Lê Minh

Chia sẻ

Bình luận 0

CHƯƠNG I Gã trai Kampong
Tên tôi là Wilson Raj Perumal, tôi là người gốc Tamil Ấn Độ được sinh ra ở Singapore. Ngày nay, Singapore là một quốc gia phát triển, nhưng vào năm 1965, khi tôi chào đời thì vẫn tệ lắm. Cùng năm đó, Singapore tách ra khỏi Malaysia và giành quyền độc lập. Bố mẹ tôi vốn là dân Malaysia, nhưng sau vụ chia tách, họ đã chọn đến sống ở Singapore và đã trở thành công dân của đất nước non trẻ này. Và bọn trẻ con chúng tôi được sinh ra là người Singapore.

Tôi là đứa thứ ba trong số năm (5) đứa con của gia đình, trên tôi là ông anh và bà chị, dưới tôi còn thằng em và con bé em nữa. Hồi còn nhỏ, tôi là một thằng kampong, tức là “thằng nhà quê” theo ngôn ngữ Malaysia.
 
Gia đình tôi có một mảnh đất nhỏ ở Chua Chu Kang, một vùng ngoại ô phía Tây Singapore với những trại lợn và cánh đồng trồng trọt (bỏ) khá lớn. Gia đình tôi không sống hẳn trong vùng chăn nuôi trồng trọt đó mà sống ở vùng ven, gần thành phố hơn, ngay sát tuyến đường sắt đi từ Malaysia đến Tanjong Pagar, trái tim của quận trung tâm thương mại Singapore.  

Gia đình tôi thuộc tầng lớp hạ lưu. Tôi nhớ, bố tôi chật vật lắm mới kiếm được việc làm. Nhưng rồi ông làm thầu khoán, mở công ty riêng chuyên bỏ thầu những công trình công cộng kiểu như sơn đèn đường, đặt cáp hay đại loại thế. Ông không ham cờ bạc, là một người ngay thẳng và từng tình nguyện tham gia một số việc của cảnh sát. Bố tôi còn đeo đai đen Judo và là một huấn luyện viên võ thuật.

Tôi cũng còn khá (nhiều) họ hàng ở Johor, Malaysia. Tất cả bọn họ đều là công nhân trong đồn điền cao su của người Anh trong thời kỳ thuộc địa. Khi Malaysia giành được độc lập vào năm 1957, họ bắt đầu làm việc cho chính quyền địa phương, vẫn là công việc cũ là trồng cao su, cạo mủ cao su để bán. Những lúc nghỉ học, tôi thường sang đó để giúp họ. Công việc bắt đầu từ 4 giờ sáng và kết thúc vào 1 giờ chiều. Rồi chúng tôi trở về nhà nghỉ ngơi đến hết ngày.
 
Khoảng những năm 1970, Singapore vẫn cực kỳ lạc hậu, đến nỗi người dân phải tự đi đổ phân. Người Trung Quốc thường làm công việc hạ đẳng đó. Bạn có thể ngồi trong phòng vệ sinh làm việc của mình trong khi cái thùng được sử dụng để hứng phân bỗng đâu biến mất dưới mông bạn. “Mẹ kiếp. Cái thùng đâu rồi?”. Thế là một gã gốc Tàu sẽ nhét vào một cái thùng mới rồi mang phân của bạn đi đổ.

Lúc đó đã có xe hơi nhưng nhà tôi thì không có. Nhà tôi có điện nhưng không có nước máy cho đến tận năm 1975. Khi tôi còn bé, mẹ tôi thường phải đi 5 cây số để lấy nước sạch về ăn uống. Cũng may mà nhà tôi có một giếng nước với một chiếc ròng rọc ngay bên ngoài nhà để cả nhà tắm rửa, giặt giũ...

Hồi bé, tôi học trường tiểu học Teck Whye, trường chỉ cách nhà tôi một quãng đi bộ. Những hôm được nghỉ lễ (học) mẹ tôi hay gọi tôi lại và nói: “Wilson, sao con không đi bán ít dừa?”. Nhà tôi có một mảnh vườn nhỏ trồng cây ăn quả gồm mít, chôm chôm, sầu riêng, dừa, chuối lá và một số loại khác.
 
