Florentino Perez: Kẻ nắm giữ linh hồn Ronaldo bằng triết lý “N-G-U”
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 2

Bạn có biết, mỗi năm Cristiano Ronaldo kiếm được bao nhiêu tiền từ các hợp đồng quảng cáo không? Cỡ 23 triệu euro. Nhưng 60% trong số này lại chảy ngược về tài khoản của Real Madrid, CLB chủ quản. Nói tới Real, cũng bao gồm hàm ý nhắc về Florentino Perez – ông chủ ở “Dải ngân hà”. 

Những ngôi sao như Ronaldo lẽ ra đã có thể tận thu hoàn toàn số tiền kiếm được nhờ việc bán thương hiệu. Họ nổi tiếng, và dùng sự nổi tiếng ấy để đổi lại hàng chục triệu euro mỗi năm. 

Nhưng ở Real là câu chuyện hoàn toàn khác. Luật bất thành văn tại đây là CLB và cầu thủ chia nhau phí hợp đồng quảng cáo của cầu thủ theo tỷ lệ 60-40. Nói cách khác, Real không chỉ đơn thuần sở hữu một ngôi sao, như Ronaldo hay Gareth Bale trên khía cạnh “giám đốc – nhân viên”, mà Los Blancos còn vươn vòi bạch tuộc vào từng ngõ ngách trong cuộc sống ngoài đường pitch của các ngôi sao. 

Hãy tưởng tượng, Nike trả Ronaldo 9 triệu euro/mùa, song thực chất Real lại là người hưởng lợi nhiều nhất. Perez quan niệm CLB là bệ phóng giúp cầu thủ đánh bóng thương hiệu, và nghĩa vụ của cầu thủ ngoài việc cống hiến toàn tâm, còn là “lại quả” cho CLB khi kiếm chác bên ngoài. 

Hôm nay sẽ là câu chuyện về Florentino Perez, người tạo ra khái niệm “Galacticos”, và cũng là kẻ nắm giữ linh hồn, số phận của hàng loạt ngôi sao cập bến Bernabeu. Từ trong ra ngoài sân bóng, hình bóng Perez luôn âm thầm sát cánh cùng những Ronaldo, Bale hay Benzema. 

TAN MỘNG “LÀM QUAN”
Sau khi tốt nghiệp chuyên ngành kỹ sư công trình tại ĐH Bách Khoa Madrid, Perez thuộc diện “quy hoạch” vào cơ quan nhà nước. Đó là thời điểm Tây Ban Nha (TBN) vừa thoát khỏi khủng hoảng kinh tế, chính quyền khắp nơi bắt đầu kế hoạch khởi công các dịch vụ cộng đồng hướng tới phúc lợi xã hội. 

Ông khởi đầu bằng một vai trò hành chính nhỏ tại hội đồng thủ đô Madrid: Giám sát thi công tuyến đường công cộng. Gây dựng thiện cảm với các nhà chức trách sau dự án đó, Perez chuyển lên cấp trung ương, đảm nhận chức vụ chuyên viên mảng cầu đường tại Bộ Công chính và Vận tải TBN. Từ đây, Perez dần làm quen với những phần hoa hồng màu mỡ từ các dự án chính phủ. 

Ngay từ thời trẻ Perez đã thể hiện tham vọng rất lớn với quyền lựcNgay từ thời trẻ Perez đã thể hiện tham vọng rất lớn với quyền lực

Ở các nước tư bản, khi đã nhiều tiền, xu hướng tiếp theo là “nhiều quyền”. Perez nắm trong tay cơ số vốn nên tin rằng, đó sẽ là điều kiện tuyệt vời cho tham vọng chính trường của mình. Bằng những cuộc vận động hành lang, Perez được bầu làm Tổng Thư Ký của Đảng Dân chủ Cải cách (PRD). 

Tuy nhiên, cuộc bầu cử năm 1986 khiến PRD phải giải thể, vì tổ chức ấy không giành đủ số phiếu tối thiểu cho một ghế ở nghị viện. 

TRIẾT LÝ N-G-U
Perez đứng giữa hai ngã rẽ. Hoặc “an phận” ở vị trí sẵn có vì chẳng chính Đảng nào chấp nhận một kẻ nổi dậy, hoặc rời nơi cửa quyền và chuyển sang kinh doanh. 

