John Terry - ra đi nhưng vẫn là kẻ đáng khinh nhất
Hải Sơn

Chia sẻ

Bình luận 0

Đã hơn 1 năm kể từ ngày John Terry rời Chelsea, nhưng những hình ảnh xấu xí về anh vẫn in rõ trong tâm trí những người hâm mộ bóng đá ghét Chelsea. Người ghét bỏ Terry nhiều nhất có lẽ là David Hirshey. Cùng đọc những dòng chia sẻ của ông về cựu đội trưởng Chelsea được đăng trên Eight by Eight.

Ngày Aston Villa thông báo họ ký hợp đồng với John Terry, tôi ở trong bệnh viện chuẩn bị phẫu thuật. Một bác sĩ gây mê đến giới thiệu bản thân, bảo tôi việc này chỉ mất vài giây thôi. Trên tay ông là một cái ống tiêm to tướng. Đúng lúc đó, tôi nghe tin về John Terry vang lên ở điện thoại. Nó nằm trong một cái túi nhựa gần đó, cùng toàn bộ đồ đạc của tôi.

"Không cần nhanh vậy đâu, bác sĩ", tôi nói. Bác sĩ trông không vui chút nào khi tôi nhờ y tá mang điện thoại cho tôi. "Chuyện gì quan trọng tới mức buộc phải tạm dừng cuộc phẫu thuật thế nhỉ", vị bác sĩ hỏi. Nhưng điện thoại đã nằm trên tay tôi. Tôi lập tức nhìn vào màn hình, mọi sợ hãi trong tôi đột nhiên biến mất.

Dính quá nhiều scandal khiến Terry bị nhiều CĐV đối thủ căm ghétDính quá nhiều scandal khiến Terry bị nhiều CĐV đối thủ căm ghét

John Terry, kẻ tưởng như là đội trưởng vĩnh cửu của Chelsea và ĐT Anh, giờ đã là... cầu thủ tự do. Thông tin chính thức luôn. Nếu không phải đang nằm trong phòng phẫu thuật, hẳn tôi sẽ giơ nắm đấm vung lên trời ăn mừng.

Trái ngược với những thông tin trước đó, Terry sẽ không sang Trung Quốc kiếm tiền dưỡng già. Hắn cũng không giải nghệ luôn. Không, may sao hắn quyết định tiếp tục chơi bóng ở nơi tôi có thể tiếp tục theo dõi, tiếp tục ghét bỏ hắn với một niềm đam mê sung sướng của một kẻ lấy việc ghét bỏ John Terry làm niềm vui sống.

"Giờ tôi có thể phẫu thuật được rồi, bác sĩ", tôi nói. "Tôi chỉ cần biết sẽ có vấn đề gì khi tôi tỉnh lại thôi".

Tôi không nói mình là một người sống có chừng mực. Sau tất cả, tôi là một fan của Arsenal gần như suốt quãng đời đã sống, và điều đó gây nên những điều ngày càng tồi tệ hơn trong quan điểm cá nhân. Vì điều này, tôi cảm ơn cha mình, người trao cho tôi tình yêu vô điều kiện dành cho các Pháo thủ ngay từ khi tôi còn ngồi trong cũi.

Tình cảm không bao giờ lung lay ông dành cho Arsenal cũng ngày càng lớn dần cùng nỗi ghét bỏ những đội bóng cùng thành phố. Nhưng khác với nhiều Pháo thủ khác, ông không ghét cay đắng Tottenham. Cha tôi, một người Do Thái sinh tại Đức từng chạy trốn phát xít, luôn có một cái nhìn thiện cảm hơn với Tottenham vì họ thường được gọi là "đội bóng của người Do Thái".

Mặt khác, Chelsea lại là CLB bị ghét bỏ với giới hạn không có điểm dừng. Nỗi ghét bỏ ông dành cho Chelsea chưa bao giờ nguội bớt, ngay cả khi họ chơi dở tệ hồi thập niên 80 và xuống hạng 2 lần. Còn đến bây giờ, còn kẻ nào ở Chelsea đáng ghét hơn John George Terry chứ?

