Cú húc đầu không làm sứt mẻ tượng đài Zidane
Hoàng Hải – Mạnh Tùng (theo The Guardian)

Chia sẻ

Bình luận 0

Rất gần và rất xa, đó là cảm giác của nhiều người khi chứng kiến Zidane lầm lũi bước qua chiếc cúp rời sân do tấm thẻ đỏ ở trận chung kết World Cup 2006. Trước đó, ông đã làm cho cả thế giới sững sờ vì cú húc đầu vào lực Marco Materazzi. Đó chắc chắn là một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất lịch sử World Cup, khép lại sự nghiệp của một trong những con người vĩ đại nhất từng tham gia sân chơi này. 

LẼ RA ZIDANE ĐÃ KHÔNG Ở ĐÓ
Đám đông trên sân la ó. Một điều gì đó đã xảy ra. Marco Materazzi nằm dưới đất, trông có vẻ đau đớn. Ngay cả những nhà bình luận cũng không hiểu điều gì xảy ra. Tất cả sự tập trung đã dồn vào quả bóng lúc đó đang ở phần sân bên kia. Vài người dự đoán David Trezeguet đã làm gì đó, nhưng họ không chắc chắn lắm.

Gianluigi Buffon là người quyết liệt nhất lúc đó. Thủ môn đội tuyển Italia lao ra ngoài sân để khiếu nại với các trọng tài biên. Trên băng ghế huấn luyện, Marcello Lippi tỏ ra tức giận và bị chặn lại khi muốn vào sân. Trong khung cảnh hỗn loạn ấy, Zinedine Zidane bình tĩnh một cách lạ kỳ. Sau khi nói chuyện với các trợ lý của mình, trọng tài chính Horacio Elizondo chạy về phía đội trưởng ĐT Pháp.

Ông giơ tấm thẻ đỏ lên. Zidane bị đuổi! Số 10 của Les Bleus nhún vai và giơ tay giải thích rằng anh đã bị kích động, nhưng mọi thứ không thay đổi. Pháp chỉ còn 10 người, ở phút 110 trận chung kết World Cup 2006.

Zidane năm 1998 đã giành Cúp Vàng Thế Giới trong một trận chung kết kỳ lạ, mở ra một giai đoạn huyền thoạiZidane năm 1998 đã giành Cúp Vàng Thế Giới trong một trận chung kết kỳ lạ, mở ra một giai đoạn huyền thoại

Hãy quay ngược lại thời gian một chút, vào mùa Hè năm 2004. Sau khi, Pháp bị Hy Lạp loại khỏi EURO 2004, Zidane đã muốn rút lui vì theo ông, đó là thời điểm thích hợp để “kết thúc một chu kỳ”. Ngày 12/8/2004, Zidane viết trên trang web riêng: “Tôi đã suy nghĩ rất lâu và cảm thấy khó khăn khi đưa ra quyết định này. Tôi nghĩ đến một thời điểm nào đó mình buộc phải dừng lại. Một số đồng đội của tôi đã nghỉ từ EURO 2000 hay World Cup 2002. Có lẽ đã đến thời điểm của tôi!”.

Gần 1 năm sau, Zidane tuyến bố trở lại đội tuyển Pháp cũng trên trang web đó. Ông phủ nhận mọi tin đồn về khả năng này trước đó. Sự quyết đoán mà Zidane luôn thể hiện làm cho người đồng đội thân thiết Christopher Dugarry nói với báo giới rằng ai đó đã hack trang web riêng của Zidane để thông báo việc tái xuất ở ĐTQG. Không có vụ tấn công nào cả. Zidane đã tái xuất.

"Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi thay đổi quyết định của mình, điều đó rất quan trọng đối với tôi" – Ông thông báo - "Khi quyết định nghỉ hưu tôi đã rất nghiêm túc - hôm nay tôi đưa ra quyết định tương tự nhưng ngược lại" "Một đêm, lúc 3 giờ sáng, tôi đột nhiên tỉnh dậy và sau đó tôi đã nói chuyện với một ai đó," Zidane nói, giải thích lý do trở lại ĐTQG.

