Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Nếu Enke còn sống thì hôm nay anh sẽ đón sinh nhật lần thứ 39 của mình (sinh ngày 24/8/1977). Đã gần 7 năm trôi qua kể từ ngày nước Đức và cả thế giới bàng hoàng trước tin thủ thành của Die Mannschaft tự tử vì căn bệnh trầm cảm, rất nhiều người vẫn chưa thể quên được Enke và câu chuyện buồn đầy ám ảnh về anh.

CÔ ĐƠN TRƯỚC ÁP LỰC
Ronald Reng, nhà văn và đồng thời là bạn thân của Robert Enke vẫn nhớ như in những gì diễn ra vào buổi sáng định mệnh ngày thứ Ba, 10/11/2009. Ông nhận được một cuộc gọi của Enke. Thủ môn người Đức vốn hiền lành và điềm đạm, nhưng giọng anh trong điện thoại cộc lốc và có phần lỗ mãng. Enke có vẻ căng thẳng.

“Lúc đó tôi chỉ nghĩ rằng anh ấy đang ở trong xe và bực mình vì tình trạng giao thông hay cái gì đó. Chúng tôi nói chuyện một lúc, Enke nói sẽ gọi lại cho tôi vào buổi tối” – Ronald Reng nhớ lại.

Cuộc gọi của Enke không bao giờ diễn ra, bởi chỉ ít phút sau đó, thủ thành này lái xe đến trạm xe lửa gần Hannover. Anh bình tĩnh đỗ xe, để lại ví tiền rồi đi về phía đường ray. Thủ môn người Đức tự ném mình vào một con tàu đang chạy tới, kết thúc cuộc đời ở tuổi 32.

Ronald Reng nhận tin dữ từ Thomas Hitzlsperger, cựu tuyển thủ Đức, khi đang làm bếp. Ông không tin vào tai mình. “Cảm giác vô thức và hẫng hụt khi nghe tin Enke qua đời là thứ tôi sẽ mang theo suốt phần đời còn lại” -  Ronald Reng chia sẻ.

Năm 2011, hai năm sau cái chết của Enke, Ronald Reng cho ra mắt cuốn sách “Một cuộc đời quá ngắn – Bi kịch của Robert Enke”. Cuốn sách nhận được giải thưởng sách thể thao của năm từ William Hill. Trong tác phẩm này, cuộc đời và sự nghiệp thi đấu của Enke đã được phác họa một cách đầy đủ và cảm động.

Cuốn sách của Ronald Reng đã hé lộ nguyên nhân dẫn đến căn bệnh trầm cảm của Enke. Tất cả bắt đầu từ khi thủ thành này chuyển từ Benfica đến Barcelona năm 2002. Thủ môn người Đức cảm thấy xa lạ với một hàng phòng ngự chơi dâng cao cách xa khung thành, phong cách đặc trưng của Van Gaal. HLV Hà Lan cũng yêu cầu Enke phải chơi bóng bằng chân nhiều hơn, điều mà thủ thành này không tự tin.

Trận ra mắt của Enke trong màu áo Barca là ở trận đấu với đội hạng 3 Novelda tại Cúp Nhà Vua. Đội bóng xứ Catalan thắng chung cuộc nhưng thủ môn của họ thủng lưới 2 bàn. Trung vệ Frank de Boer mắc lỗi trong cả hai bàn thua, nhưng ban huấn luyện toàn người Hà Lan lại đổ lỗi cho Enke. Anh được ra sân thêm hai lần trong các trận thủ tục tại vòng bảng Champions League trước khi bị đẩy lên ghế dự bị.

Sự căng thẳng trong việc cạnh tranh vị trí và nỗi lo lắng trước khả năng phạm sai lầm khiến Enke dần trở nên khép kín với thế giới xung quanh. Vợ anh, Teresa và người đại diện Joerg Neblung đã cố gắng giúp Enke thoát khỏi tâm trạng u tối của mình, tuy nhiên mầm mống của căn bệnh trầm cảm đã xuất hiện ở thủ môn người Đức.