Những màn khoe da thịt sau trận đấu của Terry khiến nhiều người ngứa mắtNhững màn khoe da thịt sau trận đấu của Terry khiến nhiều người ngứa mắt

Sau mỗi trận thắng, bạn sẽ thấy hắn diễu hành vòng quanh sân bóng, cởi áo khoe thân để lưu lại tấm hình "trần trụi" cơ bắp. Bạn có thể quên, nhưng hắn là đội trưởng của đội bóng ích kỷ nhất quả đất. Nhưng điều John Terry làm đóng đinh vào tư tưởng của cha tôi, coi hắn là người đã chết xảy ra một ngày sau vụ khủng bố 11/9.

"Mày có nghe tin lũ người đáng khinh bỉ ở Chelsea đang làm gì không con?"

Cha tôi thốt lên như vậy với giọng đầy vẻ sợ hãi khi xem bản tin của BBC thông báo về hành vi nơi công cộng của 5 cầu thủ Chelsea ngày 12/9/2001. Tại một quán bar gần Heathrow, nơi có nhiều người Mỹ ở đó, họ đến an ủi nhau sau khi xem vụ khủng bố qua tivi.

Đó cũng là lúc 5 kẻ khoác ác Chelsea bước vào: Terry, Frank Lampard, Jody Morris, Eidur Gudjohnsen và đồng đội cũ Frank Sinclair. Chúng xử sự ở đó như những con động vật cấp thấp. Người quản lý ở đó sau này chia sẻ: "Thật đáng ghê tởm. Bọn họ có vẻ chẳng quan tâm chút nào đến mọi chuyện vừa xảy ra".

Cha tôi, một cựu chiến binh từng nhận huân chương Trái tim Tím vì bị thương trong chiến trận, coi hành động này là sự báng bổ không thể tha thứ. Còn với John Terry, kẻ được bình chọn Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Chelsea và được gọi lên ĐT Anh ở tuổi 20, đó là sự ô uế trong cuộc đời cầu thủ.

Rắc rối chưa bao giờ thôi đi kèm TerryRắc rối chưa bao giờ thôi đi kèm Terry

Một loạt những bê bối Terry từng làm - phân biệt chủng tộc, cắm sừng đồng đội, đỗ xe vào chỗ của người tàn tật - đã được nhắc đi nhắc lại nhiều lần, thậm chí pháp luật kết án, nên tôi không muốn nhắc lại. Nói đơn giản, hắn là cầu thủ đáng khinh nhất trong kỷ nguyên Premier League.

Công bằng để nói về John Terry, hắn là cầu thủ chuyên nghiệp không bao giờ biết đến chữ tín. Say xỉn nơi công cộng, cờ bạc, ngoại tình, thóa mạ đối thủ bằng ngôn từ tục tĩu, chơi bẩn đối phương, bán đứng đồng đội và huấn luyện viên, còn nhiều trò khác hắn đã làm nữa. Xét về điểm này, Arsenal không có cầu thủ nào đủ "cơ" bì kịp John Terry.

Nhưng điều khiến Terry đáng khinh hơn tất cả những ngựa chứng khác như Joey Barton, Craig Bellamy, hay Ashley Cole nằm ở phần hối lỗi. Những người kia ít nhất còn cho thấy vẻ ân hận của họ khi bị phát hiện làm những điều sai trái, còn Terry thì không. Hắn có thể khóc hu hu trên truyền hình, nhưng không bao giờ thừa nhận hành vi sai trái ngay cả khi có bằng chứng rõ ràng. Hắn vẫn xử sự như vậy khi làm đội trưởng ĐT Anh. Sự thực hắn từng bị tước băng đội trưởng không chỉ 1, thậm chí 2 lần.

Đối với tôi, việc loại bỏ John Terry quan trọng tương đương loại trừ hiểm họa của biến đổi khí hậu. Chắc hẳn các bạn còn nhớ đêm mưa Moscow, nơi Terry trượt chân sút bay cúp vô địch Champions League cho Manchester United. Tôi vẫn giữ tấm hình chụp cảnh Terry trượt chân hôm đó trên laptop, để nhìn thấy nó mỗi khi mở ra. Tấm hình đó đã ở trong máy tính suốt 9 năm.

