Lê Minh (lược dịch)

Chia sẻ

Bình luận 0

Dàn xếp tỉ số, cá cược bóng đá là ngành công nghiệp bẩn thỉu nhưng béo bở. Trong cuốn sách "Kelong Kings" mà BĐ&CS bắt đầu khởi đăng, tù nhân Wilson Raj Perumal sẽ lật tẩy toàn bộ thế giới ngầm đã biến y thành Ông trùm dàn xếp và tội phạm toàn cầu...
PHI LỘ
Khi họ đến bắt tôi ở Phần Lan, họ tưởng đâu chỉ là câu chuyện Wilson-Raj-bị-tống-về-Singapore, bị nhốt và bóc lịch khoảng 5 năm. Họ không hề hay biết rằng các vụ dàn xếp tỉ số bóng đá sẽ bị phát giác, không hề nghĩ rằng cảnh sát sẽ kiểm tra điện thoại di động, laptop, và kiểm tra tất cả đồ đạc của tôi.

Tôi vừa đáp chuyến bay từ thị trấn nhỏ, lạnh lẽo Rovaniemi xuống sân bay Vantaa, thủ đô Helsinki, Phần Lan thì bị chặn lại. Chỉ riêng mình tôi. Nên lập tức, tôi cảm thấy có gì đó không ổn. Đây không hẳn là chỉ là kiểm tra ngẫu nhiên, họ đã bám theo tôi từ trước, dõi theo nhất cử nhất động của tôi.

Thế nào đó mà họ đã để xổng tôi ở Rovaniemi, có lẽ, họ không ngờ rằng tôi sẽ đáp chuyến bay đầu tiên lúc 6 giờ sáng. Vậy nên, khi tôi xuất hiện ở sân bay Vantaa, cảnh sát đã chặn tôi lại, kiểm tra hộ chiếu và dẫn tôi xuống phòng tạm giữ của cảnh sát sân bay. Rồi một nhân viên bước vào.

- “Anh đi du lịch bằng hộ chiếu giả”, anh ta nói.

Tay này cầm một bức ảnh của tôi trong tay, một bức ảnh lớn. Tôi không thể nhận ra chiếc áo phông mà tôi đã mặc trong bức ảnh đó. “Tôi kiếm đâu ra chiếc áo phông đó”, nó trông có vẻ là một bức ảnh cũ. Anh ta soi bức ảnh một cách kỹ lưỡng, rồi bắt đầu chăm chú quan sát tôi.

- “Đây không phải là hắn”.

Anh ta kiểm tra vết sẹo trên trán tôi. Tôi có một vết sẹo nhỏ ngay dưới chân tóc, nhưng anh ta không tìm thấy.

- “Không, không, không”, anh ta lắc đầu, “Đây không phải là hắn”.

Thế nhưng cảnh sát ở Rovaniemi kiên quyết giữ tôi lại. Vậy nên, tôi đã phải ngồi lại đó, trong phòng tạm giữ của sân bay Vantaa ở Helsinky. Trước đó một hôm, đám cảnh sát Phần Lan đã tóm nhầm một tay Ấn Độ nào đó trong một khách sạn ở Rovaniemi.

- “Này, anh có phải là Wilson Raj Perumal không?”

- “Tôi là Perumal”, tay này nói trong lúc giơ tay lên quá đầu, “Nhưng tôi không phải là Wilson Raj”.

Ai đó đã cung cấp cho cảnh sát Phần Lan toàn bộ thông tin chính xác về tôi: người Singapore, gốc Ấn Độ, tên thật, ảnh. Và đám cớm đã gọi cho toàn bộ khách sạn trong thị trấn.

- “Khi nào hắn lấy phòng”, họ yêu cầu, “hãy liên lạc ngay với chúng tôi”.

Kẻ nào đó đã có bức ảnh cũ này của tôi để dùng cho vụ này… Nhưng là ai? Đêm trước hôm bị bắt, tôi đã cãi vã qua e-mail với một gã người Singapore gốc Tàu tên là Benny.

- “Chắc là Benny rồi. Thằng chó!” tôi nghĩ bụng.

Bọn tôi tranh cãi về món tiền tôi nợ hắn, 1,1 triệu đô Singapore (khoảng 900 nghìn USD). Đó là khoản tiền mà tôi đã đốt sạch khi đặt cược vào các trận đấu giải Ngoại hạng Anh, tuy nhiên, tôi cũng đã trả Benny gần 800 nghìn rồi chứ bộ.

- “Tao sẽ thanh toán nốt 300 nghìn, mày cứ đợi đi”, tôi viết thư cho Benny. “Hãy gánh cùng tao”.

- “Không!”, hắn trả lời, “Tao cũng đang bị nã ráo riết vì khoản mày nợ”.

- “Tao đã trả mày 800 nghìn rồi. Mày nghĩ tao sẽ bùng 300 nghìn còn lại sao? Cứ thư thư cho tao vài tháng, tao sẽ xóa hết nợ với mày”.

- “Tao biết mày đang dùng tên gì và đang dùng hộ chiếu nào. Raja Morgan Chelliah đúng không?”, hắn dở giọng dọa dẫm.

- “Thằng chó” tôi trả lời. “Mày thích làm gì thì cứ làm”.

Thế nên, khi xảy ra chuyện lập tức tôi nghĩ: “Chắn chắn là thằng chó này rồi”. Nhưng tại sao hắn phải làm vậy? Nếu tôi bị bắt, hắn đâu thể lấy lại được tiền?

Còn tiếp...

Chia sẻ

Bình luận 0