Đội tuyển Ý và bàn thắng vô nghĩa nhất
Lam Nguyên

Chia sẻ

Bình luận 0

“Bàn thắng danh dự” là thứ người ta hay nhắc đến khi nói về thế trận tuyệt vọng của mỗi đội bóng. Nói là danh dự nhưng đôi khi đó là bàn thắng vô nghĩa nhất, nếu nó không đến từ sự cố gắng của từng cá nhân, rồi cả tập thể đội. Đó là câu chuyện của ĐT Ý ở World Cup 2010. 

Trên đường đến World Cup 1994, đội tuyển Ý đã phải nhờ tới bàn thắng muộn màng của Dino Baggio trong trận vòng sơ loại cuối cùng gặp Bồ Đào Nha mới có thể chắc suất tham dự VCK ở Mỹ. Đến chiến dịch vòng loại tiếp theo, EURO 2000, ĐT Ý cũng “suýt chết” sau hai trận hòa sân khách và sân nhà trước Belarus và may mắn giành vé với chỉ một điểm nhiều hơn đội xếp sau.

Trong khi đó để đến được World Cup 2006, ĐT “áo thiên thanh” phải vất vả thắng tối thiểu Solovenia và Moldova trên sân nhà để bắt kịp chuyến bay đến Đức. Thế nên người hâm mộ Ý hẳn phải kỳ vọng thế nào khi chứng kiến phong độ của đội tuyển con cưng chiến dịch vòng sơ loại World Cup 2010. Đoàn quân của HLV Marcello Lippi không gặp trở ngại gì đáng kể, chỉ đánh rơi 6 điểm và thủng lưới có 7 bàn sau 10 trận.

Bàn gỡ hoà 2-3 trước ĐT Slovakia không thể khiến ĐT Italia tránh mối nhục bị loai từ vòng bảng World Cup 2010 với vai trò ĐKVĐBàn gỡ hoà 2-3 trước ĐT Slovakia không thể khiến ĐT Italia tránh mối nhục bị loai từ vòng bảng World Cup 2010 với vai trò ĐKVĐ

Rất nhiều cầu thủ trong đội hình vô địch năm 2006 vẫn tiếp tục chinh chiến 4 năm sau nhưng có một gương mặt mới, đó là tiền đạo Napoli – Fabio Quagliarella. Tiền đạo 27 tuổi này từng gây ấn tượng mạnh ở Udinese và có mùa giải thi đấu hay trong màu áo Napoli trước World Cup 2010 dù rằng không thường xuyên ra sân thi đấu.

Với những màn trình diễn đã thể hiện, Quagliarella là tài sản quý của bất kỳ đội bóng nào ở World Cup nhưng Lippi phớt lờ anh. “Gã đầu bạc” tự tin vào những quân cờ quen thuộc của mình. Vincenzo Iaquina và Alberto Gilardino là sự lựa chọn trong hai trận đấu vòng bảng đầu tiên, sau đó là đến lượt Di Natale và Pazzini.

Còn Quagliarella? Anh buồn chán ngồi trên băng ghế dự bị nhìn cả 4 chân sút trên không thể ghi bàn suốt 225 phút. Mãi đến trận đấu cuối cùng gặp Slovakia (sau hai trận hòa trước Paraguay và New Zealand) thì chân sút có chơi tốt cả hai chân này mới có cơ hội vào sân. Nói rằng Quagliarella ngay lập tức tạo ảnh hưởng thì e là hơi quá. Nhưng sự xuất hiện của anh chỉ một chút, một chút nữa thôi sẽ là sự cứu rỗi cho ĐT Ý.

Chính sách dùng người bảo thủ của Lippi đã khiến công của Quagliarella thành công cốcChính sách dùng người bảo thủ của Lippi đã khiến công của Quagliarella thành công cốc


Trở lại trận gặp Slovekia, Robert Vittel ghi 2 bàn, Di Natale rút ngắn tỉ số cho Ý trước khi Kamil Kopunek nâng tỉ số lên 3-1 cho Slovekia. Và rồi khi tất cả tưởng như đã chấm hết thì Quagliarella xuất hiện, chích bóng chính xác từng cm qua đầu Jan Mucha. Tỉ số có là 2-3 thì Ý cũng sẽ bị loại thôi. Bàn thắng của Quagliarella, theo nhiều người, chỉ là một bàn thắng danh dự không hơn không kém.

Nhưng với tình hình các trận đầu còn lại trong bảng đấu, ĐT Ý chỉ cần thêm một bàn thắng nữa để đi tiếp, để không phải hổ thẹn với nỗi “nhục” ĐKVĐ bị loại ngay từ vòng bảng! Với nhiều đội, thua 2-3 có lẽ là ấn tượng hơn là thua 1-3 nhưng bàn thắng danh dự có nghĩa lý gì nếu nó không đại diện cho tinh thần của toàn đội mà chỉ là vài cá nhân, như Quagliarella, muốn chứng tỏ khả năng của bản thân ngay thời điểm cả đội nghĩ mọi thứ đã an bài.

Bàn thắng đó của Quagliarella về lý thuyết là làm sống lại cơ hội đi tiếp cho ĐT Ý nhưng trên thực tế, nó hoàn toàn vô nghĩa với các cầu thủ khác. Bàn thắng của Quagliarella như chai rượu vang ĐT Ý mua về nhấm nháp sau một ngày dài khó khăn, căng thẳng. Cũng giống như bàn thắng rút ngắn tỉ số của Elano trong thất bại 1-8 đáng quên của Man City trước Middlesbrough vậy. Một sự an ủi nhằm bỏ quên đời, bỏ quên tình trạng khốn cùng của bản thân hơn là kiếm tìm một lời giải.

Thảm hoạ lại được tái hiện ở vòng loại World Cup 2018 với sự phẫn nộ De RossiThảm hoạ lại được tái hiện ở vòng loại World Cup 2018 với sự phẫn nộ De Rossi

ĐT Ý bị loại không phải là do thiếu 1 hay 2 bàn mà do họ đã có ý buông xuôi hoặc bị động quá mức để cứu lấy số phận của đội nhà. Một lần nữa cái bi kịch ấy lại đeo bám nhà vô địch Thế giới trên hành trình đến World Cup 2018. Năm 2010, họ còn có Quagliarella níu kéo chút hy vọng. Năm 2017, HLV “giam cầm” chân sút Insigne trên băng ghế dự bị, khiến De Rossi tức điên đến nỗi phải văng tục.

Có một điểm đặc biệt là mỗi khi lách qua khe cửa hẹp, Ý đều chơi hay hơn qua từng trận. Điển hình là sau chiến dịch vòng loại gian nan năm 1994 và 2006, ĐT Ý chơi hay và vào đến chung kết 2 lần, một lần đoạt cúp Vàng. World Cup 2018 vắng ĐT Ý vì thiếu một bàn thắng và biết đâu là vắng một UCV cho chức vô địch? Khó nói nhưng vẫn là niềm tiếc nuối của vô khối người yêu bóng đá.

Chia sẻ

Bình luận 0