Việc Terry phải ngồi dự bị trong năm cuối ở Chelsea khiến David Hirshey hả hêViệc Terry phải ngồi dự bị trong năm cuối ở Chelsea khiến David Hirshey hả hê

Vậy nên Chúa đã phù hộ ông đấy Conte, khi ông để Terry ở lại Stamford Bridge mùa trước nhưng dành phần lớn thời gian trên ghế dự bị. Chelsea vô địch, còn Conte không cần phải thích ứng với một trung vệ lúc nào cũng lo chọc phá các huấn luyện viên. Giờ ông có thể đẩy đi cầu thủ cuối cùng ở Chelsea trước khi Abramovich đặt chân tới.

Terry luôn là Terry, vậy nên Chelsea cũng chẳng tiếc gì khi hất cẳng hắn đi bất chấp việc hắn từng giành 17 danh hiệu cùng The Blues. Hắn thậm chí còn trơ trẽn tới mức mặc trang phục thi đấu để chạy ra nâng cúp Champions League 2012 trong trận đấu hắn bị treo giò và không đá một phút nào.

Có ai cảm thấy thực sự ngạc nhiên khi Terry chơi trận đấu cuối cùng trên sân nhà không, khi hắn biến trận đấu đó thành màn sắp đặt tôn sùng cá nhân? Mọi thứ, từ việc thủ thành Jordan Pickford của Sunderland cố tình đá bóng ra ngoài sân ở phút 26, cho đến đoạn phim phát đi những khung cảnh "oai hùng" trong sự nghiệp của hắn, mọi thứ đều chuẩn bị kỹ càng để tôn sùng hắn lên.

Hãy thử tưởng tượng trận đấu đó sẽ vui đến thế nào nếu Terry chơi xấu cầu thủ Sunderland ở phút 25, rồi trọng tài, một người từng bị hắn hành hung 10 năm trước, đập thẻ đỏ vào mặt hắn ngay phút 26? Nhưng Terry không làm vậy, bởi hắn chỉ muốn chúc tụng bản thân chứ không dám khoe ra bản chất của hắn. Mối quan hệ giữa hắn với niềm tin vào Chelsea chỉ là quan hệ cộng sinh. Màn "tri ân" đó chỉ cho thấy người hâm mộ yêu hắn giống như hắn yêu bản thân mình.

So sánh màn tung hô cá nhân của John Terry với ngày chia tay sân cỏ của Philipp Lahm sẽ thấy hoàn toàn khác biệt. Lahm, người mặc áo số 21, chơi 87 phút hôm đó trước khi rời sân trong tràng pháo tay nồng ấm. Khác biệt giữa ồn ào và lặng lẽ lý giải tại sao người Đức vô địch World Cup, còn người Anh lúc nào cũng trượt chân thua trên chấm phạt đền.

Màn tri ân Terry bị cho là quá lốMàn tri ân Terry bị cho là quá lố

Trong nhiều năm, tôi thường xuyên nằm mơ phải cơn ác mộng khi John Terry xuất hiện trong bộ đồ hầu gái kiểu Pháp và hắn vuốt tóc tôi. Nhưng một ngày trước khi Terry đến Villa, tôi đã chứng kiến một câu chuyện kinh tởm hơn nhiều. Ngày hôm đó, Daily Express đưa tin ngay trang đầu, khiến chúng đập vào mắt tôi. Cảm giác như thể có một cục nước đá trong bao tử. Tôi không thở được, nổi da gà. Ý nghĩ lướt trong đầu tôi khi đó là tạ ơn Chúa, cha tôi đã chết, nếu không dòng tin này cũng giết ông luôn mất: "Hậu vệ John Terry của Chelsea nhắm tới đầu quân cho Arsenal mùa Hè này".

Tin đồn John Terry đến Arsenal cuối cùng hóa ra là bịa đặt. Ngay sau đó Terry tuyên bố hắn sẽ không chơi ở Premier League vì không muốn đối đầu "tình yêu Chelsea". Hắn cũng không tới Trung Quốc cầm tiền thi đấu. Gia đình muốn hắn ở lại Anh, và đó là lý do hắn chọn Aston Villa làm nơi dưỡng già.

