Công và tội của người xây dựng nền móng Man United
Tiểu Phi (theo GQ)

Chia sẻ

Bình luận 0

Trong phần 2 của cuộc phỏng vấn độc quyền với GQ, cựu chủ tịch Martin Edwards đã tiết lộ việc ông từng cố gắng bán Manchester United ra sao trước khi nghỉ hưu vào năm 2003.

DỪNG THỎA THUẬN VÌ 1 TRÒ HỀ
Dưới thời Martin Edwards giữ vai trò chủ tịch, Man Utd nhiều hơn một lần đứng trước nguy cơ bị thâu tóm. Trong phần 2 của cuộc phỏng vấn, Edwards nhớ lại khoảnh khắc kỳ lạ khi “siêu cò” bất động sản Michael Knighton đến sân Old Trafford trước khi phán quyết cuối cùng được thông qua.

“Việc của Knighton không có gì tốt cho tôi hết”, Edwards tiết lộ đề nghị chuyển quyền sở hữu CLB vào năm 1989. “Tôi nợ ngân hàng rất nhiều và chịu áp lực cực lớn. Những ngày đó tôi rít thuốc như điên. Tôi biết Stretford End cần được xây dựng lại. Và mọi thứ cũng diễn ra không tốt trên sân cỏ. Tôi phải chịu đựng rất nhiều lời chửi bới lăng mạ mỗi trận đấu khi người hâm mộ sẵn sàng hét vào khu vực của giám đốc”.

Tuy nhiên khi Knighton được giới thiệu với đám đông, hay chính xác hơn là ông tự mình bước ra sân trong màu áo United và tung hứng quả bóng như thể một cầu thủ mới đến, câu chuyện lập tức thay đổi. Edwards thừa nhận cảm giác khó tả khi nghe tin người kế nhiệm của ông đang biểu diễn với trái bóng trên sân.

Man United suýt nữa được bán cho “siêu cò” bất động sản Michael Knighton nếu không vì ông này quá hào hứng thể hiện màn tâng bóng trước truyển thông khi thỏa thuận vẫn chưa được hoàn thànhMan United suýt nữa được bán cho “siêu cò” bất động sản Michael Knighton nếu không vì ông này quá hào hứng thể hiện màn tâng bóng trước truyển thông khi thỏa thuận vẫn chưa được hoàn thành

“Tôi thực sự không trông thấy những gì Knighton làm trên sân bởi lẽ khi đó tôi đang ở trong phòng giám đốc. Nhưng tin tức được đưa đến rất nhanh. Đó là khoảnh khắc mang tính biểu tượng, nhưng ở thời điểm đó tôi chỉ thấy… điên tiết. Thỏa thuận vẫn chưa được hoàn thiện nhưng ông ta đã tự mình khẳng định nó”.

“Đó là dấu hiệu đầu tiên cho thấy có cái gì đó không đúng ở Knighton - ông ấy quá mạo hiểm và liều lĩnh, quyết định của ông ấy thực sự khiến tôi cảm thấy lo lắng. Những người khác cũng nghĩ vậy. Người hâm mộ thích việc đó, nhưng nó lại là một trong những điều tồi tệ nhất mà Knighton có thể làm ra. 

Ngay chính bản thân ông ấy, trong tiềm thức, đã thừa nhận đó là một sai lầm. Tại sao ông ấy lại làm như vậy? Có ai biết? Có lẽ vì ông ấy nóng lòng công khai thương vụ lớn này. Nhưng bất kể vì lý do gì, sự việc đã tạo ra một câu hỏi to đùng trong đầu tôi và tôi bắt đầu có những nghi ngờ không thể giải quyết”.

5 năm trước đó, Robert Maxwell cũng từng cố gắng mua lại United và thất bại.

“Khi Maxwell cố gắng mua CLB, tôi đã không kiểm soát được những vấn đề xung quanh”, Edwards thừa nhận. “Ông ấy cố gò tôi vào cách của ông ấy. Tôi không bao giờ hối hận khi giới thiệu lời đề nghị của BskyB đến hội đồng quản trị (vào năm 1998) và các cổ đông, bởi vì tôi tin rằng tôi đã làm đúng trách nhiệm và BskyB không làm tổn hại United”.

HỐI TIẾC VÌ KHÔNG XÂY DỰNG HÌNH ẢNH VỚI CÔNG CHÚNG
Giống như hầu hết các vị chủ tịch bóng đá khác, Edwards ít khi có mối quan hệ “hòa bình” với người hâm mộ đội bóng. Một điều mà người viết và chính Edwards sẽ không bao giờ chấp nhận lại là quyết định đặt khu vực của người điều hành vào trung tâm khán đài Stretford End, nơi nổi tiếng ồn ào và cuồng nhiệt nhất Old Trafford khi nó được xây dựng lại vào năm 1992. Nhưng liệu ông ấy có hối hận vì điều này không?

