‘Gã đầu bạc’ Lippi đã phục hưng Juventus như thế nào?
Mạnh Tùng (theo The Guardian)

Chia sẻ

Bình luận 1

Ở tuổi 70, Marcello Lippi đã có trong tay đủ mọi danh hiệu lớn nhỏ để tất cả phải nhắc nhớ đến ông với tư cách một trong những HLV thành công nhất trong lịch sử bóng đá thế giới. Nhưng trong số những danh hiệu đó, cú đúp cùng với Juventus vào năm 1995 vẫn luôn được coi là một thành tích thực sự đặc biệt đối với ông thầy người Italia này.

Trong những cuộc thảo luận để chọn ra đội bóng vĩ đại nhất mọi thời đại, chắc chắn sẽ có những cổ động viên không chút do dự để để điền tên Juventus của nửa sau thập niên 90 vào trong danh sách ứng viên.

3 lần liên tiếp lọt vào chung kết Champions League (1996, 1997, 1998) và đỉnh cao là chức vô địch sau loạt sút penalty nghẹt thở với Ajax vào năm 1996, sau đó đánh bại tiếp nhà vô địch Nam Mỹ River Plate ở Intercontinental Cup, những dẫn chứng đủ để thuyết phục bất kì ai cũng phải gật gù kính nể trước sức mạnh của Juventus vào thời điểm đó.

Một số khác sẽ nhắc chính xác đến Juventus của mùa giải 1997/98, chủ yếu bởi màn trình diễn xuất sắc của siêu sao Zinedine Zidane. Thế hệ năm đó còn có sự góp mặt những Alessandro Del Piero, Filippo Inzaghi và Edgar Davids. Dù để thua Real Madrid trong trận chung kết Champions League, nhưng Juventus cũng đã bảo vệ thành công chức vô địch tại Serie A trong mùa giải năm đó.

Khi mới tới Juventus, Lippi đã phải chịu nhiều áp lực về thành tích vì CLB đã 9 năm chưa vô địchKhi mới tới Juventus, Lippi đã phải chịu nhiều áp lực về thành tích vì CLB đã 9 năm chưa vô địch

Tuy nhiên, để nói đến tập thể Juventus xuất sắc nhất, có lẽ cần phải nhắc đến Juventus của mùa giải 1994/95. Bởi khi ấy, một Juventus bị đánh giá thấp nhất trong thời kì đó lại giành được cú đúp quốc nội một cách đầy thuyết phục, trong đó có việc giành lại Scudetto cho Lão Bà sau 9 năm “xa cách”.

Juventus đã tạo nên được sự khác biệt ngay trong mùa giải đầu tiên dưới sự dẫn dắt của Marcello Lippi. Đội bóng không chỉ bao gồm những cầu thủ tài năng, mà còn có cả những nhà lãnh đạo tài giỏi. Họ có cho mình những người “đội trưởng” ở mỗi tuyến: Angelo Peruzzi trong khung thành, Ciro Ferrara và Jürgen Kohler tại hàng phòng ngự, Didier Deschamps và Antonio Conte nơi giữa sân, và Gianluca Vialli cùng Roberto Baggio ở phía trên.

Chuyển tới từ Napoli vào mùa Hè 1994, Lippi quyết định vận hành Juventus bằng sơ đồ 4-3-3, với Del Piero và Fabrizio Ravanelli chơi ở hai bên, còn Gianluca Vialli đảm nhận vai trò ở giữa trong sơ đồ ba mũi nhọn.

Sau khi tiếp quản đội bóng, chính ông đã hứa rằng sẽ giúp Juve “ít phụ thuộc vào Baggio”. Dưới thời của người tiền nhiệm Giovanni Trapattoni, Juve có kế hoạch A, B và C mỗi khi Baggio có bóng. Tuy nhiên Lippi thừa nhận rằng điều này đã thay đổi khi Juve đánh bại một Milan hùng mạnh ngay trên sân San Siro.

