Gary Neville: Derby đỏ, phức tạp hơn là chuyện yêu-ghét
Dương Vân Các bài viết

Chia sẻ

Bình luận 0

Trận “Derby Ðỏ” đầu tiên của Premier League 2016/17 chuẩn bị khai diễn. Và có lẽ, chẳng ai tốt hơn Gary Neville, một biểu tượng của Man Utd, một “Quỷ đỏ” bị các CÐV Liverpool căm ghét nhất, khi nói về những trải nghiệm và cảm xúc đặc biệt của trận chiến này…

MÀN ĂN MỪNG QUÁ KHÍCH
Man Utd gặp Liverpool, đấy luôn là 1 trận đấu lẩn khuất đâu đó trong tâm trí của bạn từ 2 tuần trước khi nó thực sự diễn ra, hiển hiện trước mắt bạn 1 tuần trước và đập thẳng vào mặt bạn trong suốt 3 ngày liền trước trận chiến.

Nếu đánh bại Liverpool, đấy sẽ là ngày đẹp nhất của cả mùa giải. Nếu thất bại, đấy là trải nghiệm tồi tệ đến tận cùng.

22/1/2006. Old Trafford, Man Utd – Liverpool. Phút 89, CÐV Liverpool vẫn không ngừng hát vang những ca từ chế nhạo tôi và mẹ tôi. Tỉ số lúc ấy là 0-0 và chúng tôi được hưởng một quả phạt ngay sát vòng cấm địa Liverpool. 

Trong khoảnh khắc đó, tâm trí bạn, cơ thể bạn, mọi sự tập trung của bạn đạt tới 1 mức độ không thể tưởng tượng. Nó hoàn toàn khác khi chúng tôi đá với Arsenal. Khác với Chelsea. Nó thậm chí còn khác cả trận derby với City. It nhất đối với tôi. Một trải nghiệm vượt ra ngoài khả năng kiểm soát của cơ thể. Áp lực, sự cãng thẳng là không thể đong đếm.

Ðồng hồ điểm sang phút 90, Giggsy chạy đà và sau đó tung ra một pha câu bóng với độ cong sắc lẹm vào khu cấm địa Liverpool. Rio Ferdinand bật lên. Boom! chúng tôi có bàn thắng. Phần còn lại chỉ là bản năng.

Màn ăn mừng quá khích của Neville từng khiến anh phải chịu phạt tới 5.000 bảngMàn ăn mừng quá khích của Neville từng khiến anh phải chịu phạt tới 5.000 bảng

Tôi quay về phía người hâm mộ Liverpool ở góc cầu môn phía Man Utd, với chỉ 1 suy nghĩ trong đầu. “Tao đang đến đây. Ðây là thứ tao dành cho chúng mày”. Tôi đã chạy một mạch hơn 60 yards, về phía họ và hét lên suy nghĩ đang bao phủ toàn bộ trí não tôi lúc ấy.

Những kẻ đã hát suốt 89 phút ấy rốt cuộc đã có được thứ mà họ xứng đáng được nhận. Ðấy là 1 trong những cảm xúc tuyệt vời nhất, tôi từng trải qua trong đời.

FA phạt tôi 5.000 nghìn bảng vì hành vi “quá khích”. Nói thật, tôi sẵn sàng đóng phạt thêm hàng trăm lần nữa để tận hưởng lại khoảnh khắc ấy. Thời điểm ấy, nhiều người nói rằng "Ðó không phải là hành vi của một người đàn ông 30 tuổi".

Họ đúng. Nhýng đó mới là thứ khiến bóng đá trở nên tuyệt diệu hơn tất thảy. Trong 90 phút, bạn nhận được 1 tấm vé để về với tuổi thơ. Ðó chẳng phải là điều mà chúng ta, những người trưởng thành, luôn mơ hay sao?

SÂN BÓNG ĐẶC QUÁNH ÁP LỰC
Tôi không phải là một người hoài cổ. Nhưng tôi luôn mơ về những ngày đó, cái ngày được xếp hàng với tất cả các fan hâm mộ United. Đấy là 1 cảm giác đặc biệt, xuyên suốt cuộc đời bạn, nhất là khi bạn trải nghiệm nó từ khi còn là một đứa trẻ. Những ký ức ấy vẫn còn sống với tôi. Luôn ở trong tâm hồn tôi. Bao năm qua.

