Leicester hãy nhớ bài học của Blackburn
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Chi riêng sự xuất hiện của Leicester ở Champions League đã đủ khiến giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh “hấp dẫn” hơn. Ở đó, bằng cái xoay com-pa theo chiều ngược kim đồng hồ, chúng ta lại kể cho nhau nghe một câu chuyện cổ tích 20 năm về trước, với nội dung và cốt truyện gần giống những gì Leicester thể hiện mùa giải trước. 

Nếu Leicester đổi đời sau quyết định ké cửa tập đoàn King Power, thì lịch sử bóng đá Anh trước kỷ nguyên mở cũng chứng kiến một trường hợp tương tự. Blackburn Rovers, dưới túi tiền rủng rỉnh của ông chủ Mỹ Jack Walker, đã chấm dứt cơn khát danh hiệu kéo dài 81 năm đằng đẵng bằng chức vô địch giải Ngoại hạng 1994/95. 

Cũng giống như Leicester, Blackburn bước vào mùa giải kế tiếp cùng niềm vui và hứng khởi tột độ. Lần đầu tiên, họ bắt đầu chiến dịch mà không bị gán cho mác “chống xuống hạng”. Cũng là lần đầu tiên, họ biết tới mùi vị bóng đá đỉnh cao, được tận tay xung pha ra trận giáp chiến cùng những đội bóng hàng đầu châu lục. 

Từ bóng tối, bước ra ánh sáng, leo tới đỉnh cao và được chào đón, Leicester và Blackburn đều trải qua đầy đủ những cung bậc đó. Phía trước họ là gì nữa? Trong khi Leicester sẽ chỉ bắt đầu cuộc “dạo chơi” vào tháng 9, thì Blackburn đã cung cấp câu trả lời toàn vẹn cho chúng ta. 

NHỮNG DỰ CẢM BẤT TRẮC 
Bán “lá phổi” Kante cho Chelsea cũng đồng nghĩa Leicester tự tước đi 50% sức mạnh của mình. Nhưng cú sốc Blackburn phải trải qua ít ngày trước thời điểm khởi tranh mùa 1995/96 còn kinh khủng hơn nhiều lần. 

Thuyền trưởng Kenny Dalglish đột ngột tuyên bố từ chức để đảm nhận công việc “Giám đốc thể thao” vô thưởng vô phạt. Blackburn như rắn mất đầu. 

Mọi chuyện bắt đầu trở nên trầm trọng hơn khi ông chủ Jack Walker, sau 4 năm liền đổ tiền đầu tư, quyết định thu mình vào lớp vỏ bọc. Vị này lấy lý do đã đến lúc CLB nên phát triển bền vững, tự chủ tài chính. 

Thật đáng lo cho Blackburn, vì xu hướng mua cầu thủ ngoại đã bùng nổ ở Anh. Trong khi đó, nhiệm vụ bảo vệ thành quả thường chông gai và khó khăn hơn vạn lần so với chiến công giành ngôi vương. Chưa kể Blackburn còn phải san sẻ sức lực cho đấu trường Champions League. 

Ray Harford, trợ lý tin cẩn của King Kenny lên trám chỗ khẩn cấp. Nhưng căn bệnh trầm kha của mẫu “tay sai” như Harford là không mấy khi thoát khỏi cái bóng quá lớn của người tiền nhiệm. 

Blackburn cũng từng bất ngờ giành chức vô địch Premier League 1994/95 giống như cách Leicester lên ngôi mùa trướcBlackburn cũng từng bất ngờ giành chức vô địch Premier League 1994/95 giống như cách Leicester lên ngôi mùa trước

Chủ tịch Robert Coar tìm tới phòng sinh hoạt tập thể và căn dặn cầu thủ. Ông này cho rằng Blackburn đã vô địch sớm hơn dự tính, vậy là tốt lắm rồi. Những cái đầu ngoảnh lại, đi kèm là sắc mặt thất thần chán nản. 

Nhuệ khí suy giảm, rồi chuyện gì đến cũng phải đến. Blackburn thua 4/6 vòng mở màn ở Premier League 1995/96. Trong 6 tuần đầu tiên, đội nhận 3 thẻ đỏ. Văn hóa uống rượu, chửi bới đập phá sau trận dần hình thành. Quang cảnh quả thật rất hỗn loạn. 