Nhà tôi còn trồng cây cà ri và một loại rau dài có tên tiếng Tamil là “murungai”. Phụ nữ Ấn Độ thường nấu món murungai bởi nó rất bổ dương. Mẹ tôi thường thuê một tay trèo dừa lành nghề đến hái dừa cho bọn tôi. Rồi anh em tôi  dành cả buổi chiều để lột vỏ, sau đó, tôi sẽ đến nhà hàng xóm bán dừa cùng một số hoa quả khác cho bạn bè mẹ tôi để kiếm ít tiền. Những ngày nghỉ học cũng là cơ hội để tôi kiếm tiền từ những công việc lặt vặt ở khu công nghiệp gần nhà và những khoản này tôi dành để mua sách vở hoặc quần áo.

Chua Chu Kang là một vùng bùn lầy ngập nước. Chuyện lũ lụt là thường xuyên, đặc biệt là vào mùa mưa. Lúc đó, rất hay xảy ra các vụ chết người do rò điện từ những cột đèn đổ. Năm tôi lên 7 tuổi, một trận lụt lớn đã đã diễn ra, phủ bùn khắp cả vùng. Lũ trẻ bọn tôi cũng có cơ hội kiếm chác khi gặp những xe bị chết máy. Chúng tôi đẩy xe thuê cho họ đến khi xe nổ máy và đổi lại, họ trả cho bọn tôi ít tiền lẻ.

Ngay bên cạnh nhà tôi có một mương thoát nước lâu năm mà cứ khi nào mưa lớn là lại bị tràn. Vào những ngày đó, mẹ tôi thường không cho bọn tôi ra ngoài, nên tôi chỉ ngồi trong bếp thò chân ra ngoài cửa sổ và nhìn những vật trôi nổi theo dòng nước. Tôi quan sát mặt nước rất chăm chú, hy vọng sẽ có quả bóng hoặc thứ gì đó đáng giá.

Có một cây cầu gỗ bé tí bắc từ mảnh đất nhà tôi qua bờ bên kia mương nước, mọi người hay sử dụng nó làm đường tắt để sang phía bên kia. Chiếc cầu khá hẹp và chẳng dễ dàng khi đi qua, nhất là khi mương thoát đầy nước. Khi tôi khoảng 13 tuổi, tôi đã trông thấy một chiếc ô trôi theo dòng nước, một chiếc ô mới. Nó bị lộn ngược từ dưới lên.

- “Mẹ nó”, tôi thầm nghĩ trong lúc đứng dậy khỏi chỗ ngồi. “Cái ô đó còn mới”.

Và rồi tôi nhìn thấy một cái đầu của một đứa bé gái, trồi hụp giữa những gợn sóng phủ bọt. Tôi đã gọi mẹ và cùng chạy ra ngoài đuổi theo chiếc ô để xem liệu có thể tìm thấy và cứu con bé không. Nhưng dòng nước quá mạnh đã cuốn nó đi mất tích. Con bé chắc đã trượt ngã khi đi qua chiếc cầu bé tí đó. Ngày hôm sau, thi thể của nó được tìm thấy trong hồ chứa Kranji ở phía Bắc.

Đường tàu hỏa gần nhà tôi cũng là một nơi đầy tai ương. Hồi tôi còn bé, một trong số những người bạn của mẹ tôi đã tự sát bằng cách đứng trên đường sắt trước mặt đoàn tàu đang lao đến để tự giải thoát khỏi gã chồng vũ phu. Một cặp tình nhân trẻ tuổi bị gia đình hai bên phản đối cũng đã từ bỏ mạng sống trên con đường chết chóc đó, cũng giống như con chó béc giê Đức của nhà tôi năm tôi 17 tuổi.

Còn tiếp...

Kỳ 1

Chia sẻ

Bình luận 0