Thật không may, tôi lớn lên trong những năm 80, khi Liverpool thống trị bóng đá Anh. Hầu hết các bạn học của tôi ở Bury đều ủng hộ Liverpool, và tôi luôn phải chịu những lời chế giễu từ họ. Trường tôi gần Manchester hơn Merseyside, nhưng trẻ con thì vẫn luôn là trẻ con. Đa số đều thích làm fan những nhà vô địch. Như những chú nhóc của thời đại ngày nay, khoác trên mình áo đấu của Chelsea vậy.

Trong sân trường tiểu học Chantlers năm 1985, bạn đã có thể nghĩ rằng bạn đang sống trong 1 Thế giới của… Liverpool. Và cứ mỗi ngày, trong suốt những năm tháng tiểu học tôi lại có một cuộc chiến như thế này cho riêng mình, với những Liverpudlian.

Tôi nói: "United có SVĐ lớn hơn”

Họ nói: "Đội mày chỉ xếp hạng 11”

Tôi nói: "Nhưng chúng tao vừa ký với Robson”

Họ nói: "Còn Liverpool thì lại vô địch quốc gia”.

Tôi sẽ không bao giờ quên lần đầu tiên tôi đến Anfield với tư cách 1 thành viên của United. Chúng tôi ở trong lãnh thổ đối phương. Sự căng thẳng tột cùng. Khi tôi bước ra sân, đó là một cảm giác tương tự. Một sân bóng đặc quánh áp lực. Các CĐV chủ nhà luôn miệng hét lên những lời tục tĩu, từ 40 phút trước khi trận đấu bắt đầu.

Đó là những khoảnh khắc bạn sẽ luôn nhớ về khi chính thức từ giã nghiệp “quần đùi áo số”.

Những trận chiến giữa Liverpool và Man United chưa bào giờ thôi nóng bỏng cả ở trên sân lẫn trên khán đàiNhững trận chiến giữa Liverpool và Man United chưa bào giờ thôi nóng bỏng cả ở trên sân lẫn trên khán đài

Tôi thường nói tôi ghét Liverpool, nhưng những năm gần đây tôi thể hiện theo cách mềm mỏng hơn. Bây giờ, tôi lại phải thừa nhận rằng, cảm giác ấy phức tạp hơn là chuyện yêu-ghét.

Liverpool quả đã có nhiều cuộc tổng tấn công vào cá nhân tôi, trong nhiều năm qua, cả trên sân cỏ lẫn ngoài đường pitch. Liverpool loại Man Utd ở FA Cup (thắng 1-0, ngày 18/2/2006), bốn tuần sau khi tôi ăn mừng trước CĐV họ. Một tháng sau, chiếc xe của tôi đã gần như bị lật ngửa bởi họ khi CĐV Liverpool nhận ra tôi trong 1 vụ tắc đường cách Old Trafford vài dặm.

Nhưng có 1 điều chắc chắn, dù ở bất cứ thời điểm nào, tôi sẽ không bao giờ nói lời xin lỗi vì cách mình ăn mừng bàn thắng trước các CĐV Liverpool ở trận đấu của năm 2006 đáng nhớ ấy. Tuyệt nhiên Không! 

Bóng đá là cảm xúc. Là niềm vui, nỗi buồn. Là thất vọng, hi vọng. Là âu lo, hạnh phúc. Đó là tất cả những cảm xúc mà bạn trải nghiệm vào mỗi tuần, và trong 90 phút nó bùng phát mạnh mẽ. 

Liverpool và Manchester rất khác nhau, nhưng rất giống nhau. Đấy là thành phố của những người trung thực, yêu lao động và trên tất cả: bóng đá.

Những trận chiến giữa United và Liverpool đã bắt đầu như thế, từ năm 1894. Và giờ là cuộc đụng độ thứ 197. Nếu 1 cầu thủ Liverpoool ghi bàn quyết định đem về thắng lợi cho họ vào tối nay, tôi hi vọng anh ta sẽ lao về phía CĐV nhà, cùng các đồng đội. Và ở đường pitch, Klopp chạy như một gã điên. Nếu họ không thể tạo ra những hành động đầy cảm xúc ấy, tôi sẽ rất thất vọng.

Bởi điên rồ và đam mê là bản chất của bóng đá. Nó phức tạp hơn chuyện yêu-ghét.

<Lược dịch từ Skysport>

Chia sẻ

Bình luận 0