Khi đó anh là một ngôi sao mai, hứa hẹn và đầy tiềm năng trở thành thủ lĩnh của Gà TrốngKhi đó anh là một ngôi sao mai, hứa hẹn và đầy tiềm năng trở thành thủ lĩnh của Gà Trống

"Cho đến khi tôi chết, tôi sẽ không bao giờ nói người đó là ai, điều này quá điên rồ. Đây là một người mà có lẽ bạn sẽ không bao giờ gặp. Trong những giờ tiếp theo, tôi đã ở một mình với người đó tại nhà, và tôi đã quyết định trở lại. Tôi chưa bao giờ có kinh nghiệm tương tự trước đó, tôi cảm thấy bị thuyết phục bởi người này, điều đó dẫn đến quyết định của tôi. Đó là một sự mặc khải cho tôi, tôi đã phải tuân theo giọng nói đó đã tư vấn cho tôi."

NHỮNG NGƯỜI HÙNG TRỞ LẠI
Raymond Domenech, HLV trưởng ĐT Pháp, mừng rỡ ra mặt khi Zidane cùng với Thuram và Makelele trở lại Les Bleus dù trước đó ông không hề có nỗ lực thuyết phục họ. Tiếp quản đội bóng từ tay Jacques Santini sau EURO 2004, Domenech nhanh chóng thấy được thử thách mà mình phải đối mặt. Thiếu vắng những trụ cột giàu kinh nghiệm, Pháp thi đấu trầy trật ở vòng loại World Cup 2006.

Trong bảng đấu có CH Ireland, Thụy Sỹ và Israel (cùng hai đội lót đường là Đảo Síp và Quần đảo Faroe); Pháp chỉ có được vị trí thứ 4, kém đội đầu bảng CH Ireland 3 điểm khi vòng loại còn 4 lượt trận nữa. Với sự trở lại của bộ ba Zidane, Makelele và Thuram; Les Bleus thắng 3 hòa 1 ở 4 trận còn lại, kết thúc vòng loại ở vị trí đầu bảng.

Kể từ đó, tên tuổi và danh tiếng của Zidane lên vù vù, trở thành thủ lĩnh ở mọi tuyến giữa mà anh khoác áoKể từ đó, tên tuổi và danh tiếng của Zidane lên vù vù, trở thành thủ lĩnh ở mọi tuyến giữa mà anh khoác áo

Ba tuần trước khi kết thúc La Liga mùa giải 2005/06, Zidane đưa ra một thông báo khác. Đó là thông báo từ giã sự nghiệp: "Tôi phải lắng nghe cơ thể của mình và tôi không thể tiếp tục chơi thêm một năm nữa. Tôi nghĩ bây giờ là thời điểm tốt để thông báo một cách rõ ràng. Tôi đã suy nghĩ về nó trong một thời gian dài.

Đã ba năm kể từ khi chúng tôi (Real Madrid) có một danh hiệu chính thức và hai năm trong đó, tôi đã không thi đấu như tôi mong muốn. Tôi sẽ không thể chơi tốt hơn những gì tôi đã làm trong quá khứ. Tôi không muốn cống hiến cho Real Madrid với tình trạng như thế ".World Cup 2006 là cơ hội cuối cùng để các CĐV chứng kiến Zidane chơi bóng.

BƯỚC NGOẶT BẤT NGỜ
Pháp đến Đức mùa Hè 2006 mà không được đánh giá cao bởi sự bất ổn mà họ thể hiện ở vòng loại. Phong độ đó tiếp tục tái diễn ở vòng bảng, khi các đối thủ chỉ là Thụy Sỹ, Hàn Quốc và Togo. Pháp khởi đầu bằng một trận đấu khó khăn trước Thụy Sỹ. Zidane cùng các đồng đội thực sự bế tắc trước đội bóng chơi thiên về phòng ngự của HLV Kobi Kuhn. Trận đấu kết thúc với tỷ số hòa 0-0, còn Zidane nhận một thẻ vàng.