Cái chết của cô con gái Lara là cú đấm quyết định đẩy Enke vào con đường không lối thoátCái chết của cô con gái Lara là cú đấm quyết định đẩy Enke vào con đường không lối thoát

Không có ai ngoài những người thân trong gia đình biết về tình trạng của Enke. Nhưng rồi bi kịch cũng ập đến điểm tựa lớn nhất của thủ thành người Đức. Năm 2006, con gái đầu lòng Lara của Enke và Teresa mất vì bệnh tim khi mới 2 tuổi. Mặc dù họ đã có thêm bé Leila vào năm 2008 nhưng nỗi đau mất con đã thực sự đánh gục ý chí của Enke và đẩy thủ thành này quá giới hạn của sự chịu đựng. 

Sau khi qua đời, Enke được an táng gần mộ con gái Lara của anh. Teresa, vợ của thủ thành người Đức hiện đang làm việc cho một tổ chức mang tên anh có nhiệm vụ chính là nâng cao nhận thức về các vấn đề sức khỏe tinh thần trong thể thao. Không ai muốn một trường hợp tương tự như Robert Enke hay Gary Speed tái diễn.

DI SẢN ĐỂ LẠI
Ở thời điểm qua đời, Enke đang là sự lựa chọn số 1 của Joachim Loew cho vị trí thủ môn của ĐT Đức. Sau EURO 2008, Jens Lehmann giải nghệ và vị trí trong khung gỗ là cuộc cạnh tranh giữa Robert Enke cùng Rene Adler. Kinh nghiệm dày dạn và sự ổn định trong màu áo Hannover là những yếu tố giúp Enke chiếm ưu thế, anh được giới chuyên môn đánh giá là người có khả năng trấn giữ khung thành của Die Mannschaft ở World Cup 2010.

Nhưng rồi cái chết của anh đã thay đổi tất cả. Joachim Loew buộc phải lựa chọn giữa Rene Adler và Manuel Neuer, khi đó là thủ môn của đội U21 Đức cho vị trí bắt chính. Ngay trước giải đấu tại Nam Phi, Rene Adler dính chấn thương xương sườn nghiêm trọng và Neuer có cơ hội chơi giải đấu lớn đầu tiên trong sự nghiệp. 

Neuer bây giờ đã là thủ môn xuất sắc nhất thế giới. Anh cũng được xếp vào danh sách những thủ thành vĩ đại nhất của Đức với Sepp Maier, Harald Schumacher, Oliver Kahn hay Bodo Illgner; nhưng nếu không có cái chết của Enke, có lẽ Neuer sẽ không có màn ra mắt đầy ấn tượng tại World Cup 2010, một bước đà hoàn hảo để vươn tới đỉnh cao.

Sự ra đi của Enke mở ra thời kỳ mới của NeuerSự ra đi của Enke mở ra thời kỳ mới của Neuer

Nhiều chuyên gia cho rằng ngay cả nếu Enke còn sống thì sớm muộn gì anh cũng sẽ bị Neuer chiếm vị trí, điều đó có thể xảy ra ở EURO 2012. Nhưng đó chỉ là giả thuyết, còn cái chết của Enke là hiện thực.

Trong trận đấu đầu tiên của Đức với Bờ Biển Ngà sau khi Enke qua đời. Các đồng đội đã để chiếc áo số 1 trên ghế dự bị để tri ân anh, còn Neuer ra sân với áo số 12. Trận đấu ấy không phải là lần đầu tiên Neuer ra sân trong màu áo ĐTQG, nhưng nó mang ý nghĩa lớn với anh. 

“Tôi ra sân thi đấu không phải vì bản thân, mà cho cả Enke. Tất cả các đồng đội của tôi cũng vậy. Tất cả chúng tôi đều sốc và hẫng hụt trước sự ra đi đột ngột của anh ấy” – Neuer nhớ lại.

7 năm đã trôi qua, nhưng người Đức vẫn chưa quên Enke. Câu chuyện của anh mãi đọng lại như một nỗi buồn không thể xóa nhòa. Cuộc đời vốn ngắn ngủi, và sẽ thật bất hạnh nếu chịu đựng nỗi đau một mình mà không thể chia sẻ với người khác

Và cuộc đời vốn ngắn ngủi, nên hãy cứ mơ và sống hết mình khi còn được sống!

Chia sẻ

Bình luận 0