Cùng vài bằng hữu lâu năm, Perez góp vốn mua lại Padros, ngân hàng đã tuyên bố phá sản. Một thập niên trôi qua, Padros trở thành thực thể hùng mạnh nhất trong lĩnh vực ngân hàng, chi phối toàn bộ các hoạt động tiền tệ tại xứ bò tót. 

Một lần nữa, Perez lại được trải nghiệm cảm giác “bơi trong tiền”. Và cũng giống như lần trước, ông không chịu dừng lại ở đấy. Bằng quyết định sát nhập Padros vào một tập đoàn đa ngành nghề khác, Perez nằm trong nhóm những doanh nhân điều khiển hệ thống tài chính toàn cầu. 

Đã có sự chuyển biến tích cực trong lần thay đổi này của Perez. Nhưng cuộc đời một doanh nhân là những chuyến đi liên tục không biết điểm dừng chân. Không bao giờ có chuyện Perez “rửa tay gác kiếm” vì lúc này, ông không còn bị ảm ảnh bởi nhiệm vụ “kiếm tiền”. Ông cần quyền lực, thích cảm giác “chỉ tay 5 ngón”, ra lệnh và áp đặt mọi thứ. 

Dù đã có rất nhiều tiền, Perez vẫn không ngừng cầu tiến và đã thành lập ACS, nhà thầu xây dựng thuộc loại lớn nhất thế giới.Dù đã có rất nhiều tiền, Perez vẫn không ngừng cầu tiến và đã thành lập ACS, nhà thầu xây dựng thuộc loại lớn nhất thế giới.

Mọi thứ đều có nguồn cơn của nó, dĩ nhiên rồi. Như bao sinh viên khác, Perez thuở đi học phải đăng ký lớp tiếng Anh như tín chỉ bắt buộc trong giáo trình học. Minguel Diaz, giáo viên tiếng Anh của Perez kể lại ông ta là học viện chăm chỉ, đặc biệt thích thú với chuyên đề “thành ngữ”. 

“N-G-U” là gì? Đừng nhầm lẫn, nó không hề có ý ám chỉ tính từ ngu ngốc hay ngu xuẩn. Đây là ba chữ viết tắt của cụm “Never Give Up”, tạm dịch “Không bao giờ bỏ cuộc”, cũng chính là cụm thành ngữ Perez tâm đắc nhất trên ghế giảng đường. 

Cú vấp ngã đầu đời ở PRD cho Perez biết rằng cuộc đời là một chuỗi vận động không ngừng nghỉ. Không có gì là chắc chắn, không có gì là trường tồn mãi với thời gian. Chỉ có nỗ lực và cố gắng của con người là không bao giờ mất đi. Vì thế, Perez thành lập công ty xây dựng ACS – nhà thầu công trình lớn nhất thế giới hiện nay. 

ĐI TÌM QUYỀN LỰC
Tham vọng và cầu tiến, đó là những gì phù hợp nhất để miêu tả về Perez. Ông đã có thể yên vị và thụ hưởng bổng lộc từ những dự án xây dựng của chính phủ. Song Perez chọn cách ngược lại, tự gây dựng cơ đồ và hình thành thứ quyền lực mà bất kỳ ai cũng thèm khát. 

Ở TBN, bóng đá đóng vai trò đặc biệt quan trọng. Trong một quốc gia bị chia cắt thành nhiều vùng, luôn tồn tại những bất đồng sâu sắc giữa trung tâm hành chính quốc gia và các đặc khu tự trị, bóng đá chính là công cụ tuyên truyền hiệu quả nhất cho từng chế độ.

Từ xa xưa, nhà độc tài Franco đã coi Real Madrid làm “loa phát thanh” cho chính quyền của mình. Nắm trong tay quyền kiểm soát Real, cũng có nghĩa là nắm trong tay loại quyền lực có sức mạnh tối cao. 

Những dữ kiện vừa nêu chắp nối, xâu chuỗi lại với nhau để đi tới kết luận: Perez cần chạy đua vào “Nhà trắng”, cụ thể là ghế chủ tịch Real. Năm 1995, nhân tình hình nội bộ Real khủng hoảng do khoản nợ khổng lồ đè lên vai, Perez đặt quyết tâm hạ bệ chủ tịch đương nhiệm Ramon Mendoza. 