Trận tiếp theo với Hàn Quốc, Pháp vượt lên dẫn trước ngay ở phút thứ 9 nhờ bàn thắng của Henry. Nhưng Park Ji Sung gỡ hòa cho đội bóng châu Á ở phút 81. Thêm một trận hòa nữa và Zidane lại nhận thẻ vàng, đồng nghĩa với án treo giò ở lượt đấu cuối. Những người Pháp bắt đầu chỉ trích Zidane. Họ coi ông là nguyên nhân dẫn đến khả năng tấn công tồi tệ của ĐT Pháp.

Anh thâu tóm Cúp Bạc EURO 2000, đoạt luôn nhiều chiến tích danh giá khác như Champions LeagueAnh thâu tóm Cúp Bạc EURO 2000, đoạt luôn nhiều chiến tích danh giá khác như Champions League

Nếu như Les Bleus không vượt qua được Togo trong trận đấu cuối vòng bảng, Pháp sẽ bị loại và Zidane có thể trở thành vật tế thần. Không có thủ quân số 10 trong trận đấu cuối cùng, Pháp khá chật vật mới vượt qua được Togo nhờ hai pha lập công của Patrick Vieira và Thierry Henry. Les Bleus vượt qua vòng bảng và sẽ có trận đấu ở vòng knock-out đầu tiên kể từ chung kết World Cup 1998.

Vượt qua vòng bảng, nội bộ đội tuyển Pháp có những biến động lớn. Các cầu thủ bắt đầu mất niềm tin vào Raymond Domenech và chiến thuật của ông thầy. Một vài trụ cột giành lấy quyền lãnh đạo và áp đặt quyền tự trị trong trại tập luyện. Zidane, với uy tín và kinh nghiệm của mình, đương nhiên là thủ lĩnh. Domenech buộc phải thỏa hiệp khi sự ủng hộ dành cho Zidane là tuyệt đối.

Sự thay đổi đến ngay lập tức trong trận đấu ở vòng 1/8 với Tây Ban Nha. La Roja có một vòng bảng rất ấn tượng và nhiều người tin rằng họ có thể có danh hiệu lớn đầu tiên kể từ EURO 1964. Nhưng Zidane đã trở lại, đơn giản là vậy. Khi trận đấu chỉ còn 7 phút và đang có tỷ số hòa 1-1, số 10 sút phạt cho Vieira đánh đầu nâng tỷ số lên 2-1.

Anh là ngôi sao lớn trên bầu trời Serie A cùng JuventusAnh là ngôi sao lớn trên bầu trời Serie A cùng Juventus

Vào thời gian bù giờ, khi Tây Ban Nha dồn lên tìm bàn gỡ hòa, Zidane có pha solo ngoạn mục vượt qua Puyol trước khi dứt điểm vào góc gần đánh bại Casillas. Người hùng nước Pháp đã tái xuất với vóc dáng sừng sững của một huyền thoại.

Trận tứ kết là cuộc so tài với Brazil, đối thủ đầy duyên nợ và rất được yêu mến khi có “bộ tứ siêu đẳng” Kaka, Ronaldinho, Ronaldo, Adriano trong đội hình. Nhưng ngôi sao sáng nhất trên sân vẫn là Zidane. Những cú chạm bóng nhẹ nhàng, tinh tế và kỹ thuật phi thường của Zizou khiến chính những người Brazil phải nể phục. Ông tâng bóng qua đầu Kaka và biến Ronaldo thành gã hề trong một pha xử lý khác.

Toàn bộ những bóng áo vàng trên sân bị lu mờ trước màn trình diễn siêu phàm của Zidane. Bàn thắng duy nhất của Pháp trong trận đấu cũng là một tình huống khởi nguồn từ Zidane khi từ quả đá phạt mà Malouda mang lại, số 10 thả bóng vào khoảng trống bỏ lại hoàn toàn các hậu vệ Brazil tạo điều kiện cho Thierry Henry lập công.