Kế hoạch của Lippi có cơ hội được thử nghiệm triệt để khi Baggio gặp phải một chấn thương ở đầu gối và phải ngồi ngoài 4 tháng. Lippi hi vọng rằng khi ngôi sao người Italia có thể trở lại với sân cỏ, chiến thuật của ông sẽ phát huy được tốt và giúp đội bóng của ông nằm trong nhóm cạnh tranh chức vô địch. Rõ ràng dù thế nào đi nữa, Lippi vẫn có trong tay một con bài tẩy là cầu thủ xuất sắc nhất thế giới và có thể vào sân và làm thay đổi cục diện trận đấu.

Với bộ ba Sousa, Deschamps và Conte ở giữa sân, tuyến giữa của Juve có thể làm được mọi thứ. Như Vialli đã nói, họ sở hữu cho mình "bộ não, trái tim, đôi bàn chân và kỹ năng". Nếu Deschamps và Conte là trái tim và đôi bàn chân, thì Sousa sở hữu trí não và kỹ năng. 

Cùng với đó, Ravanelli và Vialli cũng tỏa sáng rực rỡ để mang về cú đúp quốc nội cho Juventus mùa giải năm đó.

Dưới bàn tay Lippi, đội hình Juventus lúc đó có nhiều ngôi sao xuất sắc hội tụ đủ mọi yếu tố để trở thành nhà vô địch, từ những cá nhân sáng tạo, đến chiến thuật đúng đắn và cả sự dũng mãnh khi cần thiếtDưới bàn tay Lippi, đội hình Juventus lúc đó có nhiều ngôi sao xuất sắc hội tụ đủ mọi yếu tố để trở thành nhà vô địch, từ những cá nhân sáng tạo, đến chiến thuật đúng đắn và cả sự dũng mãnh khi cần thiết

Vialli gia nhập câu lạc bộ với giá 12 triệu bảng vào năm 1992, nhưng đã phải vật lộn trên ghế dự bị nhằm tìm lại hình ảnh của mình khi còn ở Sampdoria. Và rồi quả ngọt cũng đến với anh vào mùa giải 1994/95. Vialli ghi được 17 bàn thắng ở Serie A, nhiều hơn cả hai mùa trước cộng lại.

Với Ravanelli, đây cũng là mùa giải thứ ba của anh tại câu lạc bộ và cũng chính là thời điểm anh trở thành một trong những tiền đạo đáng sợ nhất tại Ý. Anh đã ghi được 15 bàn thắng ở Serie A, 6 bàn ở Coppa Italia và 9 bàn ở UEFA Cup, trong đó trận đấu anh ghi 5 bàn thắng vào lưới CSKA Sofia chính là ấn tượng đáng nhớ nhất của mùa giải.

Đây cũng là năm mà Ravanelli bắt đầu tạo ra thương hiệu ăn mừng bàn thắng của riêng mình bằng cách vừa chạy vừa kéo áo lên che kín đầu. Ravanelli ghi được 30 bàn thắng trong cả mùa giải, thành tích mà anh chỉ có thể lặp lại được một lần duy nhất khi chuyển tới chơi cho Middlesbrough ở mùa bóng 1996/97.

Lippi luôn tìm cách để biến đội bóng thành một tập thể gắn kết, có tổ chức.Ông nói rằng: “Một đội bóng có nhiều cầu thủ giỏi nhất chưa chắc đã tạo ra được một đội bóng hay nhất”. Ông đã đem phương châm của mình vào Juventus ngay từ những ngày đầu tiên và rồi quả ngọt đã đến, cơn khát Scudetto đã được giải sau trận đấu với đối thủ bám đuổi là Parma.

Trước khi bước vào trận đấu, Juventus đang hơn Parma 7 điểm và Serie còn 3 vòng nữa là kết thúc. Nếu Juve giành chiến thắng, họ sẽ vô địch Serie A lần đầu tiên sau 9 năm. Bằng không, nếu Parma đánh bại được đội đầu bảng ngay trên sân khách, cuộc đua vô địch sẽ trở lên vô cùng gay cấn. 