Có dịp Blackburn gặp Newcastle, Arthur Cox, trợ lý HLV Newcastle rảo bước trên hành lang khách sạn Tyneside do mất ngủ. Tình cờ, ông bắt gặp cảnh đám cầu thủ Blackburn nằm thượt người trên nền nhà, nồng nặc mùi rượu. Trong khoảnh khắc, Cox buột miệng thốt lên: “Ôi may quá”. Như suy nghĩ của Cox, nhà vô địch hóa ra chỉ thế thôi. 

CHAMPIONS LEAGUE – KHỞI NGUỒN CHO MỌI THẢM HỌA
Nhà vô địch Premier League công nhận cũng “oai”, nhưng ra tới sân chơi rộng lớn cũng chẳng để làm gì. Khán giả lo hơn là mừng cho Blackburn, vì chẳng may lá thăm may rủi đưa họ vào bảng đấu có sự góp mặt của Real, Juve thì anh em cứ xác định lấy rổ hứng bóng. 

Một năm trước, tại UEFA Cup (tiền thân của Europa League), Blackburn còn chả thắng nổi Trelleborg (Thụy Điển) – tập hợp của nhân viên sổ sách kế toán, tài xế chạy xe đường dài và lực lượng trị an. 

Cũng may, Blackburn “chỉ phải” chung bảng với Spartak Mosow, Rosenborg và Legia Warsaw. Bảo dễ không phải, nhưng là khó, ngoài tầm với cũng không đúng. Blackburn đủ sức cạnh tranh sòng phẳng. 

Trận đầu tiên, Blackburn tiếp Spartak trên sân nhà. Chủ nhà kiểm soát hoàn toàn thế trận. Tiếc rằng, vận may không ngoảnh mắt với họ. Trái lại, sai lầm của đội trưởng Tim Sherwood khiến đội trả giá. 

Không vấn đề. Dù gì đây cũng là lần đầu cọ xát, đá thế là tốt rồi. Cố gắng chuyển hóa cơ hội thành bàn là xong ngay. Các cầu thủ Blackburn tự nhủ như vậy. 

Nhưng luật lệ của UEFA sinh ra như để triệt tiêu mọi nỗ lực của Blackburn. Quy định “3 cầu thủ nước ngoài” đẩy Blackburn vào cảnh tiến thoái lưỡng nạn. Trong một mùa Hè mà tiền không được chi đậm, tân binh không xuất hiện và chất lượng đội hình, dĩ nhiên, dậm chân tại chỗ, lựa chọn cuối cùng của Harford là đôn sản phẩm của YTS (học viện trẻ) lên ghế dự bị. 

Vì Blackburn càng cố, số ca chấn thương càng dày lên. Sức chỉ đến thế, người lại có hạn, trong khi cứ cái gì đen đủi nhất thì bám chặt lên Blackburn: Để Rosenborg đánh bại vào những phút cuối cùng (88), không thể xuyên thủng mảnh lưới Legia dù tạo ra vô số cơ hội trước hàng thủ què quặt của đội khách (mất 3/4 vị trí chủ chốt). 

Sức cùng, lực kiệt và sự đổ vỡ là cái kết tính bằng thời gian. Dưới cái lạnh “cắt da thấu thịt” 20 phút ở mặt cỏ nhân tạo Luzkhini, trong trận đấu Blackburn buộc phải đánh bại Spartak nếu còn nuôi hy vọng đi tiếp, những cái đầu nóng không giữ nổi bình tĩnh. 

Nhưng ngay ở mùa giải sau đó, Blackburn đã sa sút trầm trọng khi phải căng sức ở Champions League mà đỉnh điểm là màn xô xát của 2 trụ cột David Batty (trái) và Graeme Le Saux (phải) trong trận đấu với Spartak MoscowNhưng ngay ở mùa giải sau đó, Blackburn đã sa sút trầm trọng khi phải căng sức ở Champions League mà đỉnh điểm là màn xô xát của 2 trụ cột David Batty (trái) và Graeme Le Saux (phải) trong trận đấu với Spartak Moscow

4 phút sau tiếng còi khai cuộc, giữa David Batty và Le Saux xảy ra xô xát. Hai người cùng tiến về cánh trái và tranh nhau thực hiện pha đá phạt. Batty muốn chuyền ngắn, trong khi Le Saux cần trái bóng bay càng xa càng tốt.  