Song thế lực đằng sau Mendoza quá mạnh, tới nỗi bất chấp bị phản đối gay gắt vì khả năng quản lý yếu kém, vị này vẫn giành chiến thắng tuyệt đối với 699 phiếu. Perez ngậm ngùi quay về công việc chính ở ACS. 

Có điều, trước khi bước khỏi phòng hội nghị tại Valdebebas, Perez lại rút ra một bài học sâu sắc khác: Muốn thoát mác “trọc phú”, không thể rời xa các chính khách. Bước đầu tiên trong kế hoạch chinh phạt “Hoàng gia” luôn phải là xóa nhòa định kiến về một Perez “dân chủ, cải cách” ngày nào. 

Ông âm thầm siết chặt quan hệ với DRP và UCD – hai chính đảng có quan điểm ôn hòa. Khi DRP và UCD bị giải tán, Perez tiếp tục đi tìm một đồng minh tin cậy, là PP – Đảng Kito Giáo bảo thủ, tập hợp của phe cánh hữu TBN và giới quý tộc, tổ chức vô cùng giàu có và “trường vốn”,  

Một mũi tên trúng nhiều đích, Perez có vây cánh và ảnh hưởng ở khắp tổ chức chính trị lớn nhỏ tại TBN. Năm 2000, khi được cơ số “Mạnh Thường Quân” chống lưng, Perez mạnh dạn ra ứng cử ghế chủ tịch Real lần hai. 

Chiến thuật lần này được cải biên. Thay vì hứa hẹn về những chính sách phát triển CLB ở tầm vĩ mô, Perez đánh thẳng vào lòng hận thù của các madridista. Ông tuyên bố nếu được bầu làm chủ tịch sẽ mua Figo – nhạc trưởng đang khoác áo “kẻ thủ” Barca. 

Việc Perez (bìa trái) đưa được FIgo về Real là bất ngờ khủng khiếp với cả thế giới bóng đá lúc bấy giờViệc Perez (bìa trái) đưa được FIgo về Real là bất ngờ khủng khiếp với cả thế giới bóng đá lúc bấy giờ

Perez không hề “chém gió”. Trong khi tất cả đều chắc mẩm đó chỉ là tuyên bố mang tính khích lệ, phút hưng phấn quá đà của Perez thì trong bóng tối, Perez âm thầm tìm cách móc nối với người đại diện của Figo. 

Tất nhiên, giống bao người khác, tay này không mấy tin tưởng vào hy vọng thắng cuộc của Perez. Perez chỉ chờ có thế, khi điểm chết tâm lý của đối phương đã bộc lộ. Bằng kinh nghiệm của nhà buôn vào sinh ra tử nhiều lần, dưới lăng kính của Perez, 1% cũng là con số đáng cân nhắc. Trước giờ G, chuyện gì cũng thể xảy ra, chỉ cần tồn tại xác suất. 

Một giao kèo béo bở được đề xuất. Perez chìa ra một “hợp đồng bảo hiểm”, ghi rõ trong trường hợp Perez thất bại, ông sẽ đền bù cho Figo và tay môi giới khoản tiền xứng đáng. Đổi lại, Figo phải ký vào hợp đồng ghi nhớ.

99,99% Perez sẽ thua trong cuộc tranh cử nên Figo nhanh chóng gật đầu. Cựu tiền vệ người BĐN vẫn nghĩ rằng trên đời này không bao giờ có chuyện “kẻ ngoại đạo” như Perez lại nắm quyền ở Real. Cứ ký, đằng nào cũng chẳng mất gì. 

Song theo lý thuyết, 0,01% còn lại vẫn có thể xảy ra. Vả lại, Perez vốn là người tôn sùng triết lý N-G-U. Đừng vội nói trước điều gì khi ván bài còn chưa lật ngửa. Sai lầm của Figo và người đại diện là quá tự tin. 

Vì ma xui quỷ khiến thế nào, 0,01% cơ hội kia lại chính là đoạn cao trào trong vở kịch. Năm đó, Perez đánh bại Lorenzo Sanz, chính thức trở thành người đàn ông quyền lực nhất Bernabeu. Figo, không còn cách nào khác là tôn trọng hợp đồng bởi nếu không, anh sẽ chịu khoản phạt khủng khiếp, ước tính trị giá gần 25 triệu euro. 

