Công của Zidane hóa ra là công cốc
Lam Nguyên (theo Vice sports)

Chia sẻ

Bình luận 3

Một đội tuyển Pháp đa dạng màu da năm 1998 chính là sự thay đổi đáng kể nhất trong tư duy làm bóng đá cua đất nước này. Và giữa lòng đội tuyển, chàng cầu thủ gốc Phi này đã tỏa sáng rực rỡ mang lại vinh quang cho Pháp – đó là Zinedine Zidane.

Thời điểm HLV Aime Jacquet công bố danh sách tuyển quốc gia Pháp trước thềm World Cup ’98, nhiều người đã nhận định đây là đội hình đa dạng nhất từng thấy ở đất nước hình lục lăng. Sau khi Raoul Diagne trở thành cầu thủ da đen đầu tiên khoác áo Les Bleus vào những năm 30 của thế kỷ 20, đội tuyển Pháp nhiều năm không còn đa sắc tộc như chính bản thân đất nước này.

Các cầu thủ gốc bản địa Pháp mới là những người nắm giữ xương sống tuyển quốc gia. Nhưng sau khi không thể giành quyền tham dự hai kỳ World Cup liên tiếp 1990 và 1994, tư duy của người làm bóng đá Pháp đã thay đổi rất nhiều trong kỳ World Cup 1998 tổ chức tại “sân nhà”.

Dưới sự dẫn dắt của HLV Jacquet, đội tuyển Pháp những năm 90 bao gồm các cầu thủ đến từ nhiều nguồn gốc khác nhau, không phân biệt màu da. Họ là những người gốc Senegal, Armenia, Ghana hay các vùng đất thuộc Pháp, bên cạnh các cầu thủ da trắng.

Với nhiều cầu thủ đến từ thuộc địa cũ của Pháp, đội tuyển là biểu tượng của thế giới hậu thuộc địa nơi trọng tâm là “quyền công dân” và cũng là cơ hội giới thiệu một nước Pháp “mới hơn” thay vì bị buộc chặt vào quá khứ thực dân. Một số người khác lại xem đây là thời kỳ vàng son của chủ nghĩa đa dạng sắc tộc.

Đó là một đội tuyển đầy những bất ổn về sắc tộcĐó là một đội tuyển đầy những bất ổn về sắc tộc

Vì là chủ nhà, Pháp được miễn đá vòng sơ loại và do đó có nhiều thời gian để chuẩn bị cho giải đấu. Đoàn quân của HLV Jacquet tổ chức giải Tứ hùng với Anh, Ý và Brazil để thử nghiệm đội hình. Kết quả họ xếp thứ ¾ trong sự bất an của NHM còn ĐT Anh bất ngờ giành chức vô địch. Tuy nhiên, lịch sử đã chứng minh rằng kết quả ở loạt trận giao hữu chẳng nói lên điều gì.

Ở World Cup 1998, Pháp cùng bảng đấu với Đan Mạch, Nam Phi và Ả Rập Saudi, với các trận đấu diễn ra ở Marseille, Lyon và sân Stade de France ở ngoại ô Paris. Họ có Fabien Barthez vững chải trong khung gỗ, bộ tứ vệ thép L.Thuram, Marcel Desailly, Laurent Blanc và Bixenten Lizarazu; tiền vệ gồm có Didier Deschamps, Patrick Vieira, Karembeu và Emmanuel Petit.

Hàng tấn công đầy cuồng nộ với những David Trezeguet, Djorkaeff, Robert Pires và Thierry Henry. Và cuối cùng, một cái tên không thể thiếu, là khối óc của đội bóng: Zinedine Zidane. Cầu thủ mang áo số 10 này có nguồn gốc từ Algieria và sinh trưởng trong một gia đình công nhân, anh trở thành người hùng của hàng nghìn công dân Pháp gốc Phi và một phần nào đó chính là biểu tượng của cuộc cách mạng trong đội hình tuyển Pháp.

Zidane bị thẻ đỏ trong lượt trận vòng bảng thứ 2, trận thắng 4-0 trước Ả Rập Saudi, nhưng điều này không thể ngăn cản Pháp giành lấy ngôi đầu bảng sau 3 trận toàn thắng. Pha phạm lỗi của Zidane với Fuad Anwar khi đó có thể xem như là nguồn cơn của tấm thẻ đỏ trong trận Chung kết World Cup 8 năm sau. 

