Đến Barcelona cũng muốn Costa
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

“Dụng binh đỉnh cao có thể lấy trứng chọi với đá. Điều này chỉ có thể đạt được khi hiểu rõ điểm mạnh và yếu của ta lẫn địch”, Tôn Tử đã nói và Diego Costa hiểu rõ. Chẳng thế mà hắn dám gây sức ép ngược lên Atletico và đòi giải thoát.

GIA HẠN VÌ SUSO
Năm 2009, cả Tây Ban Nha bàn tán về Costa. Ngay cả Barca cũng bị thu hút và chỉ ít ngày sau khi trở về từ Albacete, Costa biết mình được CLB lớn nhất thế giới theo đuổi. 

Albert Valentin, thư ký kỹ thuật lúc đó của Barca gọi cho Pitarch: “Kế hoạch của mấy người dành cho Costa là gì? Tôi rất thích hắn, có vẻ tài năng và hợp với Barca B”.

“Chính xác, tôi cũng rất thích hắn. Đó là lý do vì sao chúng tôi mang Costa về mà. Nhưng tôi không định sẽ bán hắn cho các ông. Đơn giản bởi tôi nghĩ Costa sẽ còn tiến xa và thật vô lý để hắn ra đi với 3 triệu euro vào lúc này. Tốt hơn, tôi sẽ đợi 5 năm nữa và rồi các ông có thể mua Costa bằng 40 triệu euro”, Pitarch trả lời đầy thách thức.

Valentin đuối lý và dần từ bỏ mục tiêu. Nhưng thật đáng tiếc, nếu ông ta và Barca biết giữa Atletico và Costa có đầy mâu thuẫn, họ đã có thể chiếm được hắn. Mùa Hè 2009 chứng kiến cuộc cãi vã lớn nhất giữa Pitarch và Costa.

Cựu GĐKT của Atletico, Jesus Garcia Pitarch, là người có vai trò cực lớn trong việc kiềm chế Costa và giữ hắn lại AtleticoCựu GĐKT của Atletico, Jesus Garcia Pitarch, là người có vai trò cực lớn trong việc kiềm chế Costa và giữ hắn lại Atletico

Như mỗi lần trở về khác, Costa bắt đầu gây chuyện. Hắn đi tập 10 hôm thì trễ cả 10. Lười chẩy thây, Costa thậm chí đã tăng 6 đến 7 kg. Pitarch nóng mắt, ngay lập tức gọi điện và bắt đầu gào lên từ đầu dây bên kia.

- “Tại sao tôi phải quan tâm? Ông rõ ràng chẳng coi trọng tôi. Sẽ hạnh phúc cho cả 2 nếu ông để tôi đi”, Costa dường như đang giận dỗi. 

- “Được thôi, để tôi cho cậu thấy chúng tôi coi trọng cậu đến mức nào. Bao nhiêu năm, cậu nói đi? Bốn? Năm? Nói luôn đi. Chúng ta sẽ thảo hợp đồng ngay tại đây”, đến lượt Pitarch.

- “Tôi thực sự không biết gì về điều này. Tôi cần phải nói chuyện với người đại diện trước đã”.

- “Chắc tôi điên mất! Đầu tiên cậu bảo Atletico không coi trọng và rồi, khi tôi nói cậu có thể quyết định mọi điều khoản trong hợp đồng, thì tất cả cậu muốn lại là gọi cho người đại diện ư? Atletico không thể bày tỏ thiện chí hơn việc này đâu”.

Và rồi thì mục đích thực sự của Costa cũng lộ ra. Hắn đưa số điện thoại của một gã đến từ Vitoria – CLB nằm ở bang Bahia (Brazil) cho Pitarch. Costa muốn ra đi, về Brazil theo dạng chuyển nhượng tự do hoặc cho mượn, thế nào cũng được.

Costa lải nhải liên tục về việc “không được coi trọng” cho đến khi Pitarch gọi điện cho Jorge Mendes và chìa ra bản hợp đồng gia hạn. Rất nhanh chóng, Mendes đồng ý và cũng chỉ cần khoảng thời gian tương tự để làm nguôi cái đầu bồng bột của Costa.

Mọi chuyện thật sự thuận lợi với Atletico. Mendes không đến nhưng Costa vẫn tham gia buổi ký kết, một mình. “Tôi chỉ gia hạn vì Suso (Pitarch). Ông ấy tin tưởng tôi”, Costa làu bàu như thường lệ, bất chấp không khí vui vẻ ngày hôm đó.