Bồ Đào Nha chờ Pháp ở bán kết. Họ từng gặp nhau ở bán kết EURO 2000 và Zidane chính là người ghi bàn thắng vàng bằng một cú đá penalty. Lịch sử lặp lại trên đất Đức khi Pháp cũng chiến thắng bằng một quả penalty. Tất nhiên người thực hiện không ai khác ngoài Zidane.Thủ quân ĐT Pháp bình tĩnh đánh bại Ricardo, người đã đẩy được 3 cú luân lưu ở trận tứ kết gặp Anh, để loại đồng đội cũ Figo và chàng trai trẻ Cristiano Ronaldo đưa Pháp vào chung kết.

Anh cũng kiến tạo nên giải Ngân hà 1.0 tại BernabeuAnh cũng kiến tạo nên giải Ngân hà 1.0 tại Bernabeu

Zizou thực sự đã là một tượng đài bất tử khi dẫn đầu ĐT Pháp bước vào sân Olimpiastadion đá chung kết với ĐT Italia. Nhưng ông còn đóng một dấu mốc quan trọng khi là người mở tỷ số trận đấu. Không nhiều người dám thực hiện một quả panelka trong trận chung kết World Cup, nhưng Zizou đã làm vậy. Buffon hoàn toàn bị đánh bại khi nghĩ rằng Zidane sẽ đá giống như trận bán kết. Số 10 của ĐT Pháp còn có thể đi vào lịch sử như là người đầu tiên ghi được 2 cú đúp trong 2 trận chung kết World Cup, nếu như cú đánh đầu của ông trong hiệp phụ không bị Buffon xuất sắc cản phá.

CHUYỆN GÌ ĐÃ XẢY RA
Các video ở nhiều góc quay khác nhau cho thấy Materazzi chắc chắn đã nói gì đó, nhưng chính xác câu nói đó là gì thì chỉ có một người nghe được mà thôi, một người vô cùng quan trọng, một người mà Materazzi muốn đối phương nhất định phải nghe được nó. Nhiều tờ báo đã có những cáo buộc khá gay gắt, nhưng đều không có bằng chứng rõ ràng, cho rằng Materazzi đã có những lời lẽ phân biệt chủng tộc, tôn giáo.

Tuy nhiên sau đó hậu vệ người Italia thừa nhận rằng anh đã nhắm tới người thân của Zidane. “Tao thà chơi gái điếm còn hơn là chơi chị gái của mày”, Materazzi nhắc lại câu nói của mình. Thực ra những câu nói mang tính xúc phạm kiểu như vậy đến từ các khán giả hay các đối thủ của mình là điều mà hàng nghìn cầu thủ chuyên nghiệp khác đều có thể đã từng phải nghe qua.

Khả năng tư duy, chuyền bóng, di chuyển, sút phạt và đá phạt của Zidane đã đạt mức thần sầuKhả năng tư duy, chuyền bóng, di chuyển, sút phạt và đá phạt của Zidane đã đạt mức thần sầu

Nhưng ở Berlin đêm hôm ấy, có điều gì đó đã xảy ra bên trong diễn biến nội tâm của Zidane. Tất cả những gì tinh túy nhất anh thể hiện qua từng trận đấu ở vòng knock-out đều dường như biến mất, chỉ còn lại sự tức giận và quyết tâm trả đũa đối phương. “Tôi đã cố để không phải nghe thấy những điều đó, nhưng anh ta cứ lặp đi lặp lại nó hết lần này đến lần khác. Đôi khi những từ ngữ được thốt ra còn tệ hơn thế. Và khi anh ta nói đến lần thứ ba, tôi đã phản ứng lại” – Zidane chia sẻ lại những gì diễn ra với anh trong trận chung kết.

