Đốt nhà phóng hỏa – việc đầu tiên phải làm Bản tính kỳ quặc của Wenger ẩn chứa trong vẻ ngoài đấy chất giáo sư
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Sau hai lần đàm phán, Arsene Wenger cuối cùng cũng là người của Arsenal. Từ hồi còn dẫn dắt Monaco, ông đã sớm dành sự quan tâm tới công đoạn hậu cần sau trận đấu. Vì thế, việc đầu tiên Wenger bắt tay vào xử lý khi đặt chân tới London là… thiêu rụi toàn bộ trung tâm huấn luyện London Colney, buộc giới chủ chú tâm hơn vào việc đầu tư cơ sở vật chất cho đội.

ĐẾN VÌ… BỊ ĐUỔI 
Tháng 1/1995, Wenger nhận lời mời dẫn dắt Nagoya Grampus, Nhật Bản. Ngay trong mùa giải đầu tiên, Wenger đã giúp Nagoya đoạt Cúp Quốc gia, Cúp Hoàng đế và nhận giải thưởng “HLV của năm”. Sự xuất hiện của Wenger chẳng những giúp CLB chủ quản thăng tiến mà còn đem tới cái nhìn mới mẻ về triết lý bóng đá cho quốc gia Đông Á.

Hè cùng năm, Arsenal sa thải George Graham. Thời điểm đó, “Pháo thủ” đem về Dennis Bergkamp, một trong những tiền đạo được mến mộ nhất ngày ấy. David Dein muốn đưa Wenger về Anh ngay lúc đấy nhằm tạo nên sức bật. 


Ông tới Nhật, nhưng chỉ nhận lại cái lắc đầu của Wenger: “Tôi phải hoàn thành hợp đồng đã rồi làm gì mới làm”. Dein ngán ngẩm bỏ về, tạm thời bổ nhiệm Bruce Rioch vào chiếc ghế bị bỏ trống.

Nhưng năm thứ hai của Wenger ở xứ sở hoa anh đào không mấy suôn sẻ. 3 trận đầu tiên, Nagoya thua 2. Chủ tịch CLB gọi điện cho Wenger: “Mọi chuyện đang đi theo chiều hướng xấu. Xin lỗi cậu, nhưng tôi phải thay đổi mấy thứ nhé”. Sáng hôm sau, trợ lý phiên dịch của Wenger bị sa thải.

Hè 1996, Wenger tuyên bố ông không còn là HLV của Nagoya. Thông tin được bưng bít nhưng Ken Fiar, GĐĐH của Arsenal lúc đó tiết lộ “Giáo sư” bị sa thải, không nhận được bất kỳ phí đền bù hợp đồng nào, thậm chí bị chửi là “Thằng tinh tướng” chứ không phải đơn phương xin chấm dứt hợp đồng.

Trong lúc thất nghiệp, Wenger tìm đến Dein. Ban đầu, ông được đảm bảo công việc ở Premier League song ban giám đốc không nhất trí. Họ đã tích cực liên hệ với Johan Cruyff suốt nửa năm trước đó. Phải đến phút chót (30/9/1996), Wenger mới trở thành thuyền trưởng của Arsenal do Dein dọa từ chức nếu chủ tịch đội không cho phép ông làm theo ý mình.

Wenger chỉ đến Arsenal sau khi bị Nagoya Grampus sa thải trong cay đắngWenger chỉ đến Arsenal sau khi bị Nagoya Grampus sa thải trong cay đắng

LÀM VIỆC THEO CẢM TÍNH
Ngày đầu tiên ra mắt cầu thủ trong đội, Wenger tuyên bố ông chỉ làm việc với người thông minh. Ian Wright hỏi lại: “Thế nào là thông minh”. Wenger cười khẩy: “Thì phụ thuộc vào cảm nhận của tôi thôi”.

Việc đầu tiên Wenger làm là hỏi mua hai cầu thủ đồng hương: Patrick Vieira từ Milan và Remi Garde từ Strasbourg. Dein gặng hỏi tại sao Wenger lại quyết tâm mua bằng được hai cái tên mà ít ai ở Anh biết đến. Chiến lược gia người Pháp đáp: “Tôi biết họ từ lâu rồi, yên tâm”. Mãi sau này, khi phóng viên tờ Mirror tiết lộ bài phỏng vấn Vieira, sự việc mới vỡ lở.

Số là khi Vieira nhận lời trả lời tờ Mirror, câu hỏi đầu tiên được đặt ra cho tiền vệ này: “Nhà Wenger ở đâu? Thấy bảo hai người thân lắm, chắc cũng vài lần đến nhà nhau ăn nhậu rồi nhỉ”. Vieira lúng túng, cố gắng lấp liếm một cách vụng về: “À mỗi lần tôi tới nhà Wenger đều trong trạng thái say xỉn, cậu thông cảm”. 