Giành chiến thắng chung cuộc, tham vọng biến Real thành “sân chơi của những ngôi sao hàng đầu thế giới” Perez ấp ủ đã lâu lập tức được kích hoạt. Perez bán miếng đất ở đại lộ La Castellana, “trái tim” của Madrid và giải quyết khoản nợ 300 triệu euro. Còn dư 200 triệu euro, ông quay vốn để đảm bảo rằng mỗi mùa Hè, Bernabeu lại đón một ngôi sao. 

Khái niệm Galacticos ra đời từ ấy. Những ngôi sao tới Bernabeu, tỏa ánh sáng rực rỡ bao trùm khắp bờ cõi TBN. Nhưng người vui nhất, chắc hẳn là Perez. Vì ông là cỗ máy chế tạo ra những chùm sáng đó, trực tiếp đưa tên tuổi của Real lên tầm cao mới. 

Perez không chỉ sở hữu các ngôi sao, mà còn trực tiếp điều phối hướng đi của những tia sáng phát ra từ cơ thể giới quần đùi. Beckham nổi tiếng, kiếm hàng chục triệu euro chỉ nhờ vài giây lên sóng truyền hình ư? Không có chuyện dễ dàng như thế, vì Perez dù không mang công “sinh thành”, nhưng có công “dưỡng dục” những nhân vật như Beckham, Ronaldo. 

Ông tái tạo nguồn năng lượng bên trong họ, dùng cho nhiều mục đích khác nhau. Các ngôi sao thành danh nhờ chuyển tới Real nên phải có trách nhiệm gửi lại một phần lợi nhuận nhận được từ các hợp đồng quảng cáo béo bở. 

60-40, tỷ lệ ấy chưa từng thay đổi kể từ năm 2002. 

SỞ THÍCH “CHIẾM ĐOẠT”
Quyền lực ngày một nhiều cũng là lúc lòng tham Perez trở nên vô đáy. Ông không bao giờ chịu thỏa mãn, ngược lại luôn nung nấu tham vọng bành trướng, làm chủ những tổ chức, vùng đất đặt chân tới. 

Các nhà báo tới đưa tin đều được đội ngũ hậu cần trịnh trọng mời vào phòng chủ tịch. Tại đây, Perez dành hàng giờ đồng hồ trò chuyện với họ. Khi cánh đưa tin ra về, phong bì luôn dày cộp, được “giấu” khéo léo trong lẵng hoa. 

Tất cả đều ngầm hiểu, chỉ tin tốt đẹp về Real, về Perez mới được tung ra. Tin không hay được gửi thẳng vào hòm thư của ngài chủ tịch và tất nhiên, nó không bao giờ được xuất bản trên mặt báo. Vô hình trung, Perez sở hữu truyền thông thể thao TBN.

Tầm ảnh hưởng của Perez rộng lớn tới mức, ông sẵn sàng can thiệp vào hệ thống công pháp quốc gia. Bản thảo sơ bộ về Ley Mordaza – đạo luật gây tranh cãi xoay quanh quyền riêng tư và bí mật thông tin được Perez chỉnh lại sao cho đúng ý ông. 

Năm 2011, Quốc hội TBN thông qua bộ luật mang tên… Florentino Perez, tạo ra những tiền lệ chưa từng có trong quy tắc quản trị doanh nghiệp. Nó cho phép Perez, một doanh nhân tư bản tham gia vào ban giám đốc tại Iberdrola, tập đoàn năng lượng quốc gia hàng đầu TBN. 

Trên Marca, có lần Perez tự mô tả về bản thân thế này: “Tôi quá quyền lực, đến nỗi “buộc” phải ngồi vào ghế chủ tịch Real”. 

Mọi vinh quang của Ronado mấy năm qua để có dấu ấn của chủ tịch Florentino PerezMọi vinh quang của Ronado mấy năm qua để có dấu ấn của chủ tịch Florentino Perez

Qua màn ảnh nhỏ, CR7 là ngôi sao lớn nhất trong lòng khán giả. Nhưng khi sóng vô tuyến biến mất, nhường chỗ cho thực tế, Perez lại là cây quyền trượng. Cuộc đời, sự nghiệp của những ngôi sao như Ronaldo, phần nào đó đặt trọn trong lòng bàn tay Perez. 

Nếu Ronaldo không về với đội của Perez, gia nhập đội ngũ vì sao tinh tú nhất hành tinh bóng đá, chắc gì anh đã là Ronaldo của ngày hôm nay?

Chia sẻ

Bình luận 2