“Tôi cho rằng khi bạn xây dựng một vị trí quan trọng, cách duy nhất bạn có thể trả tiền cho nó là đưa vào thiết kế các cơ sở điều hành”, ông nói. “Rắc rối đến chỉ vì xu hướng ngày một tăng ở Stretford End. Chúng tôi cũng phải xây mới phòng thay đồ và các khán đài mới. Và chúng tôi muốn gia đình mình đứng ở đó. Nó tạo ra sự hòa hợp”.

Bầu không khí bị ảnh hưởng nặng nề.

“Vâng, tôi biết”, Edwards nói. “Và trong thời gian làm lại sân, tôi đã thấy đó là các vị trí rất an toàn ở Celtic và xem xét lại quan điểm của mình”.

Điều hối hận của cựu chủ tịch Martin Edwards là đã không có quan hệ tốt với các CĐVĐiều hối hận của cựu chủ tịch Martin Edwards là đã không có quan hệ tốt với các CĐV

Vậy, cựu chủ tịch của Man Utd còn có những quyết định sai lầm nào nữa?

“Rất nhiều. Tôi phải đưa ra quyết định mỗi ngày và bạn không thể nào làm đúng tất cả. Không ai có thể làm điều đó. Nhưng tôi luôn luôn đưa ra các quyết định mà tôi tin là đúng đắn cho Man Utd”.

Một trong những điều Edwards hối tiếc nhất là không chú trọng xây dựng hình ảnh với công chúng.

Ông giải thích: “Tôi không biết cách giúp bản thân mình bởi lẽ tôi chưa bao giờ quan tâm đến PR. Tôi thực sự cổ hủ và già nua vì thế. Tôi luôn tin rằng nếu quyết định là đúng đắn thì bạn phải đứng lên bảo vệ nó. Nhưng có lẽ tôi đã sai vì mọi chuyện đều quay như chong chóng. Một trong những điều đầu tiên mà người kế nhiệm tôi làm là bổ nhiệm một giám đốc truyền thông. Bây giờ tôi thừa nhận trong thương mại, PR là điều cực kỳ quan trọng. Tôi đã bỏ qua điều đó và phải trả giá đắt”.

NHỮNG THÀNH QUẢ HIẾM CÓ
Edwards tin rằng Eric Cantona và Peter Schmeichel là những bản hợp đồng thành công nhất của ông, những bản hợp đồng đáng giá đến từng xu. Bên cạnh đó, ông cũng tự tin có thể kể tên tất cả các cầu thủ ông mua về và đội hình của Man Utd dưới triều đại của mình.

“Tôi cũng có nhiều hợp đồng tuyệt vời bên ngoài sân cỏ”, Edwards nói. “Những người như Edward Freedman trong lĩnh vực bán hàng. Hay giám đốc tài chính Robin Launders, người đã xây dựng 2 khán đài trong vòng 5 năm mà đáp ứng được cả yêu cầu về thời gian cũng như ngân sách. 

David Gill là một chữ ký tuyệt vời khác của tôi. Tôi có những nhân viên rất giỏi xung quanh mình, như các thư ký Ken Merrett và Ken Ramsden, Danny McGregor (thương mại), Michael Whetton (ăn ở) hay Alan Austin. Tôi thực sự đã có những cộng sự tốt và trung thành”.

Martin Edwards tự hào khi đã đưa về những ngôi sao lớn như Eric Cantona và Peter Schmeichel Martin Edwards tự hào khi đã đưa về những ngôi sao lớn như Eric Cantona và Peter Schmeichel

Edwards chỉ 34 tuổi khi tiếp quản ghế chủ tịch United vào năm 1980, thay thế cho cha ông. Ông thừa hưởng một CLB kinh doanh đơn điệu với doanh thu hàng năm chỉ rơi vào khoảng 2 triệu bảng. Đó cũng là CLB mà HLV trưởng phải đứng ra thương lượng… hợp đồng tài trợ áo đấu.

“Tiền đã đi thẳng đến một nơi cho các cầu thủ chia sẻ trong khi CLB không thu được đồng nào”, Edwards nói. “Không bao lâu sau khi tôi đến, tôi đã tự mình đàm phán hợp đồng tài trợ áo đấu mới với Admiral - khoảng 150 nghìn bảng mỗi năm. HLV khi đó, Dave Sexton hoàn toàn không có vai trò gì trong cuộc đàm phán này. 

Tôi cũng chặn đứng các khoản tiền đang chảy về túi riêng của các cầu thủ, bởi vì nó thực sự là tiền của CLB. Bạn có thể tưởng tượng nếu điều đó xảy ra bây giờ, đặc biệt với hợp đồng 750 triệu bảng trong 10 năm với Adidas và các cầu thủ hưởng hết số tiền đó? Hoàn toàn không thể và nó chỉ xảy ra vào thời của tôi”.

“Chúng tôi kiếm được 200 nghìn bảng trong năm đầu tiên của tôi và không phải lúc nào chúng tôi cũng tìm cách kiếm thêm tiền. Mặc dù vậy cho đến khi tôi bước xuống vào năm 2003, doanh thu của CLB đã đi từ 2 triệu bảng lên 173 triệu bảng với lợi nhuận lên đến 39 triệu bảng”.

