Đừng chết ở Viễn Đông (Kỳ 1)
Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 0

M.U của Jose Mourinho đã lên đường tới Trung Quốc để bắt đầu tour du đấu kéo dài 8 ngày. Và thế hệ đi trước có thể kể cho họ câu chuyện điên rồ mà họ đã trải qua. Vào năm 1999.

Cho đến nay, hỏi bất kỳ cầu thủ M.U nào của những năm cuối thập kỷ 1990, họ cũng đều xác nhận rằng, chuyến đi tới vùng Viễn Đông Hè 1999 là hành trình lớn nhất, đáng nhớ nhất và cũng điên rồ nhất. 

Từ Rio tới Tokyo, Liverpool đến Cape Town, đội quân của Sir Alex Ferguson đã đi khắp thế giới trong những năm tháng đó và tiếp xúc với đủ kiểu người hâm mộ cuồng loạn. Tuy nhiên, năm 1999, họ ở một vị thế khác.


THE BEATLES LẠC VÀO THÀNH PHỐ
Khi ấy, M.U vừa giành được cú ăn 3 kỳ vĩ với các chiến thắng đầy cảm xúc trước Tottenham (trận cuối tại Premier League) và Bayern (chung kết Champions League). Không ngạc nhiên khi đến Australia và sau đó là Trung Quốc, họ được tiếp đón không khác gì The Beatles lạc vào thành phố. Bắt đầu từ khi xuống sân bay và đến khi trở lại, leo lên máy bay để trở về, không lúc nào ít hơn vài ngàn người vây quanh họ. Còn với các trận đấu, sân vận động luôn phủ kín bởi 80.000 người, một con số kỷ lục với một trận giao hữu.

Thực ra, từ những năm 1960 hoặc 1970, M.U đã thực hiện các tour du đấu mùa Hè ở vùng Viễn Đông. Hồi ấy, nhiều nơi còn chưa từng nghe nói đến cái tên của đội bóng này. Xung quang nơi họ ở thường rất ảm đạm và buồn tẻ.

Nó vắng đến mức, tiền vệ huyền thoại Pat Crerand khi ở khách sạn Coogee Bay (Australia), vào buổi sáng thức dậy, đã nhìn thấy một tên trộm trong phòng mình. Ông hét lên: “Thằng khốn” rồi đuổi theo hắn trong bộ đồ ngủ. Được một quãng khá xa, hắn dừng lại và để lộ ra khẩu súng giấu dưới thắt lưng. “Mày tiến gần thêm, tao bắn vỡ sọ”, hắn nói. Tất nhiên là Crerand đành tiu nghỉu đi về, với nỗi ấm ức mất 200 bảng. 

Còn bây giờ, tức là năm 1999, chuyện ấy không có cơ hội xảy ra. Mà nếu có, cầu thủ M.U cũng sẽ được trợ giúp bởi cả ngàn người hâm mộ chầu chực ngày đêm trước cửa khách sạn. Khi M.U đáp xuống Melbourne đã lập tức nhận thấy mình được chào đón nồng nhiệt. Đập vào mắt họ là tấm pano cỡ lớn với dòng chữ đỏ: “Melbourne chào đón M.U”.

Sau thành công ở mùa 1998/99, các cầu thủ M.U đi du đấu được chào đón như những ông hoàngSau thành công ở mùa 1998/99, các cầu thủ M.U đi du đấu được chào đón như những ông hoàng

Andy Cole nhớ lại: “Tôi đi nhiều nơi nhưng chưa bao giờ đến bất cứ nơi nào tốt hơn Australia vào năm 1999. Một chuyến đi đỉnh của đỉnh”. Tiền vệ Nicky Butt cũng chung quan điểm với Cole. “Hồi năm 1997 ở Thái Lan, mặc dù người hâm mộ rất cuồng nhiệt và gọi tôi là Thiên Chúa nhưng bọn tôi bị nhốt trong khách sạn 10 ngày và không được ra ngoài vì lý do an ninh. Mỗi tầng đều có các chốt canh gác không khác trại lính”. 

VUI TỚI BẾN
Tại Australia thì khác. Một phần cũng vì Sir Alex không có mặt ở đó. Thời điểm đó ông bận bịu với tước phong Hiệp sỹ và có cuộc hẹn với Nữ hoàng. Vì vậy, ông giao mọi việc cho trợ lý Steve McClaren. McClaren là một người mới. Ông này lại xác định chỉ gắn bó với M.U thời gian ngắn nên cho các cầu thủ thoải mái tự do. 

Thêm nữa, chuyến đi này, đội trưởng khó tính Roy Keane cũng không tham gia và Denis Irwin là thủ lĩnh. Anh ta hiền khô và ngó lơ cho các đồng đội quậy phá. Lệnh giới nghiêm là có, nhưng không ai quan tâm. Các cầu thủ lẻn ra ngoài và bắt taxi đến Star City, một casino lớn ở Melbourne và ăn chơi đập phá đến 4h sáng. “Tôi và Giggsy trốn thoát và tiếp tục cuộc chơi”, Butt nói, “Trong khi Yorkey (Dwight Yorke) và Bozzy (Mark Bosnich) bị bắt trở lại vào lúc 5h”.

Dwight Yorke đã được thỏa thích chơi bời trong chuyến du đấu Australia năm 1999 cùng M.UDwight Yorke đã được thỏa thích chơi bời trong chuyến du đấu Australia năm 1999 cùng M.U

“Không có nơi nào lắm gái đẹp như ở Australia”, Yorke cho biết (có lẽ vì thế mà anh gia nhập Sydney FC vào năm 2005), “Khi bị ném trở lại khách sạn, tôi đã dùng cái mánh cũ nhất trên trái đất - hối lộ cánh an ninh cắm chốt ở thang máy - để có thể mang một vài em vào phòng để tiếp tục cuộc vui”.
Hôm sau, M.U có buổi tập ở sân Olympic. Rất uể oải nhưng các cầu thủ buộc lòng phải thực hiện các bài tập theo giáo án. Được một lát, bỗng họ nghe thấy tiếng ngáy. “Quái gì thế?”, một người hỏi. Rồi ai đó la lớn: “Đó là Yorkey”. Tiền đạo người Trinidad & Tobago ngủ như chết giữa bãi cỏ. 

Tất cả đều biết Yorke đã có một đêm mây mưa phá sức và không ai nỡ đánh thức anh. Họ tiếp tục tiến hành bài chạy bộ với tiếng cười khúc khích và tiếng ngáy vang như sấm. Còn Yorke thì kể: “Khi ra sân, tôi thấy đầu quay mòng mòng. Tôi nghĩ ngả lưng một chút chắc khá hơn. Đó là sai lầm lớn. 2 giây sau tôi đã thiếp đi. Tôi không nhớ ngủ trong bao lâu, chỉ biết rằng khi tỉnh dậy thì toàn thân đẫm nước. Tôi cần tìm ra thủ phạm để giết hắn”.
(Còn nữa) 

Chia sẻ

Bình luận 0