TÊN NGÔNG CUỒNG ĐẾN THEO HỢP ĐỒNG “MƯỢN CHUI”
Nhưng với bản hợp đồng mới, Costa cũng không còn là thằng bé ngây ngô năm nào. Hắn không muốn dành cả quãng thời gian trước mùa giải với Atletico. Nếu đội bóng muốn cho đi mượn, hãy làm sớm luôn. Điều này đã xảy ra 2 năm liên tiếp và Costa than phiền việc chuyến đến nơi mới vào những phút cuối khiến hắn khó hòa nhập.

Mọi chuyện diễn ra đúng theo ý muốn của Costa. Carlos Suarez – chủ tịch của Valladolid, khao khát muốn có Costa. Hai bên nhanh chóng đạt được thỏa thuận nhưng lần này, để tăng thuyết phục, Costa được bán đứt sang Valladolid kèm điều khoản mua lại vào cuối mùa của Atletico.

Quá trình phát triển của Costa cực kỳ quan trọng với Atletico và Pitarch muốn đảm bảo Valladolid sẽ không bông đùa với tài năng của mình. Theo chiều ngược lại, thủ môn Sergio Asenjo đến Vicente Calderon. Điều này càng khiến Costa tin tưởng vào sự nghiêm túc của thương vụ chuyển nhượng mà Pitarch ma mãnh gọi là “mượn chui”.

Costa biết thừa và gằn giọng trước ngày ra đi: “Đây sẽ là lần cuối cùng tôi làm việc này”. Chắc chắn là sẽ có những tác động tiêu cực đến cầu thủ khi bị đẩy đi quá nhiều. Do đó phải lấy sự quan tâm để bù đắp. Pitarch đảm bảo mọi liên lạc giữa Atletico và Costa diễn ra thường xuyên. Ông cũng đến thăm hắn mỗi khi có dịp, thậm chí còn bảo nhân viên thường xuyên mua quà. Tất cả chỉ để Costa hiểu CLB luôn ở dõi theo.

Lần đầu tiên kể từ ngày đặt chân đến Tây Ban Nha, Costa có nguyên cả mùa Hè để hòa nhập với đội bóng mới. Nhưng điều đó không đủ để khiến HLV Jose Luis Mendilibar điền tên hắn vào đội hình xuất phát trận mở màn mùa giải gặp Almeria. Thay vào đó là 2 tân binh khác, Manucho và Alberto Bueno. Cả hai đều đến từ những nơi danh tiếng như Man United và Real Madrid, tiêu tốn của Valladolid tổng cộng 6 triệu euro.

Dang tiếng bước lên từ Segunda không thể cạnh tranh với những nơi hào nhoáng khác, Costa hiểu rõ. Nhưng may thay, HLV Mendilibar là người biết nhìn đường dài.

Dù chỉ thi đấu theo dạng "mượn chui" nhưng Costa vẫn cống hiến hết mình cho ValladolidDù chỉ thi đấu theo dạng "mượn chui" nhưng Costa vẫn cống hiến hết mình cho Valladolid

Không lâu sau đó, Costa góp mặt thường xuyên trong danh sách ra sân và ghi 6 bàn chỉ sau 12 trận. Dù vẫn cần một đối tác trên hàng công nhưng Costa chưa bao giờ được xem là một số 9 thuần túy. Mendilibar muốn Costa di chuyển rộng ra 2 cánh và thực hiện những màn solo ngay từ giữa sân.

Đã từng có những lo ngại về Costa, về một tên ngông cuồng đến theo hợp đồng “mượn chui”. Hắn có thể làm màu trước truyền thông rồi chui xuống ghế sau như một kẻ hèn nhát. Nhưng không, Costa – một lính đánh thuê theo cách gọi của nhiều người, sẵn sàng đương đầu thử thách và cống hiến hết mình cho Valladolid.

Costa thực sự tôn trọng Valladolid, không chỉ vì trân trọng những giây phút đầu tiên được chơi tại La Liga, mà còn bởi nơi này có HLV khó nhằn nhất trong cuộc đời hắn, Mendilibar. Một lần, cả đội cười đến phát điên khi thấy Costa phải ra vườn thu hoạch nho. Đó là hình phạt vì thói vô kỷ luật và dám nhờn mặt với Mendilibar.

Mendilibar mắng mỏ, đòi hỏi rất nhiều từ học trò nhưng luôn cho họ không gian riêng để phát triển. Sự “thô ráp” này phù hợp với Costa, đủ để hắn ngày ngày mài mặt trên sân tập không một lời oán thán. Nhưng sau tất cả, rốt cuộc Costa vẫn gây chuyện…

Còn tiếp…

Chia sẻ

Bình luận 0