GÓC NHÌN CỦA NGÀI CHỦ TỊCH
Edwards thường bị rất nhiều người nhạo báng, trong đó có phần lớn phóng viên và cộng tác viên của tờ tạp chí nổi tiếng United We Stand cho dù ông không bao giờ từ chối phỏng vấn hay quay lưng với giới truyền thông. Vậy tại sao ông lại nảy ra ý tưởng phát hành một cuốn sách vào lúc này?

“Tôi đã nghỉ hưu vào năm 2003 và tôi chỉ 58 tuổi khi dừng làm chủ tịch”, ông nói. “Thông thường có vài lý do chính để viết một cuốn sách như tiền bạc hoặc cái tôi của bản thân. Khi tôi nghỉ hưu, tôi cảm thấy mình không cần viết một cuốn sách vì những lý do đó. Sau đấy, khi 70 tuổi, tôi tiếp cận góc cạnh khác. Tôi đã đọc tất cả các loại sách về lịch sử United, một số trong đó chính xác, một số thì không. Tôi muốn đưa ra góc nhìn của tôi về chuyện này và qua đó, vinh danh cha tôi. Ông đã làm chủ tịch CLB 15 năm và tạo ra rất nhiều điều ở đó. Ông là người tiên phong trong chuyển nhượng với những cái tên như Denis Law and Albert Quixall”.

“Cha tôi không bao giờ có thể viết một cuốn sách bởi vì ông đã ra đi rất đột ngột (đột tử vì đau tim, chỉ vài tuần sau khi chương trình World In Action được sản xuất)”.

“Khi chương trình được phát sóng vào tháng 1 năm 1980, tôi nhớ là nó rất khó chịu”, Edwards nhớ lại. “Có những lời cáo buộc về việc CLB đi đêm và hối lộ các phụ huynh để họ đưa con em mình đến Old Trafford. Tôi thật sự không biết chuyện gì đã xảy ra. Điều duy nhất tôi có thể nói là những gì cha tôi làm luôn hướng đến lợi ích của CLB”.

“Cũng có những cáo buộc nghiêm trọng về công ty đồ ăn của cha tôi, rằng ông đã hối lộ các quan chức để giành lấy các hợp đồng béo bở nhất. Nhiều người bị sốc vì chương trình đó, và nó được coi là “phiên tòa truyền hình” đầu tiên trên thế giới. Cha tôi bị tổn thương và đó là khoảng thời gian rất nặng nề với gia đình tôi”.

Có một chuyện Edwards có thể ca ngợi công khai cha ông, ông Louis Edwards như một người hâm mộ bình thường, đó là việc xây dựng kế hoạch tái thiết toàn bộ Old Trafford vào năm 1965. Kế hoạch này chỉ được hoàn thành vào năm 1993.

Dù có nhiều sai lầm nhưng Edwards tin rằng ông và cha ông đã có những đóng góp quan trọng cho M.UDù có nhiều sai lầm nhưng Edwards tin rằng ông và cha ông đã có những đóng góp quan trọng cho M.U

“Không có ai vinh danh ông ấy bất chấp những gì ông ấy đã làm cho United”, Edwards nói. “Ngoài ra, tôi cũng muốn cho mọi người cho gia đình biết góc nhìn của tôi và tôi muốn tận dụng thời gian của mình”.

Edwards vẫn đến xem United thi đấu ở sân nhà đều đặn giống như mẹ của ông, cho đến khi bà qua đời vào đầu năm nay.

“Tôi đã đến Stockholm hồi tháng 5”, ông nói. “Tôi bước vào phòng thay đồ và thấy Pogba đang trèo lên bàn nhảy nhót. Đó không phải điệu nhảy nào đó mà tôi từng biết, nhưng các cầu thủ đều vỗ tay hân hoan. Cậu ấy rõ ràng là một nhân vật quan trọng, nhảy nhót khắp nơi giống Patrice Evra trước đây. Tôi đến bắt tay chúc mừng và cậu ấy đã cúi xuống đáp lại”.

“Tôi luôn cố gắng giữ khoảng cách với các cầu thủ. Tôi không phải người đàm phán hợp đồng với họ. Nếu bạn quá thân thiện với họ, họ sẽ tìm đến và yêu cầu cái này hoặc cái khác, bạn sẽ phải từ chối họ. Tôi có thể cười với các cầu thủ và ăn mừng chiến thắng cùng họ, nhưng tôi không hề giao tiếp với họ”.

Cho dù bạn vẫn nghi ngờ Edwards thì bạn cũng không thể phủ nhận nỗ lực của người đàn ông này trong việc đưa Man Utd trở thành CLB hàng đầu như hiện nay. Dưới thời của ông, Quỷ đỏ trở thành một hiện tượng của bóng đá thế giới.

Chia sẻ

Bình luận 0