Nhưng trước mắt, HLV Jacquet phải tính kế sách để giúp Pháp qua vòng 16 đội mà  không có sự phục vụ của Zidane. Cuối cùng họ cũng vượt qua thử thách mang tên Paraguay bằng bàn thắng vàng của Laurent Blanc sau 90 phút không lối thoát. Thắng trận, họ tiến vào Tứ kết gặp Ý – Á quân World Cup 1994, nơi Baggio có pha sút luân lưu hỏng ăn để đời.

Thế nhưng Pháp đã vượt qua tất cả để đến trận chung kếtThế nhưng Pháp đã vượt qua tất cả để đến trận chung kết

Hai đội đã cống hiến một trận cầu kịch tính cho tất cả khán giả trên sân Stade de France, nơi hàng thủ của cả Pháp và Ý đã phát tiết những gì tinh túy nhất. Azzazurri có Bergomi, Cannavaro, Costacurta và Maldini; Les Bleus có Thuram, Lizarazu, Blanc và Desailly. 

Không mấy ngạc nhiên, cả hai đội kết thúc 120 phút thi đấu mà không có bàn thắng nào được ghi và phải phân định thắng thua trên chấm luân lưu. Lizarazu sút hỏng quả thứ hai cho Pháp nhưng may thay, có tận hai cầu thủ Ý sút hỏng là Albertini  tiền vệ Luigi Di Biagio. Cả sân rung chuyển vì màn ăn mừng của cổ động viên Pháp khi chứng kiến đội nhà hiên ngang vào Bán kết.

Tiếp tục hạ gục Croatia ở trận đấu sau đó, Pháp vào Chung kết chạm trán đoàn quân Brazil hùng mạnh mà không có mặt Blanc do dính thẻ phạt vì bị Slaven Bilic kèm chặt ở Bán kết. Một màu ảm đảm bao phủ trận Chung kết với cơn động kinh bí ẩn của ngôi sao sáng nhất bên phía đại diện Nam Mỹ - Ronaldo một ngày trước khi bóng lăn. 

Rô “béo” vẫn kịp trở lại đội hình xuất phát của Brazil nhưng với phong độ kém cỏi vì sự cố trên, anh bất lực nhìn Zidane tỏa sáng với hai pha đánh đầu thành bàn ngay trong hiệp 1. Báo chí Pháp đã gọi Zidane là “Phượng hoàng”, hồi sinh rực rỡ từ tấm thẻ đỏ ở trận vòng bảng. Sang hiệp 2, Emmauel Petit đóng chiếc đinh thứ 3 lên “cỗ quan tài” đưa Brazil trở thành Cựu vô địch Thế giới. Vị vua mới của bóng đá Thế giới đã lên ngôi như thế, trong niềm hân hoan của cả một dân tộc.

Và Zidane đã thay mặt ĐT Pháp đa chủng tộc nâng cao Cúp VàngVà Zidane đã thay mặt ĐT Pháp đa chủng tộc nâng cao Cúp Vàng

Sau ngôi vô địch, Pháp được mệnh danh là “quốc gia cầu vồng” vì tính đa dạng sắc tộc trong đội hình, và thành công của họ chính là đóng góp cho sự tiến bộ của xã hội văn minh. Người vùng Caribbean, châu Phi hay Ả Rập đều hoan hỉ ăn mừng, họ tự hào với những Zidane, Desailly, Thuram….World Cup 1998 với chiến thắng của Pháp được xem là biểu tượng mà FIFA luôn giương cao: bóng đá nói không với nạn phân biệt chủng tộc.

Nhưng thật không may, tình trạng căng thẳng sắc tộc ở Pháp lại bất ổn sau cuộc bạo loạn năm 2005. Lãnh đạo đảng Mặt trận Quốc gia theo chủ nghĩa dân túy Le Pen nói rằng nước Pháp không có bản sắc quốc gia vì HLV cho nhiều cầu thủ da màu vào đá bóng. Cho đến tận bây giờ, khi mà khủng bố leo thang, nước Pháp lại gặp khó khăn trong việc dung hòa mâu thuẫn nội tại vì các vấn đề sắc tộc, tôn giáo – thứ mà ngỡ đâu đã được giải quyết sau World Cup 1998. Một chức vô địch có thể đoàn kết dân tộc nhưng chừng đó là chưa đủ.

Chia sẻ

Bình luận 3