Blackburn như tổ ong vỡ không tài nào kiểm soát. Đến hai người bạn thân cậy, đối tác ăn ý trên sân tập còn choảng nhau thì không còn gì để nói. Hôm ấy, Blackburn thua 0-3. 

Những tưởng trận thua này sẽ khiến Blackburn thức tỉnh, toàn tâm toàn lực cho đấu trường quốc nội – nơi đội đang ngấp nghé khu vực xuống hạng. Thế nhưng, người Anh luôn có cái “sĩ diện” của họ mà! 

Blackburn quyết đá chết bỏ, thắng Rosenborg 4-1 trong trận đấu hoàn toàn vô nghĩa trên khía cạnh chuyên môn. Kỷ lục lập hat-trick trong 9 phút của Newell có nghĩa lý gì, khi chỉ vài ngay sau, Blackburn thua “vỡ mặt” Derby County 0-5. 

TƯƠNG LAI NÀO CHỜ LEICESTER? 
Batty bất mãn vì bị Blackburn quay lưng. Ở đây, Le Saux là không thể đụng đến. Anh ta quay ra phá rối, bị đẩy xuống tập cùng đội… U13. 

Newcastle đánh tiếng muốn đưa Batty về vùng Đông Bắc. Đằng nào chuyện đã vậy, chẳng còn gì để mất hay nuối tiếc, Batty “lên cơn” phá đám. Ngày cuối cùng ở Lancashire, Batty vào gây rối ở phòng chủ tịch, sau đó chạy ra bãi đỗ xe, chỉ thẳng mặt Harford: “Đồ ngu, chết đi. Tất cả chúng mày”.

Sau Betty, tới Shearer chọn giải pháp “tìm đường cứu nước”. Đó thực sự là giọt nước tràn ly, khi mình Shearer ghi tới 31 bàn ở mùa năm ấy khi vẫn mang trên mình chấn thương háng, giải cứu Blackburn khỏi con tàu đắm. 

Trong phỏng làm việc của Jack Walker có treo 2 bức tranh: Một là bức vẽ Winston Churchill, hai là tấm chân dung Alan Shearer. Không phải tranh cãi, Blackburn hoàn toàn phụ thuộc vào tiền đạo mang áo số 9. 

Walker van nài, hứa hẹn trao cho tiền đạo năm ấy mới 25 tuổi đặc quyền vô tiền khoáng hậu: Vừa làm cầu thủ, vừa làm HLV. Nhưng không gì ngăn được Shearer, khi trái tim anh đang hướng về Newcastle. Vì đấy là quê hương của Shearer, và bởi vì anh không muốn rơi vào cảnh dở khóc dở cười: Là vua phá lưới giải quốc gia, nhưng đội bóng mình phục vụ còn không thể có vé dự Cúp châu Âu. 

Blackburn chính thức rã đám sau khi chân sút chủ lực Alan Shearer nhất quyết đòi ra điBlackburn chính thức rã đám sau khi chân sút chủ lực Alan Shearer nhất quyết đòi ra đi

Trước thời khắc chuyển giao thiên niên kỷ, 4 năm sau ngày nhận chiếc vương miện, Blackburn xuống hạng. Suy cho cùng, cũng chỉ vì “dự Champions League” mà thôi. 

Đọc xong, theo quý độc giả, Leicester nên rút ra bài học gì từ trường hợp của Blackburn? Leicester cũng là một hiện tượng kỳ thú, một ngựa ô, một nhà vô địch “độc nhất vô nhị” trong lịch sử, một cỗ máy vận hành xoay quanh vài nhân tố (Vardy, Mahrez, Drinkwater) và sắp tới, cũng sẽ tham dự Champions League. 

“Bầy cáo”, như sự sắp đặt của số phận, cũng tránh được hầu hết ông lớn. Họ rơi vào bảng G gồm Porto (BĐN), Club Brugge (Bỉ) và Copenhaghen (Đan Mạch). Chắc hẳn giờ này, Ranieri đang nóng lòng chờ tới ngày xuất quân như cảm giác của Blackburn hai thập kỷ trước. Chỉ là, không rõ số phận sau cuối của Leicester sẽ ra sao? 

Vấn đề này, xin nhường quyền trả lời cho “thời gian”. Riêng người viết, chỉ muốn nói: “Leicester, chúc may mắn”. 

Chia sẻ

Bình luận 0