Xét về mặt chuyên môn, Aston Villa hoàn toàn được lợi khi chiêu mộ Terry. Họ vừa rớt hạng lần đầu tiên sau 30 năm, và sở hữu một cầu thủ kỳ cựu có 19 năm chơi bóng đỉnh cao. Terry là cầu thủ Villa cần để sớm trở lại Premier League. Bruce chưa bao giờ khoác áo tuyển Anh, và ông cũng chẳng ngại ngần ký hợp đồng với những cầu thủ có lý lịch không mấy sạch sẽ. Trước kia có Lee Bowyer, giờ có John Terry.

Nhưng để nói công bằng, nếu tách biệt cuộc sống cá nhân với màn thể hiện trên sân cỏ, chúng ta sẽ có một John Terry hoàn toàn khác. Một chiến binh quả cảm không biết sợ hãi, một trung vệ đầy tài năng. Trong giai đoạn 2005-2010, hắn có thể chơi cho bất cứ đội bóng nào trên thế giới. Hắn là trung vệ giỏi nhất Premier League khi đó, là trung tâm hàng phòng ngự, chống bóng bổng siêu việt, tắc bóng mạnh mẽ, chọn vị trí tốt, thậm chí còn là chân chuyền cừ khôi và có khả năng đọc trận đấu hơn người. Chơi ở vị trí trung vệ, nhưng John Terry vẫn ghi được 68 bàn thắng trong màu áo CLB. Con số này thậm chí còn cao hơn tiền vệ công Andres Iniesta của Barcelona.

Việc Terry gia nhập Aston Villa là tốt cho cả haiViệc Terry gia nhập Aston Villa là tốt cho cả hai

Kể từ ngày đến tiếp quản Chelsea, Roman Abramovich đã sa thải 10 HLV trên hành trình hóa rồng cho đội bóng này. Ông chi hàng tỷ đô mua cầu thủ và trả lương cho họ. Rất nhiều các công thần một thời của Chelsea phải ra đi, chỉ mình Terry ở lại. Terry là biểu tượng của CLB. Có hắn đeo băng đội trưởng, Chelsea vô địch 3 Premier League, 1 Champions League, 1 Europa League, 4 FA Cup và 2 League Cup.

"Chỉ có duy nhất 1 cầu thủ tôi từng huấn luyện đủ tầm đẳng cấp thế giới: John George Terry", Jose Mourinho từng nói như vậy trước trận đấu cuối cùng của Terry trên sân nhà. "Tôi đã xem Terry chơi bóng tại Chelsea hết tuần này đến tuần khác với lòng quả cảm. Cậu ấy là đội trưởng, là người bạn của tôi".

Bộ đôi Mourinho - Terry trong giai đoạn đỉnh cao từng cùng nhau thống trị Premier League. Nhưng trong mùa giải đầu tiên Chelsea có cơ hội giành cúp Champions League, Mourinho lại sớm phải ra đi. Tôi còn nhớ đó là ngày 26/5/2008, tôi cùng cha xem trận chung kết Champions League. The Blues gần chức vô địch hơn bao giờ hết khi Terry bước lên sút quả phạt đền thứ 5.

Hình ảnh Terry khóc thảm hại sau khi sút trượt penalty ở trận chung kết Champions League 2008 khiến 2 cha con David Hirshey vô cùng sung sướngHình ảnh Terry khóc thảm hại sau khi sút trượt penalty ở trận chung kết Champions League 2008 khiến 2 cha con David Hirshey vô cùng sung sướng

Tiếng còi vang lên, và Terry chạy chầm chậm chuẩn bị sút. Cả tôi và cha, dù không ai theo tôn giáo nào cả, cùng cầu nguyện Chúa Bóng đá làm cho hắn sút chệch ra ngoài. Điều ước thành sự thật. Pha trượt chân của Terry trở thành lịch sử. Tôi nhìn vào cha mình khi đó đã 87 tuổi. Khi đó ông đang nằm viện vì bệnh viêm phổi và qua đời 1 năm sau, nhưng trông như thể chẳng có bệnh tật gì cả. Ông ngồi dậy cười khoái trá trên giường bệnh, nói: "Nếu là người tốt hơn sẽ chẳng bao giờ gặp chuyện đó đâu".

"Vâng", tôi trả lời ông, giọng đồng tình. "Đội trưởng. Thủ lĩnh. Một thằng đáng khinh bỉ".

Chia sẻ

Bình luận 0