Kẻ thay đổi bộ mặt bóng đá Anh là… Middlesbrough
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Middlesbrough, với định mức trên sàn giao dịch có giá trị khoảng 77 triệu bảng, tức chỉ hơn chút ít số tiền chiêu mộ Gonzalo Higuain. Đó cũng không phải tập thể ghê gớm gì cho cam, khi chỉ vừa trở lại sân chơi Premier League sau 7 năm vắng bóng. 

CHÀNG CÔNG TỬ MỚI LỚN
Nhưng chính đội bóng nhược tiểu, thấp cổ bé họng ấy đã góp phần quan trọng trong công cuộc định hình bộ mặt bóng đá Anh thời hiện đại. 

Năm 1992, giải Ngoại hạng đổi tên, khoác lên chiếc áo công ty cổ phần dưới sự điều khiển của ngân hàng Barclays. Đấy là lúc mọi người hiểu rằng bóng đá Anh đã trở thành công cụ kiếm tiền, là sản phẩm thương mại siêu lợi nhuận. 

Tuy nhiên, trong những năm đầu tiên, làn sóng cầu thủ ngoại quốc chưa đổ bộ vào xứ sương mù với tốc độ khủng khiếp như ngày nay. Mùa 1992/93, chỉ có 13 lính đánh thuê góp mặt tại sân chơi danh giá nhất cấp CLB tại đây. Và hiện trạng này tiếp tục được giữ nguyên cho tới năm 1995, khi Middlesbrough thăng hạng.

Middlesbrough ngày ấy không mạnh, dĩ nhiên rồi. Song đổi lại, ngồi trên ghế huấn luyện của họ là Bryan Robson – niềm hy vọng quốc dân, HLV bản địa đầy ưu tú cho thế hệ huấn luyện mới tại Anh. 

Robson đẩy phong trào “thần tượng” trong lòng làng cầu Anh quốc lên những cao trào khác nhau. Kỳ vọng mà NHM đặt vào Robson đủ lớn buộc các ông chủ đưa ra tuyên bố: Robson xứng đáng được “giữ tiền”. Trên TTCN, Middlesbrough dần nổi lên như một chàng công tử mới lớn. 

Middlesbrough khởi đầu cho trào lưu sử dụng cầu thủ ngoại ở Premier League với hàng loạt hảo thủ danh tiếng được HLV Bryan Robson (bìa phải) mang vềMiddlesbrough khởi đầu cho trào lưu sử dụng cầu thủ ngoại ở Premier League với hàng loạt hảo thủ danh tiếng được HLV Bryan Robson (bìa phải) mang về

Lần lượt Juninho, Emerson, Fabrizio Ravanelli, Mikkel Beck và Branco cập bến Teesside. Toàn những tên tuổi hoặc đã nổi đình nổi đám, hoặc ít nhiều tạo ra dấu ấn trên trường quốc tế. 

Juninho mang khuôn mặt “khắc khổ”, nhưng lại sở hữu lối chơi có một không hai, thuộc hàng độc nhất vô nhị thời bấy giờ. Emerson, chỉ mới nhìn vào khuôn trang đã thấy sợ: Mái tóc xù xì như làn đường bị xe ủi cán qua lại. 

Ravanelli, “gã đầu bạc” thì khỏi nói rồi. Anh ta là nhà vô địch Serie A và Champions League, chơi hai chân như một, cực kỳ nguy hiểm trước khung thành. Mấy ai dễ quên màn chào hàng tuyệt vời mùa 1996/97: Lập hat-trick vào lưới Liverpool. Beck là tuyển thủ Đan Mạch, còn Branco đã khoác áo ĐT Brazil 72 lần. 

THỔI LÀN GIÓ MỚI VÀO PREMIER LEAGUE
Chân ướt chân ráo lên hạng, song Middlesbroughnổi lên như hiện tượng mới. Không chỉ vì họ là đội nằm ngoài tốp 7 ghi bàn tốt nhất (51 bàn), cũng chẳng phải họ 3 năm liền vào tới Wembley đá chung kết Cúp FA 3 lần. 