Tình huống diễn ra khi Zidane đi qua Materazzi từ phía sau, vượt lên trước vài bước rồi bất ngờ quay lại, khẽ cúi xuống và húc thẳng đầu của mình vào ngực đối thủ. Ánh mắt của Zidane toát lên rõ sự khinh bỉ với Materazzi và những lời nói xúc phạm được phun ra từ cái miệng của kẻ đang nằm gục ra sân. “Có lẽ tôi mới chính là người bị tổn thương nhiều hơn trong tình huống đó”, Zindane nói.

Trọng tài rút thẻ đỏ dành cho đội trưởng đội tuyển Pháp và hình ảnh đáng nhớ nhất của World Cup 2006 chính là khi Zidane một mình lặng lẽ bước qua chiếc cúp World Cup để đi vào phòng thay đồ. World Cup khi ấy rõ ràng đang ở rất gần, nhưng lại cũng thật xa. Ở trong phòng thay đồ, sau khi nói lời chào tạm biệt dành cho người đội trưởng sẽ treo giầy, HLV Domenech vỗ tay, nhưng “chỉ có những cái nghiến răng đáp lại” – ông nói.

Thế nhưng rồi, vào kỳ World Cup cuối cùng, 2006 đầy nghiệt ngã, sự kiện mà người ta nghĩ rằng Zidane đang hồi quang phản chiếu trước khi tắt lụiThế nhưng rồi, vào kỳ World Cup cuối cùng, 2006 đầy nghiệt ngã, sự kiện mà người ta nghĩ rằng Zidane đang hồi quang phản chiếu trước khi tắt lụi

Một số cầu thủ thực sự cảm thấy căm ghét đội trưởng của họ.” Nhưng đó không phải là những người duy nhất đã bị mất tinh thần và thất vọng bởi hành động của Zidane. Tờ Le Figaro coi cú húc đầu đó là "đáng ghê tởm”, trong khi trang nhất của L'Equipe tự đặt câu hỏi: "Chúng ta nên nói gì với con cái của chúng ta, sau những gì xảy ra với người mà bạn luôn đem ra để trở thành một tấm gương cho chúng? ... Làm sao mà nó lại có thể xảy ra với một người đàn ông như anh ấy cơ chứ?”. Trong khi đó, Frank Leboeuf còn cho biết mình “cảm thấy xấu hổ” bởi hành động của người đồng đội cũ của mình.

MÃI LÀ NGƯỜI HÙNG CỦA NƯỚC PHÁP
Zidane có lẽ đã cảm thấy lo lắng khi trở về Pháp, tuy nhiên sau đó những gì dành cho anh đều là sự tha thứ. Có thể Zidane đã mường tượng ra khung cảnh đón tiếp mình sẽ giống như những gì mà David Beckham, người đồng đội tại Real Madrid, phải nhận khi trở về Anh sau những gì đã xảy ra ở trận đấu với Argentina tại World Cup 1998.

Nhưng người Pháp đã không làm như vậy. Không cần phải có đội ngũ an ninh đi theo bảo vệ và cũng không có hình nộm nào của Zidane bị đốt cả. Thay vào đó là dòng người hâm mộ với cờ hoa ngập tràn và đồng thanh hô vang “Zizou! Zizou!”. Một sự tôn trọng rất lớn dành cho một huyền thoại của bóng đá nước nhà.

Thì cú húc đầu kinh điển diễn ra trong trận chung kếtThì cú húc đầu kinh điển diễn ra trong trận chung kết

"Trận đấu mà các bạn chơi vào tối qua đã thể hiện đầy đủ về tài năng và sự chuyên nghiệp. Tôi biết rằng tất cả đang cảm thấy buồn và thất vọng, nhưng những gì tôi muốn nói với bạn là cả đất nước đều vô cùng tự hào về các bạn. Các bạn đã tôn vinh hình ảnh của đất nước với những phẩm chất đặc biệt và tinh thần chiến đấu tuyệt vời, đó là sức mạnh của các bạn không chỉ trong thời điểm khó khăn, mà còn cả trong những khi chiến thắng."

