BĐ&CS

Chia sẻ

Bình luận 0

Tiếp theo kỳ trước...
Tôi không phù hợp với nghiệp đèn sách đàng hoàng, tôi chỉ là một học sinh trung bình, chẳng thông minh cũng chẳng ngu dốt. Thời gian duy nhất mà tôi thực sự ngồi xuống bàn học là ba tuần cuối trước kỳ thi, chỉ vậy thôi. Chẳng có ai chịu khó bớt chút thì giờ để nhồi nhét sự quan trọng của giáo dục vào tôi.

Tài năng thực sự của tôi là thể thao, và dù tôi có niềm đam mê bóng đá, tôi đã được các thầy cô giáo khuyên theo nghiệp điền kinh. Tôi từng về nhì trong một cuộc chạy đua băng đồng và một trong số các huấn luyện viên của đội điền kinh trường đã tuyển tôi. Vào những năm đầu của thập niên 1970, trường của tôi nổi tiếng với việc rèn ra những vận động viên chạy tuyệt vời, vậy nên, điền kinh luôn là môn được ưu tiên hàng đầu.

Tôi không phải là một vận động viên điền kinh tài năng bẩm sinh, tôi phải khổ luyện. Tôi đã thường thức dậy lúc 4 giờ sáng và chạy từ 10 đến 15 km trước khi đến trường. Tan học, tôi nghỉ ngơi đôi chút rồi lại hướng ra đường chạy để tiếp tục tập luyện. Tôi từng ước ao giành chiến thắng trong giải liên trường. Tôi chạy cự ly trung bình, 800 mét, trong khoảng 1 phút 58 giây và cự ly 1500 mét trong 4 phút 7 giây, cũng không xoàng lắm đối với một học sinh.

Tôi không được huấn luyện bài bản và thiếu chỉ dẫn trong chế độ dinh dưỡng, thế nhưng, tôi lại được luyện tập cùng những vận động viên chuyên nghiệp, những người thi đấu ở cự ly dài hơn. Huấn luyện viên của tôi hồi đó là một người rất tốt bụng, ông đã hy sinh không ít thời gian và tiền bạc cho học trò mình mà chẳng đòi hỏi lấy lại thứ gì.

Tên ông ấy là Sivalingam và ông cho phép tôi được tập luyện cùng một nhóm vận động viên điền kinh quốc gia của một câu lạc bộ hàng đầu tên là Hiệp hội Thể thao Tốc độ.

Công việc luyện tập cực kỳ vất vả và mệt nhọc, khi buổi tập kết thúc, bọn tôi thường kéo nhau đến một trung tâm ẩm thực - một khu ăn uống ngoài trời - bên cạnh để mua ít thức ăn và đồ uống. Tuổi trẻ của tôi đã tập trung vào thể thao, chẳng ai thèm nói với tôi sẽ chẳng có tương lai nào cho cái việc tôi đang làm.

Nếu tôi không phá kỷ lục thế giới thì đừng mong có ưu đãi gì đặc biệt. Chỉ mãi sau đó tôi mới nhận ra rằng tất cả bạn bè mà tôi từng luyện tập và thi đấu cùng đều hoặc là những vận động viên bị bỏ rơi sau khi tốt nghiệp hoặc trở thành giáo viên Giáo dục Thể chất.

Thời đi học, tôi có một hoạt động ngoại khóa khác là hướng đạo sinh. Tôi vẫn có thể nhắc lại được lời thề trước Chúa, trước Nhà nước Cộng Hòa Singapore và trước Luật Hướng Đạo. Là hướng đạo sinh, bọn tôi có thể mượn được chìa khóa để vào một số cơ sở bị khóa của trường, bao gồm phòng Nghe - Nhìn, nơi bọn tôi phải dọn dẹp định kỳ để gây ấn tượng với hiệu trưởng.

Một ngày nọ, một đứa bạn cũng là đồng môn hướng đạo đã đánh thêm chìa khóa của phòng Nghe - Nhìn để cuối tuần đến đó xem phim đến khuya muộn. Vào một trong số những đêm như vậy, bạn tôi và tôi đã quyết định ăn trộm một đầu thu băng VHS trong phòng đó rồi mang xuống phố bán lấy 500 đô la Singapore.

Bọn tôi đã chia đều chiến lợi phẩm. Đó là năm 1984 và tôi 18 tuổi, thời kỳ đó, xuống phố là một niềm sung sướng của bọn tôi. Với 500 đô la trong túi, bọn tôi đã đi xem phim; tôi chẳng thể nhớ đó là phim gì. Khi vụ trộm bị phát giác, nhà trường đã báo cho cảnh sát, thế nhưng chẳng có vụ bắt bớ nào xảy ra. Hiệu trưởng cứ tự hỏi mãi vì sao một chiếc đầu thu VHS có thể biến mất mà

Sau vụ này, vài người bạn của tôi tiếp tục qua đêm tại trường, chúng mang người ngoài vào và lên kế hoạch cho một vụ đột nhập lớn. Khi đó, tôi đã kết thúc cấp hai và bắt đầu cho giai đoạn dự bị Đại học. Tôi đăng ký học Khoa học Xã hội và Nghệ thuật, nếu hồi đó tôi vào Đại học và nhận bằng tốt nghiệp, thì có lẽ hôm nay tôi đã trở thành giáo viên, nhưng số phận đã chọn một con đường khác cho tôi.