Câu hỏi tiếp theo: “Anh thấy triết lý của Wenger thế nào, tốt hay không tốt, có phù hợp với Arsenal không?”. Trong phút bối rối, Vieira vội vàng trả lời: “Chuyền dài của Wenger hay lắm, rất phù hợp với lối chơi tạt cánh đánh đầu truyền thống ở đây”. Ai cũng biết, Wenger xưa nay nổi tiếng là HLV theo đuổi trường phái bóng đá đẹp mắt, coi chuyền bóng đoạn ngắn làm kim chỉ nam trong lối chơi.

Viera đến với Arsenal hoàn toàn vì Wenger thấy anh có vẻ phù hợp chứ không dựa vào số liệu gìViera đến với Arsenal hoàn toàn vì Wenger thấy anh có vẻ phù hợp chứ không dựa vào số liệu gì

Lee Dixon nhớ về buổi nói chuyện đầu tiên với Wenger. “Đó là một giáo sư trong trường đại học với chiếc kính gọng dài mắt tròn, tóc xoăn. Ông ta kể lại không phải Arsenal, Fulham mới là CLB đầu tiên ở Anh ông chú ý trong một lần đi qua đại bản doanh. Wenger nói nếu được chọn lại, ông sẽ chọn Fulham bởi ở đấy yên bình, ít xe cộ lưu thông. 

Tiện thể, Wenger khẳng định nếu không vì vé xem bóng đá ở QPR hết, Martin Keown có lẽ không bao giờ biết tới Arsenal (nghe lỏm đoạn hội thoại giữa Keown với Tony Adams)”.

ĐIÊN CŨNG… CÓ ÍCH
Thuở xa xưa, Arsenal không được toàn quyền sử dụng sân tập ở London Colney. Các buổi tập buộc phải kết thúc vào lúc 1h30 chiều để nhường sân rèn thể lực cho học viên của căn cứ quân sự M25 ở sát đó. 

Thế nên, giới chủ đầu tư cũng chẳng ngó ngàng tới cơ sở vật chất. Chỉ duy một phòng tắm với vòi hoa sen cũ kỹ, không phòng tập tạ, không máy điều hòa, còn dụng cụ tập luyện cơ bắp cho cầu thủ chỉ được trưng dụng trong mùa Hè. 

Mùa Đông, tại hành lang của phòng họp lớn ở khách sạn Sopwell House cách sân Highbury khoảng 1,8 km, Arsenal thuê một máy gập bụng, một máy chạy bộ cho cầu thủ tăng cường thể trạng.

Ngày 1/11/1996, tức 1 tháng sau ngày gia nhập Arsenal, Wenger gọi điện cho Keown, nhờ anh này thông báo với toàn đội buổi tập sáng được hủy. Tiền lệ ấy chưa từng xảy ra trước đây nhưng ai nấy đều hoan hỉ vì có thời gian đi chơi. Khoảng 11h07 sáng, tiếng nổ to xuất hiện . 

Một cảnh tượng khó tin trước mắt: Toàn bộ trung tâm tập luyện London Colney thành tro bụi. Ở cổng ra vào, Wenger đang khoan thai cầm miếng socola gặm dở, nhoẻn miệng cười: “Tôi đốt đấy, ai muốn biết thì vào đây mà hỏi”.

HLV Wenger và trợ lý Pat Rice tại trung tâm huấn luyện London Colney cũ trước khi nó bị Wenger cho nổ tungHLV Wenger và trợ lý Pat Rice tại trung tâm huấn luyện London Colney cũ trước khi nó bị Wenger cho nổ tung

Trong buổi thẩm vấn với cơ quan điều tra, Wenger mô tả: “Tôi thấy chỗ này tồi tàn quá, tiện tay đang hút thuốc (xì gà Cohiba loại hảo hạng của Cuba), chạy ra mua ít xăng rồi về đốt. Tôi chỉ muốn BLĐ CLB xây lại khu tập luyện khang trang hơn”.

Vụ việc không bị truy tố hình sự do Arsenal cũng chẳng muốn trở thành tâm điểm chú ý của dư luận. Wenger được tại ngoại, Arsenal tốn 3 triệu bảng để hồ sơ vụ án chìm vào quên lãng. 

Ngạc nhiên là hành động đó của Wenger được tất cả cầu thủ và ban huấn luyện ủng hộ, họ muốn nhân cơ hội này ép giới chủ đổ tiền vào xây mới London Colney. Hai năm sau, khuôn viên mới ra đời với phí công trình lên tới 10 triệu bảng.
(Còn tiếp)

Chia sẻ

Bình luận 0