Những lời khen của Tổng thống Pháp Jacques Chirac có thể hơi quá mức, nhưng nó cũng phản ánh đúng những gì mà người dân Pháp muốn nghe. Các cuộc thăm dò được thực hiện ngay sau đó cho thấy tỉ lệ ủng hộ Zidane khá cao: 61% số người đọc hỏi cho biết họ đã tha thứ cho hành động đó, trong khi 52% nói họ hiểu và thông cảm với Zidane.

Có thể hình ảnh của Zidane đã phần nào đó xấu đi bởi những gì diễn ra trong trận chung kết, nhưng màn trình diễn mà anh đã thể hiện để đưa được đội Pháp tới trận đấu đó thực sự đáng để nể phục. Nhiều nhà chuyên môn cũng đánh giá Zidane của World Cup 2006 là Zidane hay nhất trong màu áo tuyển Pháp. Và không có nhiều người phủ nhận quan điểm đó.

Một tấm thẻ đỏ bất khả kháng được rút raMột tấm thẻ đỏ bất khả kháng được rút ra

Trước khi giải đấu bắt đầu, không nhiều người Pháp tin rằng đội tuyển của họ có thể tiến sâu đến vậy, nhưng Zidane đã tạo nên sự hy vọng. “Trong một tháng, cả nước Pháp đã mơ mộng cùng với Zidane” – tờ Liberation viết. Đáng tiếc sau đó giấc mơ ấy đã tan vỡ bởi cái miệng của Materazzi, nhưng người dân Pháp không để cho khoảnh khắc điên rồ đó làm lu mờ đi tất những gì Zidane đã đóng góp trong suốt sự nghiệp của mình.

Như một nhà văn người Pháp khi đó đã nói: “Thật tốt khi chúng ta nhìn thấy anh hùng dân tộc của chúng ta mắc phải lỗi lầm.” Italia đã lên ngôi vô địch thế giới với một loạt sút penalty hoàn hảo. Họ không phải là đội nắm được phần vượt trội trong trận chung kết, nhưng điều đó cũng không có nghĩa họ không xứng đáng có được chức vô địch thứ tư trong lịch sử.

Các cầu thủ giàu kinh nghiệm của Pháp đã khai thác tối đa ưu thế về thể lực và sức bền của mình, điều đó được thể hiện rõ ngay khi hiệp hai bắt đầu, nhưng rồi sau đó họ đã bị xuống tinh thần bởi những gì mà người thủ lĩnh trên sân của họ đã gây ra. Chiếc thẻ đỏ vào phút thứ 19 của thời gian đã hiệp phụ đã làm thay đổi phần còn lại của trận đấu.

Và một ngôi sao đi vào bóng tối, ngang Cúp Vàng một cách đầy ẩn dụ cho nhân quảVà một ngôi sao đi vào bóng tối, ngang Cúp Vàng một cách đầy ẩn dụ cho nhân quả

Có thể Materazzi cũng chẳng tử tế gì với hành động của mình, nhưng rõ ràng việc để mình bị kích động và để rồi phản ứng lại một cách thái quá giống như Zidane thì cũng thật “ngu ngốc”. Ở tuổi 34 và sẽ từ giã sự nghiệp thi đấu sau khi giải đấu kết thúc, World Cup 2006 rõ ràng là giải đấu có rất nhiều ý nghĩa với Zidane.

Và dù đã bước sang bên kia sườn dốc của sự nghiệp, tuy nhiên khát khao chiến thắng của anh thì vẫn không thua kém bất cứ một gã trai đôi mươi nào. Zidane thậm chí đã suýt chút nữa thêm một lần trở thành người hùng trong trận chung kết World Cup, khi có cú đánh đầu cực kì nguy hiểm từ đường chuyền của Willy Sagnol từ cự ly chỉ khoảnh 10m về phía khung thành của Buffon ở cuối hiệp phụ thứ nhất. Nhưng đáng tiếc thủ môn của Italia đã chơi quá xuất sắc.

