Henry, bàn tay thối và nỗi ô nhục của Gà Trống
Bình Nguyên

Chia sẻ

Bình luận 1

Nếu có thể quay ngược bánh xe lịch sử, sẽ rất nhiều người Pháp chọn cái mốc ngày 18/11/2009. Đó là một ngày đặc biệt nhưng không đi vào sử sách với vị trí trang hoàng. Ngược lại, ngày này của 7 năm trước trở thành một vết nhơ của nền bóng đá đầy kiêu hãnh xứ Lục lăng, mở ra một giai đoạn đêm trường tăm tối.

“BÀN TAY CỦA CHÚA” Ở STADE DE FRANCE
Stade de France, ngày 18/11/2009. Hiệp phụ đầu tiên của trận play-off vòng loại World Cup 2010. Hơn 60 triệu trái tim của xứ sở này thoi thóp đập theo từng bước chân run rẩy của đội bóng áo Lam. Cộng hòa Ireland - với những ngôi sao xế chiều như Robbie Keane, Kevin Kilbane, Richard Dunn, John O’Shea, Shay Given hay Damien Duff, bất ngờ thống trị trận đấu như thể họ là những nhà vô địch thế giới.

Người Pháp đã có muôn vàn lợi thế. Đội bóng của Raymond Domenech đánh bại CH Ireland ở Dublin bằng bàn thắng duy nhất của Nicolas Anelka. Với lưng vốn sẵn có, cộng thêm lợi thế sân nhà và lực lượng hoàn toàn vượt trội, không ai mảy may nghi ngờ chiến thắng cùng tấm vé đến Nam Phi mùa Hè 2010. Nhưng đội tuyển Pháp đã biến mọi lợi thế trở thành bất lợi.

Keane ghi bàn cho CH Ireland, nhưng nó trở nên vô nghĩa vì xảo thuật của HenryKeane ghi bàn cho CH Ireland, nhưng nó trở nên vô nghĩa vì xảo thuật của Henry

Robbie Keane bất ngờ sút tung lưới Lloris ở phút 33, cân bằng tổng tỷ số sau 2 lượt trận. Trước và sau tình huống ấy, những chiến binh đến từ phía bên kia eo biển Manche thực hiện một cuộc thập tự chinh thần thánh.

Thế hệ con cháu người Celt không chỉ chơi bóng bằng đôi chân, bằng khối óc mà còn bằng cả dòng máu nóng và trái tim dũng cảm. Chỉ cần nhìn vào chi tiết, Lloris và các đồng đội thuộc đội bóng áo Lam phải thực hiện đến 11 pha bóng giải nguy, trong khi CH Ireland chỉ có 3, là đủ hiểu thầy trò Giovanni Trapattoni đã chơi một trận đấu xuất sắc đến nhường nào.

Sự đáng sợ của CH Ireland ở chỗ, họ không cần những ngôi sao hạng A trong đội hình, nhưng lại có đủ khả năng đánh bại những tập thể của các ngôi sao hạng A. Nó không chỉ đến như là phong độ nhất thời, mà đã trở thành mạch nguồn lịch sử của đội bóng quốc đảo này.

Pháp suýt chút nữa lặp lại sai lầm của Hà Lan năm 2001Pháp suýt chút nữa lặp lại sai lầm của Hà Lan năm 2001

Ngày 1/9/2001, CH Ireland với thủ lĩnh Roy Keane làm đầu tàu, đánh bại Hà Lan để giành lấy tấm vé đi World Cup 2002, trước khi viết tiếp chương lịch sử trên đất Nhật Bản và Hàn Quốc (vào vòng 1/16 và chỉ thua Tây Ban Nha ở loạt luân lưu).

Chiến thắng đó đã phá hủy một thế hệ tài năng sáng giá của đội bóng xứ sở hoa Tulip như anh em nhà De Boer, Cocu, Kluivert, Seedorf, Stam, Overmars, Van Nistelrooy, Edgar Davids… đồng thời biến Louis van Gaal trở thành tội nhân thiên cổ. Và tuyển Pháp đã từng lâm vào hoàn cảnh tương tự Hà Lan, cho đến khi…

KHI CÁI ÁC CHIẾN THẮNG SỰ CÔNG BÌNH
10 phút của hiệp phụ đầu tiên trôi qua trong mỏi mòn của CĐV hai đội. Nhưng khi đồng hồ chỉ sang phút 103, một diễn biến bất ngờ đến nỗi, vượt xa trí tưởng tượng của những đại thi hào nức tiếng nước Pháp. Xuất phát từ một quả đá phạt ở giữa sân, Malouda rót bóng bổng vào trong. Nó đi hơi quá tầm và khó có thể tạo ra bàn thắng, bởi khống chế đường bóng ấy gần như là không tưởng.

Bằng chứng không thể chối cãi về pha xấu chơi của HenryBằng chứng không thể chối cãi về pha xấu chơi của Henry

Nhưng như thể phép màu đã xảy ra ở Stade de France. Thierry Henry - đội trưởng tuyển Pháp, bằng cách nào đó vẫn có thể căng ngang đường bóng cho William Gallas. Phần việc của trung vệ thuộc biên chế  Arsenal là cực kỳ đơn giản, đứng sát vạch gôn trong khi khung thành đã mở toang.