Tuy nhiên Juve đã không để cho điều đó xảy ra. Họ đè bẹp đối thủ với tỉ số 4-0. Baggio có một màn trình diễn tuyệt vời để hỗ trợ cho Deschamps, Vialli và Ravanelli, giống như những gì anh đã từng làm để giành được giải thưởng Ballon d'Or năm 1993, màn trình diễn khiến không ai có thể nghĩ rằng anh vừa mới gặp phải một chấn thương đầu gối và phải rời xa sân cỏ 4 tháng.

Điều quan trọng nhất là Lippi đã tìm ra cách giúp Juve bớt phụ thuộc vào Baggio và sử dụng anh một cách hợp lý để phát huy tối đa hiệu quảĐiều quan trọng nhất là Lippi đã tìm ra cách giúp Juve bớt phụ thuộc vào Baggio và sử dụng anh một cách hợp lý để phát huy tối đa hiệu quả

Juve và Parma đã cạnh tranh nhau trong suốt mùa giải đó, không chỉ ở Serie A mà họ còn chạm trán nhau ở hai trận chung kết Coppa Italia và UEFA Cup. Hai đội gặp nhau tổng cộng 6 lần, trong đó có tới 5 trận đấu diễn ra vào tháng 5 và tháng 6. Cần biết rằng đội hình Parma khi đó cũng sở hữu rất nhiều hảo thủ như Gianfranco Zola, Faustino Asprilla, Roberto Sensini, Luigi Apolloni và Dino Baggio.

Lippi và các học trò đánh bại Parma với tỉ số 3-0 ở chung kết Copa Italia, nhưng đã không thể có được được cú ăn ba trong mùa giải khi thất bại với tổng tỉ số 1-2 chung cuộc tại chung kết UEFA Cup (thua 0-1 trên sân khách, hòa 1-1 ở sân nhà).

Tuy nhiên, cú đúp quốc nội cũng là sự trở lại không thể ngọt ngào hơn với đội bóng phải sống dưới cái bóng của AC Milan hay Napoli trong gần một thập kỉ. Tập thể Juventus năm đó cũng được biết đến với rất nhiều cầu thủ có tố chất thủ lĩnh, và 9 trong số họ về sau đều trở thành những HLV có tiếng.

Conte, Deschamps, Sousa và Massimo Carrera đều vô địch các giải VĐQG nơi mình dẫn dắt. Vialli cũng giành được UEFA Cup Winners 'Cup (cúp C2) cùng Chelsea vào mùa giải 1997/98, cùng một vài danh hiệu quốc nội khác. Với Dechamps, ông còn đưa được Monaco tới trận chung kết Champions League 2004 và ĐT Pháp lọt vào chung kết EURO 2016.

Dưới bàn tay dẫn dắt của Marcello Lippi, Juventus trở thành đội có đầy đủ trong mình những yếu tố để trở thành nhà vô địch, từ những cá nhân sáng tạo, đến chiến thuật đúng đắn và cả sự dũng mãnh khi cần thiết. 

Lippi đã phải chịu áp lực rất lớn để thành công khi ông mới đến câu lạc bộ. Juve đã không giành được Scudetto kể từ năm 1986, trong khi đó Milan đã giành 4 danh hiệu, Napoli có được 2, và Inter và Sampdoria mỗi đội cũng có một lần lên ngôi. 

Bằng những thay đổi hợp lý, Lippi đã giúp Juve giành cú đúp quốc nội mùa 1994/95, mở ra giai đoạn huy hoàng mới cho đội bóngBằng những thay đổi hợp lý, Lippi đã giúp Juve giành cú đúp quốc nội mùa 1994/95, mở ra giai đoạn huy hoàng mới cho đội bóng

Thậm chí HLV tiền nhiệm Trapattoni, người vào thời điểm đó được đánh giá là “kẻ không quen với thất bại”, cũng không thể giúp Juve có được chức vô địch Serie A trong 3 mùa cầm quân, khi thành tích tốt nhất chỉ là hai mùa bóng về nhì. 

Bởi thế, trong bữa tiệc sinh nhật tuổi 70 của Lippi, hãy nâng ly lên để dành sự thán phục cho tài năng của vị chiến lược gia lão làng, cho thế hệ Juventus 1995, những người đã đưa kỉ nguyên vinh quang của Bà Đầm Già thành Turin trở lại.

Chia sẻ

Bình luận 1