Đó có thể coi là tình huống tỏa sáng hiếm hoi của Buffon, trong một trận chung kết chặt chẽ và đầy toan tính của hai đội. Ngay cả việc Italia lên ngôi vô địch sau loạt sút luân lưu cũng là do David Trezeguet tự sút hỏng và sự điềm tĩnh trong từng quả 11m của các đồng đội để lần lượt hạ gục Fabien Barthez trong cả 5 quả đá.

Thierry Henry đã có một trận đấu rất hay, nhưng rồi đã bị thay ra trong hiệp phụ khi HLV Raymond Domenech cảm thấy anh đã xuống sức. Có thể đây là một quyết định hợp lý, tuy nhiên điều đó cũng đồng nghĩa với việc cả Henry lẫn Zidane, những người đặt dấu ấn trong bàn thắng mở tỉ số của Pháp, đều không thể đối mặt với Buffon trong loạt sút luân lưu.

Nhưng đó là sự lụi tàn vĩnh cửu của người hùng nước Pháp- Zinedine ZidaneNhưng đó là sự lụi tàn vĩnh cửu của người hùng nước Pháp- Zinedine Zidane

Henry chính là người đã người có đường chuyền bóng từ cảnh trái để Malouda xâm nhập vòng cấm và đem về cho Pháp cơ hội mở tỉ số từ chấm 11m ngay ở phút thứ 6. Zidane tiếp tục được giao trọng trách thực hiện. Trước đó anh đã thành công từ cự ly tương tự ở trận bán kết gặp Bồ Đào Nha với một quả đá tầm thấp về bên trái của mình. Buffon có vẻ đã xem rất kĩ tình huống đó và cũng đổ người sang hướng tương tự để bắt bài.

Nhưng Zidane đã quyết định thay đổi kiểu sút. Bóng được đưa vào chính giữa khung thành với một cú sục bóng đầy tình tế, tìm đến đúng mép dưới xà ngang và đạp xuống ở phía sau vạch vôi. Một chút may mắn đã đến với Zidane trong tình huống đó, tuy nhiên rõ ràng cần phải có được sự tự tin cao độ mới có thể thực hiện đá được trái bóng theo cách như vậy.

Những kí ức tươi đẹp của 8 năm trước lại ùa về với tất cả, khi Zidane cũng là người mở tỉ số trong trận chung kết để giúp Pháp lên ngôi vô địch thế giới. Nhưng lịch sử không dễ để có thể lặp lại. Italia gỡ hòa bởi cú đánh đầu của Materazzi chỉ sau 13 phút và rồi kéo trận đấu vào tới loạt luân lưu. Nếu may mắn hơn, họ hoàn toàn có thể dẫn điểm khi Luca Toni đưa bóng tìm đến đúng xà ngang trong một tình huống phạt góc tương tự sau đó.

Trên thực tế, đội bóng áo thiên thanh chưa bao giờ giành được bất kì một chiến thắng nào ở những loạt sút 11m trong lịch sử các kì World Cup. Thậm chí họ từng bị chính Pháp đánh bại ở tứ kết World Cup 1998. Đá 11m là cái dớp đã ám ảnh Italia trong suốt nhiều giải đấu đã qua. Nhưng rồi chính người Ý đã khiến Pháp phải nếm trải cảm giác mà họ từng gây ra với đội bóng của mình.

Việc Italia lên ngôi vô địch World Cup 2006 rõ ràng cũng hoàn toàn xứng đáng, đặc biệt sau khi dù với với đầy đủ binh hùng tướng mạnh nhưng họ đều bị loại tức tưởi ở World Cup 2002 và EURO 2004. Đội bóng của Lippi về tổng thể đều là những cầu thủ giỏi và đã đạt được đúng điểm rơi phong độ ở giải đấu này.

Nhưng sự ghi nhận đó có cảm giác đôi khi vẫn bị lu mờ đi do sự xuất thần trong con đường tiến vào trận chung kết của đội Pháp và sự tiếc nuối cho danh hiệu bị bỏ lỡ bởi cú húc đầu định mệnh của Zidane.

Chia sẻ

Bình luận 0