Các cầu thủ đội khách phản ứng dữ dội với trọng tài chính Martin Hansson. Dù tốn rất nhiều thời gian, ông vua áo đen người Thụy Điển vẫn công nhận bàn thắng cho Gallas và tuyển Pháp.

Sau này, Kevin Kilbane kể lại rằng khoảng thời gian giữa và sau giờ nghỉ, phòng thay đồ CH Ireland thực sự là một cơn giận dữ mà ở đó, người ta có thể trở thành những kẻ tội phạm man rợ vì cơn uất hận nghẹn đắng trong cổ họng, bóp nghẹt lồng ngực toàn thể đội bóng.

Các cầu thủ Ireland phản ứng khi bóng còn chưa vào lướiCác cầu thủ Ireland phản ứng khi bóng còn chưa vào lưới

Không còn nghi ngờ gì nữa, Henry - người thực hiện đường chuyền, đã có một pha bóng tái hiện “Bàn tay của Chúa” đáng hổ thẹn ở Stade de France. Kilbane kể rằng, anh nhìn thấy rõ rệt tình huống đó, nên khi Gallas đưa bóng vào lưới, anh đã cố lách người ra để hai vị trợ lý trọng tài có không gian quan sát, nhìn vào phản ứng của Henry cũng như các cầu thủ đội khách.

Kilbane đã nói với Hansson: “Nhìn đi, ông đã sai, sai trầm trọng. Thề có Chúa, ông sai 100%. Anh ta đã dùng tay để hãm quả bóng lại, rất rõ ràng kia mà?”. Đáp lại, Hansson chỉ ra dấu xua tay để trận đấu tiếp tục.

Sự bất bình choán lấy toàn thể các cầu thủ và BHL đội khách. Suốt hiệp phụ thứ hai, họ chỉ nói về bàn thắng ma ấy, mà không thể giải phóng bản thân khỏi nó. CH Ireland đã chịu thất bại tai tiếng bậc nhất lịch sử bóng đá.

Còn với người Pháp, nó mãi mãi là nỗi ô nhục lịch sử mà cả nguồn nước dòng sông Seine chảy quanh Paris cũng khó bề gột rửa sạch. Cả xứ Lục lăng - nơi tự hào là thiên đường của lòng bác ái và sự công bình, không hề tự hào về xảo thuật của Henry, mà ngược lại họ thấy đây là một vết đen lịch sử.

Kilbane (ngoài cùng bên trái) cố gắng giải thích với trọng tàiKilbane (ngoài cùng bên trái) cố gắng giải thích với trọng tài

Ngày hôm đó, Henry trở thành kẻ thù của bóng đá đẹp. Anh cố gắng hối lỗi trong nỗi ăn năn, thú nhận với một cầu thủ Ireland: “Tôi sẽ trung thực, đó là một tình huống bóng chạm tay. Nhưng tôi không phải trọng tài. Tôi đã làm vậy, và trọng tài cho phép điều đó xảy ra. Đó là một câu hỏi mà anh nên hỏi ông ấy”.

Kết quả của trận đấu với pha xấu chơi của Henry đã trở thành một quả bom, khiến cả nền bóng đá lục địa già như phát nổ. HLV Trapattoni nói rằng “Cả châu Âu nhìn thấy tình huống đó. Nếu trọng tài hỏi trợ lý và bản thân Henry, có lẽ ông ta sẽ nhận được câu trả lời trung thực”.

Gallas - người hưởng lợi sau tình huống đó, thì nói mọi thứ xảy ra quá nhanh và anh không kịp định hình điều gì đã xảy ra, và rằng chỉ lờ mờ đoán định được bóng đã chạm tay Henry. 

Danh tiếng sự nghiệp của Henry gần như tiêu tan sau pha bóng đóDanh tiếng sự nghiệp của Henry gần như tiêu tan sau pha bóng đó

Chỉ có một người phủ nhận tình huống này - Raymond Domenech. Vị HLV của tuyển Pháp hài lòng với cách giải quyết của Henry, và coi đó là một tình huống “Bàn tay của Chúa” sánh ngang với tình huống Maradona láu cá ghi bàn vào lưới tuyển Anh ở Mexico 1986. Domenech dung dưỡng cái ác, và rất nhanh thôi ông ta phải trả giá cho sự dung dưỡng đó. 

Bắn vào quá khứ bằng khẩu súng lục, thì tương lai sẽ bắn ngược lại bằng một khẩu đại bác, cái lẽ ở đời là vậy. Henry sau này vì áp lực nặng nề từ tình huống ấy mà phải từ giã tuyển Pháp trong lặng lẽ. Còn vị trọng tài chính Martin Hansson - sai lầm ở Stade de France cũng là trận đấu cuối cùng. Và chúng ta sẽ nói về Domenech ở phần sau.

Chia sẻ

Bình luận 1