bucarest, Porto, PSV Eindhoven, Red Star Belgrade, Marseille.

Tất cả đều không được đánh giá cao trong bản đồ bóng đá châu Âu. Đây cũng là thời kỳ mà bóng đá Đông Âu gây được những ấn tượng hiếm hoi trên trận địa C1. Điều quan trọng là: bóng đá hấp dẫn bởi đặc tính bất ngờ, nhưng giới điều hành bóng đá không phải khi nào cũng cầu mong bất ngờ xảy ra liên tục ở trận địa đỉnh cao.

Đứng trước nguy cơ "mất khách" vì các thế lực nhỏ trỗi dậy, UEFA đã làm một cuộc cách mạng "động trời": thay đổi hoàn toàn Cúp C1, biến giải đấu này thành Champions League. Một lần nữa, giải đấu số 1 thế giới tầm CLB lại bước sang kỷ nguyên mới.

THƯƠNG MẠI HÓA CAO ĐỘ
Một mặt, UEFA thử nghiệm vòng bảng ở mùa bóng 1991/92, để rồi giữ nguyên thể thức này khi chính thức đổi tên Cúp C1 thành Champions League trong mùa bóng 1992/93. Khác biệt rõ ràng so với thể thức loại trực tiếp là một đội mạnh vẫn còn cơ hội gượng dậy nếu bất ngờ sẩy chân trong thể thức đá vòng tròn.

Bấy nhiêu chưa đủ. Để bảo đảm luôn có thật nhiều trận đấu hấp dẫn giữa các tên tuổi lớn hòng tăng giá bản quyền truyền hình và thu hút tài trợ, UEFA đã hy sinh truyền thống quan trọng nhất của giải "vô địch giữa những nhà vô địch". Ban đầu, UEFA mở cửa cho đội á quân ở những giải VĐQG lớn, sau đó lại tăng dần đến mức một nước có thể cử tới 4 đội vào Champions League như hiện nay.

Thế là truyền thống chính thức bị tính thương mại đè bẹp. Thật ra, đấy không hoàn toàn là chủ ý của UEFA. Chính các CLB lớn thuộc nhóm G-14 (gồm 18 - chứ không phải 14 - CLB giàu mạnh nhất châu Âu) đã rắp tâm tách khỏi Champions League và thành lập một giải đấu riêng và hốt bạc. Cách đối phó của UEFA đã xóa tan nguy cơ ấy và giúp giải đấu C1/Champions League tiếp tục phát triển ngày càng bền vững.

Chia sẻ

Bình luận 0