Mà lý do chính, là vì biệt danh mà giới mộ điệu đặt cho Middlesbrough: Đội bóng hợp chủng quốc. Lần đầu tiên trong lịch sử, lại có nhiều cầu thủ ngoại quốc cùng khoác trên mình một màu áo ở Premier League đến vậy. 

Middlesbrough được xem như hiện tượng. Rất nhanh chóng, “hiện tượng” chuyển thành “trào lưu”. Xem Juninho nhảy múa, Ravanelli làm khổ các hậu vệ to cao, giới ngôi sao bên ngoài lãnh thổ Anh nhận ra đây là miền đất hứa, đổ ập về đây. Là Jay-Jay Okocha, là Paolo Di Canio, là Eyal Berkovic và là Christophe Dugarry. 

Hai thập kỷ trôi qua, và những viên gạch đầu tiên Middlesbroughxây dựng giờ đã thành nhà cao cửa rộng. Mùa 2016/17, 20 CLB đã đăng ký (tạm thời) 549 cầu thủ, thì 371 người trong số này tới từ quốc gia ngoài lãnh thổ Anh, chiếm tỷ lệ 67,5%. 

Nghĩa là, nhóm cầu thủ ngoại quốc tại giải Ngoại hạng vẫn chiếm thế thượng phong, theo tỷ lệ 1 cầu thủ Anh/2 cầu thủ nước ngoài, tương đương với thống kê giờ này năm ngoái. 

Giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh cấp CLB đã đón cả thảy 192 tân binh trong hơn 70 ngày qua, tiêu tốn khoảng 825 triệu bảng. Trong số này, chỉ có 30 hợp đồng mới mang quốc tịch Anh, ngốn hết… 100 triệu bảng, tương đương mức… 12%. Nói Middlesbrough đi khai hoang miền đất e cũng không quá lời. 

Những ngôi sao lừng lẫy một thời như (trái qua) Ravanelli, Emerson hay Juninho đã mang lại sức sống mới cho giải Ngoại hạng và vẫn còn ảnh hưởng tới tận ngày nayNhững ngôi sao lừng lẫy một thời như (trái qua) Ravanelli, Emerson hay Juninho đã mang lại sức sống mới cho giải Ngoại hạng và vẫn còn ảnh hưởng tới tận ngày nay

Còn nữa. Middlesbrough đâu chỉ tiên phong trên bình diện thương mại mua sắm. Quan trọng hơn cả, làn gió mới họ thổi vào Premier League cách đây 20 năm đã tạo luồng sinh khí, thúc đẩy những đội thấp cổ bé họng vươn lên, sẵn sàng “đá chết bỏ” khi gặp đội lớn. 

Vô hình trung, Premier League hấp dẫn hơn hẳn các giải đấu khác, lôi kéo lượng khán giả khổng lồ, trực tiếp đẩy mức giá bản quyền truyền hình lên cao tới không tưởng. 

Có ai còn nhớ cái thời Duncan Ferguson bật nhảy – đánh đấu như một thương hiệu tại Goodison? Rồi là khoảnh khắc Dion Dublin cứu rỗi Coventry khỏi cảnh xuống hạng phút chót? Hay Dean Sturridge từng là tài năng trẻ, và Wimbledon vẫn còn tồn tại như còn một thực thể bóng đá? 

Tất cả đã trở thành dĩ vãng, nhưng ký ức tươi đẹp đó vẫn kịp để lại di sản cho mai sau. Truyền thống “chơi sòng phẳng” chẳng những không mất đi, mà còn phát triển vượt bậc theo năm tháng. 

Nào ai dám tin Marcus Rashford đá trận nào ghi bàn trận đó? Và cả câu chuyện cổ tích của Leicester với tỷ lệ cược đầu mùa 1 ăn 5.000 nữa chứ. Premier League hấp dẫn vì lẽ ấy, vì những giá trị Middlesbrough, dù vô tình hay cố ý, góp phần trực tiếp tạo nên. 

Chia sẻ

Bình luận 0