Vào một đợt nghỉ cuối tuần, lũ bạn học cũ của tôi đã đột nhập trường và lấy cắp toàn bộ thiết bị điện tử trong phòng Nghe - Nhìn. Chúng còn đột nhập vào căng tin trường và ăn trộm cả đồ ăn thức uống để thỏa mãn cơn đói khát của chúng. Một đứa bạn tôi, tên là Rajah, đã lấy cắp một đôi giày đá bóng cũ để trong căng tin. Sau đó, thằng ngu đó đã đi đôi giày này trong một trận đá bóng giữa các lớp với nhau và để người chủ cũ phát hiện.

- “Ê,” cậu kia hét lên, “đó là giày của tao”.

Bọn tôi đều là bạn bè. Nếu có mặt ở đó, có lẽ tôi đã dàn xếp vụ việc bằng một lời xin lỗi mà không gây ra bất cứ hậu quả nào. Thế nhưng thằng Rajah lại quá ngoan cố, nó không chịu nhượng bộ và trả lại thứ thành quả chẳng mấy vẻ vang đó.

- “Không”, Rajah cãi, “đây là giày của tao”.

Đến nước này, tay chủ giày khiếu nại với ông phụ trách căng tin, người được cậu ta gửi đôi giày. Người phụ trách căng tin báo lên Hiệu trưởng và Hiệu trưởng gọi cho cảnh sát. Rajah bị thẩm vấn và khai rằng nó đã mua đôi giày ở ngoài trường. Rajah phịa rằng kẻ bán là Maniam, một người bạn khác của tôi. Lập tức thằng này cũng bị cảnh sát bắt và được “đánh cảm” cho đến khi khai rằng có liên quan đến vụ đột nhập.

Nếu bạn đang băn khoăn “đánh cảm” là gì thì hãy để tôi khai sáng cho bạn về các biện pháp điều tra mà cảnh sát Singapore đã sử dụng thời đó. Nếu họ có dù chỉ một chút manh mối về sự liên quan của bạn đến một vụ nào đó mà bạn lại cố chối tội hoặc giảm bớt vai trò của mình, thì bạn sẽ được “đánh cảm”.

Nghĩa là bạn sẽ bị ép tắm vào sáng sớm, ví dụ 4 giờ sáng, sau đó, trong khi bạn vẫn ướt như chuột, bạn sẽ bị bắt đứng trước máy điều hòa với hơi lạnh phun thẳng vào da trần với độc một chiếc quần lót trên người. Nếu biện pháp đó chưa đủ đô, họ sẽ chuyển sang giai đoạn hai: cảnh sát sẽ đánh bạn mà không để lại thương tích gì trên thân thể. Họ được đào tạo rất bài bản cho việc đó và, vì bạn có thể sẽ được kiểm tra y tế trước khi bị dẫn ra tòa, các bác sỹ sẽ ngoảnh mặt làm ngơ với bất kỳ vết thâm tím nào trên người bạn.

Sau khi được “đánh cảm”, Maniam đã hót như chim và cái kim trong bọc lòi ra hết: giày đá bóng, đầu thu VHS và tất cả mọi thứ. Trong khi bạn học tôi đang bị cảnh sát truy bắt khắp nơi, thì tôi đang ở Malaysia để tham dự một sự kiện thể thao là Giải điền kinh các trường phổ thông ASEAN.

Ngay khi về đến Singapore, tôi nhận được trát yêu cầu trình diện tại đồn cảnh sát, nên bố tôi đã phải đưa tôi đến đó. Bạn bè tôi đã khai tôi là tòng phạm của chúng. Cả bọn đều bị kết tội trộm cắp còn tôi được hưởng án treo. Khi đó tôi 18 tuổi, cho đến thời điểm đó bố mẹ tôi vẫn tưởng tôi là một thằng ngây thơ chẳng biết gì.

Còn tiếp...

CÁC KỲ TRƯỚC:

http://bongdacuocsong.net/tin-tuc/ho-so/cuoc-doi-mot-trum-dan-xep-ti-so-ky-3-21491605.html

http://bongdacuocsong.net/tin-tuc/ho-so/cuoc-doi-mot-trum-dan-xep-ti-so-ky-2-20831605.html

http://bongdacuocsong.net/tin-tuc/ho-so/cuoc-doi-mot-trum-dan-xep-ti-so-ky-1-20591605.html

Chia sẻ

Bình luận 0